Đây là dự tính xấu nhất.
Và nếu như đã chuẩn bị cho dự tính xấu nhất rồi, vậy thì đủ để nói rõ, hắn ta đối với cái gọi là hắc ám xâm nhập, sợ hãi như thế nào.
“Vậy thì, nếu như hắc ám xâm nhập thật sự đáng sợ như thế, vậy thì bất luận ta làm cái gì đều cũng sẽ không có ý nghĩa gì đúng không?”
Diệp Ninh lại hỏi lần nữa.
Nam Cung Lương Nhân do dự một chút, tiếp tục gật đầu. Đây chính là hiện thực.
Hiện thực chính là sự đáng sợ của hắc ám xâm nhập vượt qua giới hạn chịu đựng của thế giới này, vậy thì Diệp Ninh không cần thiết phải mạo hiểm thế nữa. Nhưng Diệp Ninhlại cười, dịu dàng hỏi.
“Cho dù không có ý nghĩa gì, vậy thì ta cũng không làm cái gì sao?”
Nam Cung Lương Nhân trầm mặc.
Hắn ta không thể gật đầu.
Bởi vì đó là hành động trái với lương tâm. Trên thế giới này, có sự tồn tại của kỳ tích.
Có những lúc nhìn thì là cục diện chết chắc không có đường sống, cũng sẽ cứng rắn sinh ra cơ hội giải cứu. Kỳ tích như thế, được quen gọi với cái tên vĩ đại.
Nhưng nếu như cứ nằm thẳng ở đó, cái gì cũng không làm, đợi chết một cách vô nghĩa, vậy thì cuộc đời sẽ thật sự không có ý nghĩa. Người như thế, sẽ không có được sự quan tâm của kỳ tích.
Nam Cung Lương Nhân có thể nói rõ ràng với Diệp Ninh, ngươi làm cái gì cũng không thay đổi được kết quả, nhưng hắn ta không thể nói, ngươi dứt khoát cái gì cũng không làm, như thế là không đúng, cứ nằm đó đợi chết, sẽ là không có trách nhiệm với bản thân, không có trách nhiệm với Đại Chu, cũng là không có trách nhiệm với toàn thế giới.
Rõ ràng, trong lòng hắn ta, từ trước đến nay Diệp Ninh đều không phải là nhược phu.
“Có những lúc, ta thà rằng phạm sai, cũng không muốn cái gì cũng không làm.”
“Ta đi làm một chuyện, sẽ không suy nghĩ chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa hay không, mà là suy nghĩ, rốt cuộc ta có nên làm như thế không, nếu như nên làm, vậy thì ta có đạo lý gì mà không đi làm hứ? Đúng thế, ngươi nói đúng, hắc ám xâm nhập vô cùng đáng sợ, đáng sợ đến mức gần như khiến cho người khác tuyệt vọng, nhưng lẽ nào ta bởi vì sự đáng sợ của hắc ám, mà hoàn toàn từ bỏ giãy dụa sao?”
“Năm đó, khi ta vẫn chỉ là một Tỉ Quan nho nhỏ, không có danh tiếng, trong tay không có sức lực trói một con gà, mà ta đối mặt với toàn bộ mười ba tông Tiên Môn, lúc đó đối với ta mà nói, sự mạnh mẽ của mười ba tông Tiên Môn, có gì khác so với thế giới hắc ám đâu? Năm đó ta có dũng khí chống lại, một đường ta đi đến nay, tất cả mọi người đều nói với ta, từ bỏ đi, đừng giãy dụa nữa, không có tác dụng, ngươi không đấu được lại với bọn họ đâu, nhưng kết quả thì sao? Nếu như lúc đầu ta từ bỏ, còn có ngày hôm nay sao?”
Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, nhớ lại quá khứ của bản thân, dần dần nhập kịch. Một con đường này đi đến ngày hôm nay, tuy không phải là xuất phát từ bản ý, nhưng đúng thật là đi rất khó khăn. Bây giờ nghĩ lại, bản thân hắn cũng cảm thấy có chút run lên khiếp sợ.
Nếu như không phải có bàn tay vàng kỳ dị này, hắn tám phần là không có loại dũng khí đó. Huyên Huyên nhìn Diệp Ninh, ý muốn khuyên nhủ trong mắt dần dần biến mất.
Nàng là người đi theo Diệp Ninh sớm nhất.
Có thể nói, nàng là một đường đi theo Diệp Ninh trưởng thành. Vì thế nàng hiểu rất rõ câu chuyện trong quá khứ của Diệp Ninh, cũng biết Diệp Ninh đã trải qua những cái gì. Diệp Ninh nói đến quá khứ, vì thế nàng nghĩ đến quá khứ.
“Từ trước đến nay những chuyện mà hắn làm, đều là biến chuyện không có khả năng thành có khả năng, biến tuyệt vọng thành hi vọng.”
Đột nhiên Huyên Huyên phát hiện bản thân mình không có lý do khuyên nhủ Diệp Ninh nữa.
Diệp Ninh chẳng qua là muốn làm chuyện mà từ trước đến nay mình vẫn làm mà thôi. Hắn không thay đổi.
Những năm tháng thái bình, quyền vị trên cao, danh tiếng bốn biển đều biết, cũng không khiến cho Diệp Ninh thay đổi một chút nào. Huyên Huyên nhìn Diệp Ninh, nhất thời thời gian giống như là quay trở lại quá khứ vậy.
Vẫn là mùa đông năm đó. Tuyết trắng và bức tường đỏ.
Diệp Ninh cởi bỏ quan phục, đứng ở trước cửa phủ Uy Vũ Hầu, nhìn thì có vẻ là nhân vật mạnh mẽ không thể nào chống lại được, nhưng hắn đã thổi lên khẩu hiệu phản kháng. Nam Cung Lương Nhân cũng công nhận những điều này.
Những chuyện hắn ta cùng trải qua với Diệp Ninh không nhiều, nhưng cũng đủ nhiều rồi.
Hắn ta biết Diệp Ninh là con người như thế nào, hắn cũng hoàn toàn công nhận những đạo lý mà Diệp Ninh nói, nhưng điều này không hề thay đổi suy nghĩ của hắn ta, Nam Cung Lương Nhân lắc đầu, nói.
“Lần này, khác với quá khứ.”
Đối kháng với mười ba tông Tiên Môn, còn có chỗ để hoạt động. Dù sao bọn họ là con người.
Là con người thì đều có điểm yếu.
Nhưng mà thế giới hắc ám, là một thế giới đáng sợ. Đây là cuộc chiến tranh giữa các thế giới.