Chương 905: Cho Yêu tộc cơ hội một lần lựa chọn 2
Diệp Ninh dùng sức của bản thân mình, làm sao có thể đối kháng với thế giới hắc ám chứ? Đây là nằm mơ giữa ban ngày.
Nếu như Diệp Ninh biết những điều hắn ta nghĩ, nhất định sẽ nói, ta đúng thật là có thể đối kháng với thế giới hắc ám, nhưng tiền đề là ta phải nhanh chóng dứt khoát chết, đương nhiên Diệp Ninh không biết.
Vì thế hắn ta lắc đầu, nói.
“Ta không cảm thấy có cái gì khác.”
“Chẳng qua chính là đối thủ trở nên càng đáng sợ hơn mà thôi, theo cái nhìn của ta, bất luận đối thủ là ai, là người, là yêu, là toàn bộ thế giới này, ta chỉ quan tâm một điều, đó chính là ta phải làm chuyện chính xác, Đại Chu vô tội, bách tính vô tội, thế giới này vô tội, dựa vào cái gì phải bị thế giới hắc ám nuốt chửng? Nếu như đây chính là mệnh, vậy thì ta sẽ không nhận mệnh.”
“Nam Cung, ngươi không cần không cần phải thổi phòng cái gì tuyệt vọng, ngươi phải biết, hi vọng gắn liền với tồn tại, có tồn tại, sẽ có hi vọng, có hi vọng, chính là ánh sáng.”
Diệp Ninh đưa tay ra, vỗ vỗ vai Nam Cung Lương Nhân.
“Nếu như lúc này ta lựa chọn từ bỏ, cũng như năm đó từ bỏ ngươi vậy.”
Câu nói này khiến cho Nam Cung Lương Nhân sững ra.
Ký ức của hắn ta cũng quay trở về năm tháng khô khốc đó.
Bản thân hắn ta một thân quần áo rách rưới, cả người phát ra khí tức hôi thối, bị tất cả mọi người coi là sao chổi. Chỉ có Diệp Ninh, đưa tay ra với hắn ta.
Lúc đó, hắn ta cũng nằm sâu ở trong tuyệt vọng.
Sống đối với hắn ta đã không còn là niềm vui nữa, mà là giày vò.
Mãi đến khi gặp được Diệp Ninh, Nam Cung Lương Nhân được cứu rỗi, tìm được ý nghĩa tiếp tục sống. Nhất thời miệng của hắn ta trở nên khô khóc.
Bởi vì hắn ta phát hiện bản thân cũng không có lý do để khuyên Diệp Ninh nữa. Lẽ nào muốn Diệp Ninh từ bỏ vô số sinh linh của thế giới này sao?
Đối với phần lớn mọi người mà nói, người không vì mình, trời tru đất diệt. Ích kỷ là bản tính của con người.
Nhưng mà Diệp Ninh không phải.
Nếu như hắn là một người ích kỷ, hắn sẽ không kiên quyết đứng về phía Nam Cung Lương Nhân. Diệp Ninh có thể đi đến ngày hôm nay, tổng cộng có ba vũ khí.
Một là dũng khí.
Mỗi một lần đầu giãy dụa ở trong hắc ám, bất luận kẻ địch có mạnh mẽ như thế nào, hắn chưa bao giờ từ bỏ, coi thường cái chết, làm bạn với cái chết, từ đầu đến cuối đều không có bất kỳ dao động nào.
Hai là cách nhân từ.
Nhân từ của hắn, không phải là đối với người thân của mình, mà là người thiên hạ, nếu như không phải như thế, hắn cũng không nghĩ ra chính sách cải cách giống như tân chính.
Diệp Ninh dùng hành động thực tế của bản thân mình, báo đáp người thiên hạ, sáng tạo ra một thế giới tươi sáng.
Ba là nghĩa.
Nghĩa của hắn, có thể là nghĩa khí cá nhân, cũng có thể là đại nghĩa quốc gia, hắn trời sinh đã rất có trách nhiệm, có một loại quyết tâm thực hiện nó bất chấp hàng ngàn vạn người.
Đây là nhân cách hấp dẫn người khác nhất của Diệp Ninh.
Cũng chính bởi vì như thế, mới có nhiều người tập trung ở bên người Diệp Ninh như vậy.
Nhân cách cao thượng sẽ luôn phát sáng, mọi người sẽ giống như là thiêu thân lao đến vậy, đoàn kết cùng với Diệp Ninh. Thấy Nam Cung Lương Nhân không nói gì nữa, Diệp Ninh thừa thắng truy kích, tiếp tục nói.
“Dũng sĩ chân chính, dám trực tiếp đối diện với cuộc sống cảm đạm, dám chính diện đối mặt với máu tươi, Nam Cung, lẽ nào ngươi hi vọng ta làm một hủ Nho sao?”
Nam Cung Lương Nhân lắc đầu, thở dài một tiếng, nói.
“Chỉ là, cần gì phải cược tính mạng của mình chứ?”
Hắn ta không có lý do gì để khuyên bảo Diệp Ninh nữa.
Chỉ là từ trong tận đáy lòng vẫn không muốn Diệp Ninh đi tìm chết.
“Càng là lúc tuyệt vọng, càng phải liều tranh đấu vì hi vọng, ta đi tìm Yêu tộc, cho dù ta biết Yêu tộc hận ta thấu xương, cho dù ta biết kể cả Yêu tộc đồng ý hợp tác, cũng chưa chắc có thể có tác dụng lớn bao nhiêu, nhưng cho dù là hi vọng mong manh như thế nào, cũng vẫn nên đi thử một chút đúng không, vạn nhất thì sao? Cơ hội chỉ có một phần vạn, nếu như bị ta nắm được thì sao?”
Diệp Ninh dừng một chút, lộ ra nụ cười rạng rỡ.
“Hơn nữa, cho dù là ta chết rồi, vậy thì cũng là chết ở trên tay Yêu tộc, cũng tốt hơn là bị thế giới hắc ám trực tiếp nuốt chửng, có lẽ, điều đó đối với ta mà nói, không chừng lại là sự giải thoát.”
Đúng thật là giải thoát.
Ta đã sớm không muốn cố gắng nữa rồi. Chỉ cần Yêu tộc cho ta một đao dứt khoát. Trong vài phút ta có thể trở thành Đế Quân.
Đến lúc đó, trên trời dưới đất, ta còn có chuyện không làm được nữa sao?
Cái gì mà thế giới hắc ám, một cái búng tay của ta cũng có thể trấn áp được đi?
“Vì một chút hi vọng nho nhỏ, liều mình vì một cơ hội chỉ có một phần vạn khả năm, xứng đáng không…”