Trong Tấn Dương, đều là giọng nói cảm khái. Nhưng không chỉ có Tấn Dương.
Mà là toàn thiên hạ.
Toàn bộ người Cửu Châu, bất luận là ai, cũng đều có thể nhìn thấy người mà bản thân mình muốn gặp nhất ở trong ánh trăng. Trong hoàng cung.
Cơ Minh Nguyệt nhìn ánh trăng, sắc mặt lộ ra thần sắc tự hào.
“Hắn lại làm thơ rồi.”
“Không có gì bất ngờ, đây nhất định là tác phẩm của Diệp Ninh.”
Cơ Minh Nguyệt chắc chắn điểm này, ngoại trừ Diệp Ninh ra, thiên hạ còn có ai có thể gây ra được động tĩnh lớn như thế? Bài thơ này, khiến cho lông mày nàng nhướng lên vì vui mừng.
Có ba nguyên nhân.
Thứ nhất, nàng cách ngàn vạn sông núi, nhìn thấy người mà bản thân mình muốn nhìn thấy nhất, đương nhiên không phải ai khác, chính là bản thân Diệp Ninh. Nàng nhìn thấy phong thái lúc này của Diệp Ninh.
Trong lòng vô cùng tự hào, đây chính là nam nhân của nàng.
Tài hoa của toàn thế giới, phảng phất như đều tập trung ở trên người một mình hắn.
Thứ hai, nàng biết, bây giờ Diệp Ninh vẫn còn an toàn.
Chuyện đến ngày hôm nay, có con rồi, ngược lại dã tâm của Cơ Minh Nguyệt cũng nhạt hơn. Mơ ước của nàng chỉ có một.
Nói lớn lên, gọi là quốc thái dân an. Nói nhỏ đi, chính là hai bên đều bình an.
Còn về phần nguyên nhân thứ ba, là tâm tư nhỏ đơn phương của nàng. Minh nguyệt kỷ thời hữu?
Nếu như ngươi muốn, Minh Nguyệt chính ở bên cạnh ngươi. Cơ Minh Nguyệt lẩm bẩm trong lòng.
Có lẽ khi Diệp Ninh làm bài thơ này chưa từng nghĩ đến nàng, nhưng mà tách hai chữ ra, chính là nàng. Có lẽ đây chính là duyên phận.
“Tài hoa của Diệp đại nhân, đúng là chấn động cổ kim, chỉ đáng tiếc, dường như hắn không quan tâm lắm con đường thơ từ, nếu không, cũng không đến mức chỉ có mấy bài thơ.”
Tiêu Thiển Thiển ngoài mặt mỉm cười, trong lòng lại đang nhớ lại.
Thơ của Diệp Ninh có một loại ma lực, vẫn luôn có thể đánh thẳng vào tâm hồn.
Nàng ta sẽ không quên, cửa phòng của mình, chính là bị một bài “Y đới tiệm khoan dung bất hối, Vị y tiêu đắc nhân tiều tụy” của Diệp Ninh mở ra.
Cùng với việc gõ mở cửa phòng, có lẽ còn có cánh cửa trái tim của Tiêu Thiển Thiển.
“Hắn không muốn, ai có thể miễn cưỡng hắn chứ? Tỷ tỷ, tỷ nhìn thấy ai ở trong ánh trăng?”
Cơ Minh Nguyệt cười hỏi.
“Nhìn thấy mẫu thân của ta.”
Tiêu Thiển Thiển nói như điều đương nhiên. Cơ Minh Nguyệt gật đầu, điều này rất hợp lý.
Mẫu thân của Tiêu Thiển Thiển rời khỏi nàng ta rất sớm. Nhớ thương mẫu thân, không có bất kỳ vấn đề gì. Chỉ là Cơ Minh Nguyệt sao có thể biết được.
Người mà Tiêu Thiển Thiển nhìn thấy được trong ánh trăng, với những gì Cơ Minh Nguyệt nhìn thấy, chính là một người.
“Diệp lang, ngươi làm sao biết được, đau đớn nhất trong thiên hạ, không phải là ta thích ngươi, ngươi không biết, mà là ta đến hai chữ thích này, cũng không thể nói ra ngoài…”
Trong lòng Tiêu Thiển Thiển vô cùng đau xót.
Theo cái nhìn của nàng ta, Cơ Minh Nguyệt rất may mắn.
Ít nhất, nàng có thể đứng trước mặt mình, quang minh chính đại thể hiện tình cảm với Diệp Ninh. Nhưng mà Tiêu Thiển Thiển, lại chỉ có thể tạo ra dáng vẻ giả vờ thơ ơ không để ý.
“Mỗi một người, đều có thể nhìn thấy người mà bản thân mình muốn nhìn thấy nhất ở trong ánh trăng?”
Tấn Dương.
Trên lầu các, một con hồ ly cúi đầu. An Nhiên không nhìn thấy bất kỳ người nào ở trong ánh trăng. Vì thế, nàng ta cảm thấy có chút bi ai.
Đời này của nàng ta, lẽ nào đến một người để nhớ thương cũng không có sao? Nàng ta được thai nghén ở trong một khối đá.
Ký ức đối với phụ mẫu, hoàn toàn bằng không.
Bắt đầu từ khi có ký ức đến nay, chính là Ngưu gia gia và các Yêu Vương chăm sóc nàng ta trưởng thành.
Bọn họ là trưởng bối, là người đối với An Nhiên tốt nhất, nhưng cuối cùng cũng không phải người thân, nên thiếu đi mấy phần hương vị. Mà nàng ta, những điều tiếp xúc được cũng rất ít, đương nhiên trong đầu cũng không có ký ức về phương diện tình yêu.
Vì thế ánh trăng trong mắt An Nhiên , chỉ là ánh trăng bình thường. Điều này khiến cho nàng ta có chút không hài lòng.
Bởi vì nàng ta nhìn thấy rất nhiều người, đều nhìn thấy đều dựa vào ánh trăng để gửi nhớ tương tư, hai người yêu thương nhau, quan tâm lẫn nhau, đều có thể thông qua ánh trăng nhìn thấy đối phương.
Nhưng mà nàng ta không có người nào cả.
“Lẽ nào vận mệnh của ta chính là cô độc, không có người thân, cũng không có người để nhớ mong sao?”
An Nhiên trầm mặc một lúc, lắc đầu.
“Thật ra như thế cũng tốt, không có lo lắng, sẽ không có sơ hở.”
“Còn về phần tình yêu, càng là không cần.”
“Thế gian này, có ai có thể xứng được với An Nhiên ta?”
Trong lòng An Nhiên nghĩ đến đây, bất ngờ nhìn thấy một bóng người, mạnh mẽ vô lý xông vào trong lòng nàng ta. An Nhiên bất ngờ ngẩng đầu, khi nhìn ánh trăng lần nữa, trong đó đã nhiều thêm một thân ảnh mơ hồ. Tại sao lại như thế?