Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 915: CHƯƠNG 915: MINH NGUYỆT THIÊN LÝ KÝ TƯƠNG TƯ 4

Nàng ra rất kinh ngạc, trong lúc hoang mang, trong đầu xuất hiện khi rời đi, Ngưu Yêu Vương đã nói với nàng lời cảnh cáo duy nhất.

“Bệ hạ, chỉ có một chuyện, cần người đồng ý với ta, đó chính là nhất định không thể động tâm với bất kỳ người nào của Nhân tộc!”

Không!

Chuyện này không thể nào.

Bản Hoàng làm sao có thể?

Khi An Nhiên muốn nhìn rõ thêm một chút, dị tượng đã tan biến rồi. Nhưng sóng gió ngày hôm nay, lại vô cùng lớn.

Bài thơ “thủy điệu ca đầu” này, sinh ra sức ảnh hưởng cực lớn, người thiên hạ lan truyền khắp nơi. Kể từ đó, tất cả mọi người đều hình thành nhận thức chung.

Ngày Tết Trung Thu, sau này không cần làm thơ nữa. Có bài thơ này, là đủ rồi.

Sáng ngày hôm sau.

Diệp Ninh không làm kinh động bất kỳ người nào.

Hắn rời đi.

Cùng đi với hắn, còn có Nam Cung Lương Nhân.

Đích đến của hai người họ, chắc chắn chính là mười vạn ngọn núi. Cửa phủ Châu Mục.

Thái Hướng Cao mặc một chiếc áo đơn, nhìn về cuối con đường, phát ra tiếng thở dài.

“Diệp huynh, huynh nhất định phải quay trở lại, uống rượu ngâm thơ với ta.”

Đứng ở phía sau hắn là Mặc Ly và Huyên Huyên. Chuyến đi lần này Diệp Ninh cố ý đi một vòng lớn. Nguyên nhân chính là ở đây.

Hắn muốn gửi gắm Mặc Ly và Huyên Huyên cho Thái Hướng Cao. Không có ai so với hắn ta càng thích hợp hơn để chăm sóc cho hai nha đầu này.

Hơn nữa hai nha đầu này đối với Tấn Dương cũng quen thuộc, đây cũng coi như là sân nhà của bọn họ, ở lại nơi này, hắn yên tâm.

“Lần này ca ca đi còn có thể quay trở về không?”

Mặc Ly thấp giọng hỏi.

“Hắn nhất định sẽ quay về!”

Một giọng nói, bất ngờ vang lên.

Thái Hướng Cao và Mặc Ly cùng nhìn qua, lộ ra thần sắc khó tin.

“Ngươi biết nói?”

Huyên Huyên không che giấu nữa, nàng rất nghiêm túc nhìn hai người, nói.

“Diệp Ninh nhất định sẽ quay về!”

Mặc Ly nhìn người bạn sớm chiều ở bên cạnh mình, thật sự rất kinh ngạc.

Huyên Huyên tỷ tỷ, thế mà lại biết nói.

“Tiểu Bạch, ngươi nhìn thấy chưa? Huyên Huyên tỷ tỷ nói chuyện rồi! Tiểu Bạch… Tiểu, Tiểu Bạch!”

Mặc Ly nhìn xung quanh, nhất thời gương mặt buồn rười rượu.

“Lại không thấy hồ ly nữa!”

Không sai.

Hồ ly nhỏ đúng là lại lại biến mất lần nữa. Đến ngay cả bản thân An Nhiên cũng đang chấn kinh điểm này.

Nàng ta cảm thấy bản thân mình giống như trộm vậy, vẫn luôn lén lén lút lút. Chân trước Diệp Ninh vừa mới đi, chân sau bản thân đã lập tức rời đi rồi.

Nhưng mà không có cách nào cả.

Nàng ta nhất định phải trước khi Diệp Ninh đến nơi, trở về mười vạn ngọn núi chủ trì đại cục. Nếu không, có trời mới biết sẽ xảy ra tình huống gì.

Thân là Yêu Hoàng, tuy hiện tại bất luận nàng ta là tuổi tác hay là thực lực, đều có chút non nớt. Nhưng nàng ta vẫn có được bản lĩnh mà người khác không thể có được.

Tốc độ được xem như là một trong số đó.

Nàng ta quen đường quen nẻo, dùng tốc độ tối đa, nhất định phải trở về mười vạn ngọn núi trước khi Diệp Ninh đến nơi.

Nhưng An Nhiên biết, Nam Cung Lương Nhân không phải là nhân vật đơn giản, tên này vẫn luôn đem đến cho nàng ta một loại cảm giác vô cùng nguy hiểm. Dưới sự hộ tống của Nam Cung Lương Nhân, nếu như muốn đi nhanh, vậy thì rất nhanh sẽ đến được mười vạn ngọn núi.

An Nhiên chưa chắc có thể đến nơi trước.

Nhưng mà, nàng ta nhất định phải đến kịp trước! Nếu không, Diệp Ninh sẽ bị nguy hiểm.

Vì thế nàng ta dùng một chút thủ đoạn, cho dù là tiêu hao một chút nguyên khí, vẫn phải như trước tăng nhanh tốc độ.

“Diệp Ninh, ngươi ôm hi vọng với Yêu tộc, Yêu tộc cũng sẽ không để cho ngươi thất vọng… Yên tâm đi, có bản Hoàng ở đây, nhất định có thể bảo vệ ngươi an toàn!”

Sắc mặt An Nhiên có chút trắng bệch, trong đôi mắt lấp lánh như nước mùa thu, lại lóe lên thần sắc kiên định. Tốc độ của nàng ta càng nhanh hơn.

Nhưng trên thực tế, An Nhiên có chút nghĩ nhiều rồi.

Nam Cung Lương Nhân không hề hi vọng Diệp Ninh đi mười vạn ngọn núi, hắn ta làm sao có thể cô ý tăng nhanh tốc độ chứ? Thậm chí, hắn ta còn muốn đi chậm một chút, chậm thêm một chút.

Trong lòng vẫn ôm theo chút tâm lý may mắn.

Vạn nhất Diệp Ninh đi rồi đi, lại thay đổi chủ ý thì sao? Nhưng Diệp Ninh là nhân vật như thế nào?

Tìm chết, hắn là người chuyên nghiệp.

Hắn dứt khoát phát hiện một chuyện, Nam Cung Lương Nhân đang cố ý giảm tốc độ. Vì thế hắn lên tiếng.

“Nam Cung, làm như thế không có bất kỳ ý nghĩa gì hết.”

Nam Cung Lương Nhân nhìn thần sắc bất lực ở trong mắt Diệp Ninh, nói.

“Diệp đại nhân, thật sự không có con đường lui sao?”

Diệp Ninh lắc đầu, hắn rất kiên quyết.

“Nếu như đã đưa ra quyết định này, vậy thì ta đương nhiên sẽ không thay đổi chủ ý.”

Nam Cung Lương Nhân trầm mặc gật đầu.

Hắn ta không còn cố ý giảm tốc độ, chỉ là sau khi bay một đoạn thời gian, lại bất ngờ lên tiếng.

“Diệp đại nhân, người có muốn biết câu chuyện của ta không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!