Diệp Ninh sững ra.
“Ngươi tình nguyện nói?”
Hắn không phải là chưa từng hỏi, Nam Cung Lương Nhân đối với chuyện này vẫn luôn im lặng kín tiếng. Diệp Ninh biết, hắn ta nhất định là có nỗi niềm khó nói.
Diệp Ninh không phải là một người thích thăm dò bí mật của người khác, đương nhiên hắn cũng không ép buộc. Nhưng lại chưa từng nghĩ đến, thế mà hôm nay Nam Cung Lương Nhân có ý chủ động nói ra. Lẽ nào vì để kéo dài thời gian, hắn ta lại tình nguyện “hi sinh” bản thân sao? Nhưng mà, Diệp Ninh phát hiện bản thân nghĩ nhiều rồi.
Bởi vì từ trong mắt của Nam Cung Lương Nhân, hắn không phát hiện tâm tư ở phương diện này. Đó là một đôi mắt như thế.
Đau đớn, giãy dụa, cùng với bối rối.
Giống như nhớ lại câu chuyện này, đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, cũng là một loại giày vò vậy. Vì thế Diệp Ninh bổ sung một câu.
“Nếu như những chuyện này khiến cho ngươi rất đau đớn, ngươi hoàn toàn không cần nói, ta không cần thiết phải biết.”
Câu nói này khiến cho trong lòng Nam Cung Lương Nhân xuất hiện một dòng suối ấm áp.
Nam Cung Lương Nhân miễn cưỡng lộ ra nụ cười, nói.
“Không có cái gì không thể nói cả, đây không phải là câu chuyện đặc sắc gì, chỉ là một người ngu ngốc bị lừa dối mà thôi.”
Nam Cung Lương Nhân kể lại câu chuyện của mình.
Hắn ta dùng phương thức đứng ở ngôi thứ ba, miêu tả một tên ngốc.
Một người ngay từ khi bắt đầu, đã bị người khác lợi dụng, kết quả lại không hề phát giác ra. Mãi đến khi bị bán đứng phản bội, mới bất ngờ tỉnh ngộ.
Nhưng lúc đó đã muộn rồi.
Hắn ta đã tuyệt vọng, chỉ có thể có suy nghĩ đồng quy vu tận với đối phương. Vì thế hắn ta đã xung phong quyết tử.
Thành công giết được người phản bội, kết quả thần hồn của bản thân mình, lại vô tình trôi dạt đến một thế giới xa lạ. Nam Cung Lương Nhân không phải là một người thích hợp để kể chuyện.
Cho dù là nói chuyện của bản thân, hắn ta cũng nói một cách rất khô khan. Thậm chí còn thiếu rất nhiều thông tin.
Đương nhiên, cũng có khả năng là hắn ta cố ý không nói. Nhưng Diệp Ninh không khó hiểu.
“Nỗi khổ bị người thân nhất của mình phản bội, ta chưa từng trải qua, ta không thể nói hiểu ngươi, nhưng ta đúng là có thể tưởng tượng ra một phần, thảo nào ngươi vô cùng đau khổ, tự sa ngã.”
Hắn nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt Nam Cung Lương Nhân, dáng vẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ đó.
Nhất thời, trong lòng không tránh được có chút cảm khái. Lòng người là thứ khó đoán nhất.
Trong quá khứ hắn từng suy đoán ở trong lòng, sở dĩ Nam Cung Lương Nhân như thế, nhất định là đã phải chịu đả kích cực lớn. Nhưng lại không ngờ được, thế mà lại bị người thân thiết nhất của mình phản bội.
Tuy Nam Cung Lương Nhân nói rất đơn giản, nhưng mà Diệp Ninh lại không khó để tưởng tượng.
“Trước khi gặp được đại nhân, ta hoàn toàn tuyệt vọng, mất đi hi vọng sống, bởi vì trước khi bị phản bội, tất cả bản năng phấn đấu của ta, đều đến từ việc muốn bảo vệ người thân thiết nhất, ta hi vọng đạo lữ của ta có thể theo kịp bước chân của ta, cho dù tư chất của nàng bình thường, ta cũng hi vọng có thể trường sinh không chết, vì thế, ta nhất định phải dốc hết mọi giá, còn có sư tôn của ta, ông ấy đối với ta có ân dạy bảo, ta hi vọng ông ấy cũng có thể sống mãi mãi… Nhưng mà vào khoảnh khắc nhìn thấy bọn họ chỉ kiếm vào ta, ta mới ý thức được, tất cả những điều ta làm, chẳng qua chỉ là đơn phương mà thôi, ở trong mắt của bọn họ, từ đầu đến cuối ta chỉ là một công cụ.”
Tay của Nam Cung Lương Nhân ôm lấy trái tim của mình.
Diệp Ninh trầm mặc, hắn có được hai thông tin quan trọng.
Hóa ra người thân nhất của Nam Cung Lương Nhân là sư tôn và đạo lữ. Hắn ta tiếp tục nói.
“Đại nhân đã từng trải nghiệm loại cảm giác giống như bị cả thế giới vứt bỏ chưa? Sư tôn và đạo lữ phản bội, giống như là khiến cho nửa đời trước của ta, đều mất đi ý nghĩa, tu hành còn có tác dụng gì? Không thể vui vẻ. Thành tiên có tác dụng gì? Không thể giải thoát! Ta giống như cô hồn dã quỷ vậy, lang thang ở trong thế giới xa lạ này, người đời chán ghét ta, vu khống ta, bọn họ coi ta thành tai họa, ở trong mắt của bọn họ, ta chính là sao chổi, nguyên nhân khiến cho bọn họ trải qua thảm họa, nhưng mà ta không làm cái gì cả.”
“Nhưng đây chính là bản chất con người, nhân tính xấu xa, một khoảng thời gian khiến cho ta mất đi tất cả hi vọng, nếu như không có bước ngoặt, có lẽ ta sẽ cứ tiếp tục lang thang như thế, sau đó vào một ngày, sẽ lặng lẽ chết đi, cuối cùng bến thành một nắm đất vàng, không có người nào biết ta từng đến, cũng không có người nào quan tâm ta rời đi… Nhưng ta gặp được Diệp đại nhân, là Diệp đại nhân, vào lúc cuộc đời ta đang trong thời gian đen tối nhất, kéo ta ra, đại nhân kể lại cho ta câu chuyện liên quan đến cá nhỏ, mãi đến bây giờ ta vẫn nhớ mãi không quên, chắc rằng tương lai, cũng sẽ vĩnh viễn ghi nhớ, mãi cho đến khi ý thức của ta hoàn toàn tiêu tán.”