Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 929: CHƯƠNG 929: YÊU TỘC CÒN NÓI LỄ TIẾT 4

Cái gì là xu thế? Đây chính là xu thế? Nhân tộc đã hoạt động vô số năm. Mà Yêu tộc cũng đã rời khỏi thế gian vô số năm.

Sự lên xuống của dòng chảy, không thể nào không có khoảng cách.

Chỉ có điều trong quá khứ bởi vì bị thù hận che mờ mắt, bọn họ căn bản không nghĩ đến, mà bây giờ khi thật sự bắt đầu suy nghĩ, bọn họ đã nhìn rõ rất nhiều thứ.

Điều An Nhiên làm là đúng.

Trong lòng các Yêu Vương có chút chán nản, cũng có chút nhẹ nhõm.

Điều chán nản là, Yêu Hoàng trưởng thành rồi, không còn là đứa trẻ trong mắt bọn họ nữa.

Nhẹ nhòm là vì, cuối cùng Yêu Hoàng cũng trưởng thành rồi, nàng ta bắt đầu dùng phương thức của bản thân mình, để dẫn dắt Yêu tộc.

Dường như An Nhiên đang thay đổi theo phương hướng biến thành một Yêu Hoàng tiêu chuẩn.

“Ý của bệ hạ, chúng ta hiểu, ta cũng hoàn toàn đồng ý với ý của bệ hạ, nhưng ta vẫn là cảm thấy, trước khi hợp tác, chúng ta nên khảo nghiệm thêm một lần nữa.”

Đại Bằng Vương trầm mặc một lúc lâu, lên tiếng nói.

“Khảo nghiệm cái gì?”

An Nhiên chau mày.

“Chẳng qua là khảo nghiệm giữa sống chết, nếu như Diệp Ninh có thể vượt qua, chúng ta sẽ chân thành hợp tác.”

Đại Bằng Vương nói.

“Diệp Ninh còn có cái gì cần phải khảo nghiệm nữa chứ? Những lời hắn từng nói, không phải các ngươi cũng đã nhìn thấy rồi sao?”

An Nhiên có chút bất mãn.

“Nhân tộc giỏi nhất là nói những lời đẹp đẽ, Nhân tộc thời kỳ thượng cổ, đã dùng những lời lẽ sắc bén để lừa tộc ta, cho dù Diệp Ninh kia là một quân tử chân thành, cũng khó nói sẽ không thay đổi giữa chừng, đây không phải là một chuyện nhỏ, bệ hạ!”

Đại Bằng Vương vẫn là muốn khảo nghiệm Diệp Ninh.

Đây là phòng bị tâm lý cuối cùng của ông ta. Ông ta muốn tận mắt nhìn thấy, Diệp Ninh có phải là thật sự cao thượng, thật sự là người xứng đáng để gửi gắm không. An Nhiên suy nghĩ một chút.

Tuy nàng ta cảm thấy khảo nghiệm là thừa thãi, nhưng mà nhìn thấy các Yêu Vương, rõ ràng bọn họ không có loại tự tin này.

Vì thế nàng ta cảm thấy, vì để khiến cho mọi người yên tâm, khảo nghiệm một chút thì sao? Nàng ta đối với Diệp Ninh, hoàn toàn có tự tin.

Vì thế An Nhiên nói.

“Bản Hoàng đồng ý, có thể khảo nghiệm Diệp Ninh, nhưng mà các ngươi cố gắng khách khí một chút.”

Khách khí?

Các Yêu Vương có chút đau khổ. Bọn họ sẽ không.

Nhưng An Nhiên đã nói như thế rồi, cũng chỉ có thể nghiến răng đồng ý.

Vì thế bọn họ nhớ lại nụ cười của Ngưu Yêu Vương, cố gắng học ông ta, lộ ra một nụ cười nhìn có vẻ có chút gượng gạo. Điển hình của ngoài cười nhưng trong cười, nhìn có vẻ buồn cười mà kỳ lạ, tuyệt đối không có một chút chân thành nào.

Diệp Ninh vừa mới bước vào động Vạn Yêu, chính là nhìn thấy một bộ dáng vẻ giả cười của các Yêu Vương. Cả người vô cùng chấn động.

“Ôi trời, tình huống gì thế này?”

Diệp Ninh cảm thấy nụ cười của đám Yêu Vương này vô cùng cổ quái.

Thậm chí có thể nói, cả đời này đều chưa từng gặp nụ cười kỳ quái như thế. Nói chân thành, vậy thì nhất định là không có.

Những Yêu Vương này phần lớn là cả mặt hung dữ, hơn nữa khó che giấu được sự chán ghét đối với Nhân tộc, nhưng mà lại cứ nhất định phải không thể không cố nở nụ cười tự mình cho rằng là thân thiện, có người động tác lớn một chút, nhếch miệng lên, lộ ra răng nanh sắc bén.

Điều này nhìn thế nào cũng khiến cho người khác sợ hãi.

Nhưng nếu như nói nụ cười này rất giả dối, vậy thì cũng không có.

Ở trong nụ cười này, không khó để nhìn ra, bọn họ vẫn là muốn bảy tỏ lòng tốt của mình với Diệp Ninh, chỉ là phương thức biểu hiện này lại có chút không đúng lắm.

Tóm lại, rất vặn vẹo, rất cổ quái, cũng rất thần kỳ.

“Ngưu Đại Vương, Yêu tộc các ngươi đều là như thế này sao?”

Diệp Ninh dừng lại.

Hắn tự cho rằng bản thân trời không sợ đất không sợ, khoảnh khắc này lại có chút do dự. Rốt cuộc những Yêu Vương này đang muốn làm cái gì.

Hoàn toàn không nhìn thấy được. Muốn hung dữ thì không dám không dữ. Muốn cười lại không biết cười.

Giống như là tinh thần phân cách vậy. Ngưu Yêu Vương không biết chuyện, cả người cũng ngây ngốc.

Ông ta cố gắng chớp chớp mắt, xác nhận đám Yêu Vương này đều là người của mình, mà không phải là người nào giả dạng thành, cả mặt mơ hồ nói.

“Ta cũng không biết.”

Hai người mắt to nhìn mắt nhỏ. Đều có chút mơ hồ.

Trong lòng Diệp Ninh có một loại cảm giác bất an.

Bởi vì hắn cảm thấy, chuyện này có chút vượt ra ngoài tưởng tượng của mình.

Nói thế nào đây, từ khi đến mười vạn ngọn núi, hắn phát hiện không có một chuyện nào có thể đối ứng với dự đoán của hắn. Những quỷ dị mà Yêu tộc biểu hiện ra ngoài, khiến cho hắn có một loại cảm giác khó mà khống chế.

Đây là cục diện chắc chắn chết, cũng không thể lật xe được đúng không? Trong đầu hắn lóe lên suy nghĩ này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!