Mà An Nhiên ngồi ở trên chủ vị, lại là không thở ra hơi, nàng ta nhìn các Yêu Vương cười vô cùng gượng gạo, trong lòng có chút sầu muộn. Đây chính là phương thức các ngươi thể hiện thân thiện sao?
Không chỉ không khiến cho Diệp Ninh từ bỏ phòng bị, ngược lại trở nên cảnh giác. Nàng ta lắc lắc đầu, trong lòng thầm thở dài một hơi, uy nghiêm nói.
“Nếu như đã yêu cầu gặp bản Hoàng, vì sao còn không đi vào?”
Một câu nói, khiến cho Diệp Ninh bừng tỉnh.
Hắn hít một hơi thật sâu, phớt lờ nụ cười kỳ dị của các Yêu Vương, bước một bước lớn vào bên trong.
Không cần biết các Yêu tộc là bị thần kinh cũng được, hay là nhiều năm nay bị giam cầm đã khiến cho bọn họ trở nên không bình thường cũng được, những thứ đều đều không có liên quan đến Diệp Ninh.
Hôm nay Diệp Ninh đến đây, điều hắn muốn rất đơn giản, chẳng qua chính là chết. Hắn cảm thấy, cái gì cũng có thể làm giả, nhưng thù hận của Yêu tộc đối với Nhân tộc nhất định không giả được. Hắn chỉ cần nói mục đích đến của chuyến đi này, đám Yêu tộc tuyệt đối sẽ bùng nổ!
Đây là điều chắc chắn.
Thời kỳ thượng cổ, Yêu tộc và Nhân tộc hợp tác, sau đó bị hại thảm, gặp phải sự đâm sau lưng thảm khốc nhất trong lịch sử. Vì thế ở trong mắt của bọn họ, Nhân tộc tuyệt đối không hề có bất kỳ tín nhiệm nào để nói.
Kết quả Diệp Ninh lại nhắc đến hợp tác? Đây là ý gì? Đây là đang đánh vào mặt!
Coi những lão Yêu tộc bọn họ là kẻ ngốc! Ai có thể nhẫn nhịn?
Diệp Ninh cảm thấy, đổi thành bản thân mình cũng nhất định không thể nhịn được.
Vừa nghĩ đến đây, lòng của hắn đã trầm xuống, đi đến phía trước, chắp tay, nói.
“Diệp Ninh Nhân tộc, bái kiến Yêu Hoàng bệ hạ.”
Hắn không cần phải hành đại lễ gì. Chắp tay đã đủ rồi.
Nhưng điều này đối với An Nhiên mà nói, lại là vô cùng vui sướng.
“Đồ xấu xa, ngươi cũng có lúc phải hành lễ với ta?”
An Nhiên nhìn bộ dáng của Diệp Ninh, cho dù chỉ là một lễ tiết rất nhỏ, nhưng trong lòng vẫn có một loại cảm giác vui sướng. Nàng ta nghĩ đến bản thân mình khi bị Diệp Ninh vuốt ve.
Nghĩ đến bản thân lúc bị Diệp Ninh túm lấy sau gáy, nhấc lên.
Nàng ta còn nghĩ đến Diệp Ninh vì để hiểu rõ giới tính của nàng ta, nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó của mình…. Vì thế An Nhiên nghiến răng nghiến lợi.
Tuy lúc đó ta chỉ là một con hồ ly, nhưng ta không cần thể diện sao? Đồ xấu xa, trong Nhân tộc, ngươi là người xấu đứng đầu thiên hạ!
Nhưng sau đó An Nhiên lại nghĩ đến một chuyện khác, đó chính là những ngày bản thân mình nằm ở trong lòng Diệp Ninh, thoải mái hưởng thụ sự “phục vụ” của hắn.
Không sai, chính là phục vụ?
Dù sao nàng ta cho rằng như thế.
Lúc đó đúng thật là khá thoải mái…
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng nàng ta có một loại cảm giác xấu hổ. An Nhiên à An nhiên, ngươi là Yêu Hoàng của Yêu tộc.
Làn sao có thể dễ dàng thỏa mãn như thế?
Những chuyện mà đồ xấu này từng làm với ngươi, lẽ nào ngươi đều đã quên rồi sao?
An Nhiên cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, vừa nhìn thấy Diệp Ninh, trong đầu đã xuất hiện vô số suy nghĩ phúc tạp. Điều này khiến cho nàng ta có chút thất thần, nhưng càng nhiều hơn là có chút thất lễ.
Ngưu Yêu Vương không nhịn được ho khan một tiếng. Ông ta đây là đang nhắc nhở.
Đồng thời trong lòng cũng vô cùng bức bối, không phải bệ hạ chủ trương hợp tác với Nhân tộc sao, vì sao bây giờ lại làm khó Diệp Ninh?
Đúng thế.
Đây rõ ràng là gây khó dễ, Yêu tộc đều là hiểu như thế.
Diệp Ninh hành lễ, ngài không đáp lại, mà im lặng như thế, đây không phải là đang cố ý làm khó hắn sao? An Nhiên tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt kỳ dị của các Yêu Vương, vội vàng nói.
“Không cần khách khí.”
Diệp Ninh chậm rãi thu lại động tác của mình.
Các Yêu Vương muốn từ trên mặt của hắn nhìn thấy sự bất mãn hoặc là phẫn nộ, nhưng mà không có. Dường như Diệp Ninh không cảm thấy loại hành động này là thất lễ, có cái gì mà nhục nhã cả. Lẽ nào là hắn phản ứng chậm chạp sao?
Có thể trở thành lãnh tụ của Nho Môn, Giám Chính Viện giám sát của Đại Chu, một trong những người thống trị đứng đầu Cửu Châu, chuyện này rõ ràng là không thể nào. Vì thế, điều này chỉ có một khả năng.
“Không hổ là người có thể làm nên đại danh ở Nhân tộc, quả nhiên có chút tâm tính.”
“Đây chính là không quan tâm thiệt hơn mà Nhân tộc nói sao? Chỉ riêng nhìn điểm này, đúng là không tầm thường.”
“Thân là người có thân phận thấp kém, không thể không khom lưng uốn gối, là bởi vì bọn họ sợ hãi, nhưng mà Diệp Ninh đã là người ở vị trí cao, người như thế cần có uy nghiêm nhất, nhưng hắn vẫn như trước không bị vinh nhục cá nhân làm ảnh hưởng, thậm chí còn có thể gạt bỏ thể diện, thể hiện ra một chút vui mừng, điểm này, tộc ta không sánh được.”
Có không ít người cảm khái.
Yêu tộc đều là một đám cơ bắp mãng phu, từ trước đến nay chuyện duy nhất mà bọn họ tin tưởng, coi nhẹ cái chết, không phục thì đánh. Người giống như Diệp Ninh, ngược lại bọn họ chưa thấy bao giờ.