Chương 952: Diệp Ninh thành Thánh, thiên hạ chấn động
An Nhiên giống như cảm nhận được cái gì đó.
“Có lẽ, chúng ta thật sự có thể đối kháng với hắc ám xâm nhập, bởi vì chúng ta có sự giúp đỡ của Thánh Hiền!”
Thánh Hiền sao?
Yêu tộc hoàn toàn không hiểu, nhưng trong lúc mơ hồ, hình như có thể cảm giác được chỗ vĩ đại của Thánh Hiền rồi.
“Dùng sức của một người, đối kháng với tất cả hắc ám, loại chuyện này, khiến cho người khác bái phục, cũng khiến cho người khác say mê.”
“Ta phục rồi, đây chính là Thánh Hiền Nho đạo sao? Sức mạnh của quân tử, đúng thật là đáng sợ như thế.”
“Tà không áp được chính, chính nghĩa thế gian, cuối cùng đã hiện hóa trên người Diệp Ninh rồi.”
Tất cả Yêu Vương, vào lúc này, đều tâm phục khẩu phục.
Khi Diệp Ninh có thể dùng sức của bản thân đối kháng với tất cả hắc ám, trên người hắn phát ra cảm giác chính nghĩa, đã đủ để đánh tan lo lắng của tất cả mọi người.
Nếu như ngươi như thế còn không thể tin được, vậy thì người như thế nào mới đáng để tin tưởng đây? Ánh nắng chiếu rọi mười vạn ngọn núi.
Khoảnh khắc này, trong lòng tất cả Yêu tộc, cũng sinh ra ấm áp. Bọn họ nhìn thấy đạo ánh sáng kia ở bên dưới vực sâu. Giống như là nhìn thấy hi vọng vậy.
Bọn họ vô cùng hi vọng, đạo ánh sáng này, có thể sáng thêm một chút, sáng thêm một chút nữa! Lời cầu nguyện của bọn họ đã được thỏa mãn.
Toàn bộ ý niệm của Yêu tộc, đã cung cấp chất dinh dưỡng cho Diệp Ninh, dường như hắn đã thỏa mãn được điều kiện nào đó.
Bên dưới đáy vực sâu, hắn bất ngờ bước lên phía trước một bước. Đồng thời, hai mắt cũng mở ra.
Một đạo ánh sáng trắng thuần khiết, từ thiên linh cái của hắn xông ra, trực tiếp đâm thẳng sức mạnh hắc ám tầng tầng điệp điệp, phảng phất như muốn chọc thủng một lỗ trên bầu trời.
Ầm ầm!
Cửu Châu rung động. Một đạo vân khí đang tụ lại.
Chính khí vô cùng vô tận đang điên cuồng xông về phía mười vạn ngọn núi.
Phía sau lưng Diệp Ninh, chậm rãi xuất hiện một đạo hư ảnh chắp tay sau lưng, cao đến ngàn trượng. Hư ảnh này nhìn có vẻ ôn nhuận như ngọc, khóe miệng mang theo ý cười.
Đó không phải ai khác, mà chính là bản thân Diệp Ninh.
“Đây là!”
Tất cả sinh linh của thé giới này, đều cùng nhìn lên bầu trời.
Sau đó bọn họ cùng nhìn thấy bóng dáng của Diệp Ninh.
“Đại Tông Sư thành Thánh rồi!”
Trong Thánh Viện, các Đại Nho điên cuồng vui mừng.
Nói ra, thật ra Diệp Ninh đã sớm thành Thánh rồi.
Chỉ có điều, trong quá khứ, hắn chỉ là Bán Thành, mà bây giờ lại là… Á Thánh!!!
Trong lịch sử rộng lớn của Nho đạo.
Số lượng của Thánh Hiền vẫn luôn đều rất ít.
So với Tiên đạo có vô số tuyệt thế cường giả, tỷ lệ thành tài của Nho đạo, chỉ có thể nói là người nghe rơi lệ ngươi nhìn thấy đau lòng. Nhưng vừa đúng lúc đó lại là chuyện đương nhiên.
Bởi vì tu hành Nho đạo, là tu tâm, mà không phải là sức mạnh.
Một người chỉ trông vậy vào khổ tu để có được sức mạnh cường đại, căn bản không nên đầu nhập vào Nho đạo. Vậy thì nhân tài như thế nào mới nên đầu nhập vào Nho đạo chứ?
Nói một cách đơn giản.
Chính là người muốn làm một chuyện gì đó cho thiên hạ. Nho giả tu hành, từ trước đến nay đều không phải là vì bản thân. Lập thân, lập đức, lập ngôn.
Trên, có thể an ủi lê dân, phục vụ quân vương, mở ra thời thái binh cho vạn thế. Dưới có thể tu thân dưỡng tính, phẩm đức cao thượng, không làm chuyện trái với lòng mình Đây chính là Nho giả.
Yêu cầu cao sao? Thật ra rất cao.
Quân không thấy người đọc sách trong thiên hạ có rất nhiều, người có thể thành Đại Nho có được mấy người? Mà trong Đại Nho, có thể bước lên cao trở thành Bán Thánh, lại có được mấy người? Càng đừng nói là Bán Thánh lại tiến thêm một bước, trở thành Á Thánh.
Còn về phần Thánh Nhân, vậy thì đó là càng nghĩ cũng không cần nghĩ, thời gian lâu dài, Thánh Nhân đã trở thành một biểu tượng. Muốn trở thành Thánh Nhân, quá khó quá khó rồi.
Vì thế, ở trong mắt của Nho giả, thật ra Á Thánh đã tương đương với Thánh Nhân. Trên thực tế, trong lịch sử có không ít người hâm mộ Á Thánh, đều cảm thấy Á Thánh mà bản thân ủng hộ, về tài đức đều đã không thua kém gì Thánh Nhân, Thánh Nhân chỉ là người khai sáng, vì thế mới gọi là Thánh Nhân.
Mà không đại biểu tài đức của Thánh Nhân nhất định vượt qua Á Thánh. Lập luận này, thật ra có chút đại nghịch bất đạo.
Nhưng trong Nho đạo, lại rất có thị trường.
Nho đạo chú ý đến cương thường, chú ý lễ tiết, nhưng không bảo thủ. Người giỏ làm thầy, là đạo lý năm đó Thánh Nhân đích thân nói ra. Trong ba người, nhất định có thầy của ta. Đệ tử không nhất thiết phải không bằng thầy.
Từ xưa đến nay, có bao nhiêu Á Thánh, rực rỡ như nhật nguyệt, nhưng mà đều không thể nào thành Thánh, điều này khiến cho không ít người hoài nghi, có lẽ Thánh Nhân chỉ có thể có một người.
Vì thế, Á Thánh, thật ra đã là đỉnh cao mà Nho giả khó có thể chạm đến rồi. Mà muốn xuất hiện một Á Thánh, rốt cuộc có bao nhiêu khó khăn? Chỉ có thể nói là quá khó quá khó rồi.