Chương 953: Diệp Ninh thành Thánh, thiên hạ chấn động 2
Á Thánh cuối cùng lần trước còn là Trình phu tử và Vương tiên sinh. Mà hai người họ, đã là nhân vật của hàng vạn năm trước rồi.
Về mặt lý luận mà nói, một thời đại có hai Á Thánh, vậy thì nhất định là thời đại đỉnh cao của Nho đạo. Nhưng mà thiên ý trêu người, hai người này lại khác biệt lý niệm, xung đột vô cùng gay gắt, vì thế đối chọi gay gắt, Nho giả bởi vì hai người, mà phân thành hai trận doanh, hai bên không cam tâm yếu thứ, Nho đạo không chỉ không cường thịnh, ngược lại dần dần suy tàn.
Mà sau khi hai người qua đời, đã suy tàn đến nhếch nhác, thậm chí giống như mặt trời lặn sau núi, thiếu chút nữa bị Tiên Môn cắt đứt căn bản. Nhung mà vào thời đại này, thiên hạ không có Thánh. Nếu như một có thể sinh ra một Á Thánh, vậy thì từng hành động lời nói của hắn, giống như trong miệng có quy tắc, là chân lý trong trời đất này. Người đó, chính là Diệp Ninh.
Các Đại Nho ở trong Thánh Viện kích động đến không thể kìm nén được, bọn họ nhìn về phía phương hướng hư ảnh của Diệp Ninh, cúi người bái xuống, trong đôi mắt tràn ngập thần sắc tôn kính.
Giống như tín đồ, nhìn thấy thần tiên vậy.
“Sơn trưởng thành Thánh rồi?”
Trên Thư Sơn, tất cả học tử tinh anh đều đứng dậy, trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc. Ở Thánh Viện, xưng hô với Diệp Ninh, hoặc là Đại Tông Sư, hoặc là sơn trưởng. Chỉ cần học tử đi vào Thánh Viện, thì không thể nào không nhắc đến Diệp Ninh.
Bởi vì ở đây khắp nơi đều là dấu tích của Diệp Ninh.
“Bốn câu hoành cừ” mà Diệp Ninh nhắc đến, đã trở thành tín ngưỡng duy nhất mà vô số người đọc sách tin tưởng. Bốn câu này, thể hiện phương hướng mà mà Nho giả theo đuổi cả cuộc đời.
Diệp Ninh nói “kiến thức và hành động hợp nhất” càng là đã trở thành một trường phái khiến cho vô số người điên cuồng. Trường phái này, được gọi là Vi Tâm Học.
Tuổi còn trẻ, đã có thể sáng lập ra một môn học vấn, khai sáng tiền lệ mới trong lịch sử, tài hoa tuyệt thế của Diệp Ninh, khiến cho tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục. Nhưng cho dù là như thế, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không ngờ được, thế mà Diệp Ninh lại có thể một bước đi vào hàng ngũ Á Thánh ở độ tuổi này. Á Thánh, hạo khí trường tồn, có thể gọi là Thánh Tiên Sư của Nho Môn.
Thế mà Diệp Ninh lại thành công rồi!
“Thế gian này, người có khả năng thành Thánh cũng chỉ có một, đó chính là Đại Tông Sư, bây giờ ngài ấy đã thành Thánh vào trước thời điểm nguy cơ ập đến, có lẽ đây chính là ý trời!”
Có Đại Nho vô cùng kích động nói.
“Diệp Thánh sẽ giống như cứu Cửu Châu, mà cứu vớt thế giới đang đến gần bờ vực bị phá nát!”
Bọn họ kích động, mọi người cũng đều có thể cảm nhận được.
Đây là thời đại mà Nho giả rất dễ dàng tìm được cảm giác tồn tại.
Vào thời đại trước, xã tắc loạn lạc, lòng người tản mát, Cửu Châu chia cắt, Nho giả không bằng chó, toàn bộ người đọc sách đều rơi vào trong mơ hồ, không có phương hướng, vô số hiền giả tránh đời rời đi, vô cùng đau lòng đối với thế đạo này.
Là Diệp Ninh, lập lại trật tự.
Hắn đánh vỡ quốc gia này rồi xây dựng lại, một tân chính, đã lật ngược trật tự vận hành vô số năm của thế giới này. Đây không chỉ là mở ra thời đại mới của lịch sử.
Mà còn là khiến cho các Nho giả có sân khấu để thi triển tài hoa.
Bọn họ đầu nhập vào trung tâm có thể khiến cho bọn họ có thể có được sự nghiệp vĩ đại phát sáng rực rỡ, dùng hành động thực tế, xây dựng nên đạo lý Thánh Hiền ở trong sách.
Có thể nói, ở thời đại này, Nho giả ngẩng cao đầu là lẽ đương nhiên, bởi vì bọn họ đúng là làm được rất nhiều chuyện, đang thông qua nỗ lực của bản thân, khiến cho thế giới này trở nên thái bình.
Mà tất cả những điều này là ai mang đến đây? Là Diệp Ninh!
Mà hiện nay, Diệp Ninh thành Thánh rồi.
Từ đó có thể thấy, Nho đạo nhất định sẽ cường thành, có lẽ năm tháng thăng trầm, mưa gió xoay chuyển, sau Võ đạo, thjat sự đến lượt Nho đạo đại hưng rồi!
Khoảng cách đại hưng lần trước của Nho đạo, đã trôi qua bao nhiêu năm rồi?
Các Đại Nho đã không còn nhớ rõ nữa.
“Không thể tin được, sơn trưởng còn chưa đến ba mươi tuổi, thế mà đã thành Thánh, nhưng chúng ta cũng là trẻ tuổi như thế, lại vẫn còn đang mơ mơ hồ hồ.”
Rất nhiều học tử hiện ra có chút chán nản.
Bọn họ không phải không vui cho Diệp Ninh, mà là đang nghĩ đến bản thân mình, tâm thái bị ảnh hưởng. Đều là ở độ tuổi như thế.
Nhìn Diệp Ninh, rồi lại nhìn bản thân.
Bọn họ cảm thấy tuổi của bản thân đúng thật là sống hết lên người chó rồi.
“Các ngươi nghĩ như thế, đúng là sai lầm lớn, người với người, vốn dĩ đã khác biệt, có người trên người có đại khí vận, trời sinh đã phi thường, có người ba năm không có tiếng, đột nhiên nổi tiếng, cũng có người chịu hết khổ cực nhân gian, đợi thời thế đến, vậy thì không thể ngăn cản được… Thế gian này mây gió thay đổi, thời gian thay đổi, rồi sẽ có lúc người kinh tài tuyệt thế bước lên đỉnh cao, vô địch thiên hạ.”