Chương 954: Diệp Ninh thành Thánh, thiên hạ chấn động 3
“Cùng sinh ra trong một thời đại với bọn họ, không phải bất hạnh, mà là vinh hạnh, ít nhất chúng ta có thể chứng kiến được thời đại vĩ đại, người ngu ngốc với dễ dàng từ bỏ bản thân, người đọc sách chân chính, nhìn thấy Diệp Thánh thành Thánh, trong lòng nên vui mừng, cùng chúc mừng! Đây là thịnh thế của Nho đạo! Còn về phần so sánh với Diệp Thánh, cần gì phải bận tâm? Có lý do gì để so sánh chứ?”
“Diệp Thánh trẻ tuổi, đã có thể thành Thánh, ngược lại chứng minh Nho đạo ta không nhìn tư lịch, người có tài có đức, hậu sinh khả úy, cho dù chúng ta không thể thành Thánh, nhung nếu như vào trước năm ba mươi tuổi trở thành Đại Nho, vậy thì cũng đã đủ kinh người rồi, các vị, hôm nay là ngày vui lớn của Nho đạo ta, không cười lớn tiếng, còn đợi đến lúc nào?”
Cùng là học tử trẻ tuổi, lại đi ra khỏi người quen, khảng khái nói. Tâm thái của mọi người mỗi người khác nhau, có người bị đả kích, có người được khishc lệ.
Bọn họ chính là như thế.
Sự trẻ tuổi và hào tình của bọn họ, lây nhiễm cho người bạn cùng trang lứa, vì thế trên Thư Sơn, vang lên tiếng cười rạng rỡ. Các Đại Nho thấy vậy, âm thầm gật đầu.
Người trẻ tuổi vừa nói những lời lúc này, tràn đầy nhiệt huyết, nếu như có thể tiếp tục duy trì, tương lai trở thành Đại Nho, không hề khó khăn. Đương nhiên, chuyện lớn này, vẫn là không tránh được có người hỏi.
Chỉ thấy một học tử lên tiếng, hỏi.
“Các vị lão sư, từ xưa đến nay, người muốn trở thành Á Thánh rất nhiều, nhưng mà người có thể thành công, lại rất hiếm, đây là vì sao? Rốt cuộc những Bán Thánh kia khuyết thiếu cái gì? Lẽ nào là tài hoa và đức hạnh sao?”
Diệp Nình trở thành Bán Thánh, khiến cho mọi người nảy ra rất nhiều suy nghĩ. Có Đại Nho cười nhẹ một tiếng, giải thích nói.
“Người có thể trở thành Bán Thánh, bất luận là tài hoa hay đức hạnh, đều là đứng đầu, nếu như nói tài đức của Bán Thánh không bằng Á Thành, điều này không đúng, lấy Á Thánh để làm ví dụ, từ khi ngài xuất hiện đến này, đã coi thường cái chết, dũng cảm quên mình, có phong phạm của Thánh Hiền, lẽ nào nói tài đức của ngài ấy có thay đổi gì sao? Thật ra không có.”
“Thể hiện cụ thể của tài đức, mới là điểm quan trọng, không phải dựa vào nói, mà là dựa vào làm, chỉ có làm, mói có thể có được sự công nhận của người thiên hạ, cùng với sự công nhận của đất trời, năm đó Diệp Á Thánh chính là như thế, dùng tân chính bước vào Bán Thánh, sự tin tưởng của bách tính thiên hạ, chỉ tập trung vào trên người một mình ngài, đó là nơi lòng người hướng về.”
“Mà muốn trở thành Á Thánh, không chỉ cần có sự công nhận của người thiên hạ, mà càng là phải có đại công đức!”
Nghe xong, mọi người chìm trong suy nghĩ.
“Đại công đức? Lẽ nào là sáng lập ra hoàng triều bất diệt?”
Đại Nho lắc đầu, nói.
“Có lẽ có liên quan, nhưng không hoàn toàn bởi vì như thế, bởi vì hoàng triều bất diệt, không phải là cố ý sáng lập, mà là tự nhiên xuất hiện, hơn nữa, cho dù hoàng triều là bất diệt, đó cũng là của Đại Nho, trở thành hoàng triều bất diệt, cũng không phải công lao của một người, bách tính thiên hạ, Nho sinh thiên hạ, quan lại Đại Chu, thậm chí là Thiên Tử, tất cả đều tham dự vào trong đó… Từ công đức đó để trở thành Á Thánh, không hề hợp lý, dựa theo phán đoán của lão phu, nhất định là Diệp Thánh lại làm chuyện lớn nào đó kinh thiên động địa!”
Các học tử hai mặt nhìn nhau, chuyện Diệp Ninh đi đến mười vạn ngọn núi, không hề lan truyền rộng rãi, ít nhất không truyền đến tai bọn họ. Người đi vào Thánh Viện, cách biệt với thế giới bên ngoài, tất cả chuyện cần phải làm, đó chính là chuyên tâm đọc sách.
“Trở thành Á Thánh sao?”
Trong hoàng thành, Cơ Minh Nguyệt bất giác sờ lên phần bụng của mình, lộ ra nụ cười. Diệp Ninh thành Thánh, không phải là điều nàng quan tâm.
Tuy Đại Chu có thêm một Á Thánh, bản thân chuyện này có ý nghĩa vô cùng lớn, nhưng điều mà nàng càng quan tâm hơn, vẫn là ý nghĩa bên ngoài của việc trở thành Á Thánh, ít nhất điều này nói rõ một chuyện.
Đó chính là bây giờ nhất định Diệp Ninh rất an toàn.
Nếu như xảy ra chuyện, nhất định cũng không thể nào trở thành Á Thánh. Chỉ cần an toàn, vậy thì đủ rồi.
Nàng thở phào một hơi.
“Thế mà Diệp tiểu tử thành Thánh rồi? Hắn đã làm cái gì ở trong mười vạn ngọn núi? Làm sao có thể lập được công đức, từng bước vọt lên Á Thánh?”
Trong mắt Khô Đạo Nhân tràn ngập vẻ khó tin.
Chuyện Diệp Ninh đi đến mười vạn ngọn núi, theo cái nhìn của tất cả mọi người, đều là tự tìm đường chết. Nhưng mà vì sao.
Kịch bản lại lần nữa vượt ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người? Bùi Ngữ Hàm ở bên cạnh lại cười tươi như hoa.
“Rất đơn giản, bởi vì hắn là Diệp Ninh.”
Trong Tiên Môn.
Lại là một mảnh bình tĩnh.
Bọn họ đang thực hiện kế hoạch tuyệt mật của bản thân, vì để không để lộ tin tức, tu sĩ mười ba tông Tiên Môn, tất cả đều tập trung ở trong tiểu thế giới.