Chương 966: Đáng đánh!
Nhưng Long tộc thì lại khác.
Long tộc sinh ra ở Đông Hải, hiện nay một khi xuất thế, vậy thì nhất định sẽ thu lại địa bàn của mình.
Dựa theo thói quen của bọn chúng mà nói, cho dù là An Nhiên hạ lệnh Long tộc dời đến mười vạn ngọn núi, bọn chúng cũng phần lớn là không thể nào đồng ý, sự kiêu ngạo của Long tộc, là đã khắc vào trong tận xương cốt.
Vì thế, An Nhiên nhất định phải nói lời xấu lên phía trước, đầu tiên nói ra sự nguy hại của Long tộc, để nhắc nhở Diệp Ninh. Đây là một hòn đá trúng hai con chim.
Thứ nhất có thể khiến cho Diệp Ninh cẩn thận hơn một chút, phòng bị trước. Thứ hai, cũng là phủi sạch quan hệ với Yêu tộc.
Nếu như náo ra chuyện gì không vui vẻ, An Nhiên sẽ không đội cái nồi này.
Nói đến đây, ít nhiều có chút phiền phức, trong lòng An Nhiên hơi hối hận. Sớm biết như thế, lúc đầu nàng ta cần gì phải phá hoại phong ấn Long tộc chứ? Kết quả gây ra một đống chuyện như thế.
Đương nhiên, vừa nhắc đến chuyện này, vậy thì nhất định không phải vấn đề lớn gì.
Cho dù Long tộc mơ ước quay về đỉnh cao, nhưng dưới xu hướng hợp tác giữa Yêu tộc và Nhân tộc, cũng không gây ra được sóng gió gì. Đối nội, An Nhiên là Yêu Hoàng, vốn dĩ đã có thể chèn ép Long tộc một đầu.
Đối ngoại, Diệp Ninh vừa mới trở thành Á Thánh, nếu như muốn trấn áp Long tộc, chắc rằng cũng không phải chuyện khó gì. Đây là một trong số đó.
Còn về điều thứ hai, đó là tư tâm của Đại Bằng Vương. Lúc trước từng nói.
Yêu tộc chỉ là một thuật ngữ chung.
Trong hệ thống Yêu tộc khổng lồ này, còn có vô số chủng tộc, sư tử, hổ, trâu, dê, ngựa, heo, chó… Những chủng tộc này, đương nhiên không thể nào bền chắc như thép.
Chỉ lấy mười vạn ngọn núi ra để nói, đối với những tiểu yêu mà nói, chém giết lẫn nhau, cũng là thường xuyên xuất hiện. Đây là một loại quá trình không thể tránh được.
Chọn lọc của tự nhiên, người thích hợp thì sống sót.
Sóng lớn cuốn trôi cát, mới có thể dưỡng thành tinh anh.
Đợi đến sau khi trưởng thành, mới xem như là bước vào một tầng bậc mới, mới suy nghĩ đến đại cục của toàn bộ Yêu tộc. Ngươi không thể nào hi vọng một tiểu yêu vừa mới có được linh trí, còn đang ăn lông uống máu, đi quan tâm đại cục đúng không? Đó là điều không khoa học.
Cho dù là những đại yêu đã bước vào tầng bậc mới, tuy trong lòng có đại cục, nhưng giữa các tộc, nhất định cũng là không ngừng cọ sát. Đây là do sự đối lập trời sinh của các loài.
Một núi không thể có hai con hổ.
Chuột nhìn thấy mèo, vậy thì phải sợ hãi ba phần. Đây là thiên tính.
Mà trong truyền thuyết của thời kỳ thượng cổ, Đại Bằng Vương săn giết Long tộc. Hai tộc, là tử địch.
Vì thế lúc này Đại Bằng Vương nhắc đến Long tộc, không hề khách khí. Ông ta không hề có bất kỳ hảo cảm nào đối với Long tộc.
Trong quá khứ vì suy nghĩ cho đại cục, mới không tính đến Long tộc, bây giờ đại cục đã ổn định, ông ta mong không được Long tộc gặp xui xẻo. Đương nhiên loại tâm tư này, Diệp Ninh nhất định là không biết.
Nhưng mà trong lòng các Yêu Vương khác lại biết rõ.
Có điều bọn họ không hề nói cái gì, càng không dự định ngăn cản.
Lúc trước nói rồi, trong khái niệm Yêu tộc rộng lớn này, cũng chia rất nhiều loại, Long tộc chắc chắn là đỉnh cao của chuỗi thức ăn, nhưng bọn họ kiêu ngạo không nghe dạy dỗ, từ trước đến nay khinh thường các chủng tộc khác, đương nhiên các tộc đối với Long tộc, cũng không có hảo cảm gì.
Nói trắng ra, Long tộc rất có cảm giác ưu việt.
Điều này từ thời kỳ thượng cổ Yêu tộc thất bại, các tộc chỉ có thể cùng nhau lui vào mười vạn ngọn núi, mà Long tộc lại lựa chọn lui vào tổ Vạn Long, là có thể nhìn ra được.
Tuy bọn họ trên danh nghĩa thừa nhận bản thân là một thành viên của Yêu tộc, nhưng cũng chỉ là danh nghĩa mà thôi. Trên thực tế, lại là có con đường riêng, tự thành lập hệ thống.
Nếu không phải áp lực của lão Yêu Hoàng, Long tộc đã sớm lật mặt với các Yêu tộc khác rồi.
Dựa theo suy nghĩ của các Yêu Vương mà nói, đều muốn cho Long tộc chịu một chút khổ, cũng không phải là chuyện xấu gì. Dù sao trong lòng Diệp tiên sinh nhất định có tính toán, hắn sẽ không làm quá quá đáng.
Bọn họ lại không biết, từ trước đến nay suy nghĩ của Diệp Ninh khác với người bình thường.
Hắn cũng không bởi vì thế mà sinh ra ác niệm với Long tộc, ngược lại vô cùng mong chờ nó. Hung tàn thành tính đúng không? Thực lực mạnh mẽ? Kiêu ngạo không chịu dạy dỗ?
Nghe có vẻ, hình như có chút uy hiếp với ta đúng không?
Trong lòng Diệp Ninh bất ngờ nổi lên một ngọn lửa nhỏ trên con đường tìm chết.
Nhưng mà cũng chỉ có một chút mà thôi.
Bởi vì hắn cảm thấy, bây giờ bản thân mạnh đến mức có chút khác thường, Long tộc tám phần là không làm gì được hắn. Nhưng dù sao đó cũng là Long tộc, nói không chừng nhiều năm nghỉ ngơi tu dưỡng như vậy, đã tiến bộ thì sao? Vạn nhất so với thời kỳ đỉnh cao, còn mạnh hơn gấp mầy lần thì sao?