Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 967: CHƯƠNG 967: ĐÁNG ĐÁNH! 2

Chương 967: Đáng đánh! 2

Đương nhiên, loại khả năng này rất thấp rất thấp. Nhưng Diệp Ninh vẫn là ôm một chút tâm lý may mắn. Long tộc, đừng khiến cho ta thất vọng.

Lần này tìm chết ở Yêu tộc thất bại, thật sự khiến cho Diệp Ninh có chút đau đầu. Bây giờ đã có chút ý bị bệnh gấp đến mức loạn đi tìm bác sĩ rồi.

Sau khi nói xong chuyện này, Diệp Ninh rời khỏi mười vạn ngọn núi. Khi đến, hùng tâm tráng trí.

Khi đi, lớn tiếng thở dài.

Hắn từng bước từng bước ra khỏi vòng xoáy.

Vòng xoáy đó vốn dĩ ban đầu đen kịt, toát ra khí tức hắc ám, bây giờ cũng trở nên ánh sáng rực rỡ. Điều này khiến cho Diệp Ninh nhìn thấy, càng thêm ưu sầu.

“Ta TM rốt cuộc đã làm cái gì vậy?”

Diệp Ninh có chút mơ hồ.

Rốt cuộc kịch bản lần này đã đi lệch như thế nào??

Hắn tính toán kỹ càng một chút, sau đó tìm được nguyên nhân.

Hình như từ lúc mới bắt đầu, kịch bản đã vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của hắn. Ta là Nhân tộc đó!

Hơn nữa còn là nhân vật trung tâm ở trong Nhân tộc. Các ngươi không phải là có thù với Nhân tộc sao? Không chết không ngừng, không đội trời chung đâu!? Vì sao các ngươi không giết chết ta? Kỳ quái.

Diệp Ninh càng nghĩ càng cảm thấy không bình thường.

Ngay từ lúc bắt đầu, biểu hiện của Ngưu Yêu Vương đã rất kỳ lạ.

Sau đó, thái độ của các đại Yêu Vương với hắn, cũng rất gây tranh cãi.

Quan trọng nhất chính là, vốn dĩ hắn cho rằng chuyến đi này boss lớn nhất là Yêu Hoàng lại biểu hiện có chút quá không có cảm giác tồn tại. Thậm chí nàng ta còn không phát biểu ý kiến của mình.

Mọi thứ nhìn có vẻ đúng thật là tất nhiên như nước chảy thành sông.

Biểu hiện của tất cả Yêu tộc, đều có chút quá bình tĩnh. Giống như… Giống như bọn họ đã sớm biết vậy! Sắc mặt Diệp Ninh hơi thay đổi.

“Không bình thường, không bình thường, lần này chắc không phải là ta lại bị đâm sau lưng đó chứ?”

Bây giờ hắn dần dần nhớ lại, sau đó càng suy nghĩ, càng cảm thấy hương vị không bình thường. Loại cảm giác này có chút quen thuộc.

Mới bắt đầu, hắn đã bị người ta đâm sau lưng.

Sau đó là bị người mà bản thân không ngờ được đâm sau lưng.

Tiếp đó, không biết là ai ở trong bóng tối âm thầm đâm sau lưng hắn.

Cuối cùng, rõ ràng bản thân cái gì cũng không làm, người khác không kìm được đến đâm sau lưng hắn. Bây giờ thì hay rồi, hắn đến người cũng không nhìn thấy, động cơ gì, logic gì, hoàn toàn không có manh mối để suy đoán. Đến ngay cả có phải bị đâm sau lưng hay không, cũng phải dựa vào suy đoán, đây đều là chuyện gì vậy!

Thế giới này là thật sự có độc.

Lần này, Diệp Ninh hoàn toàn không có manh mối.

Hắn căn bản không ngờ được, vậy mà người đâm sau lưng hắn là một con hồ ly trắng… Hắn đen mặt đi về phía trước, sau đó nhìn thấy Nam Cung Lương Nhân. Thần sắc của Nam Cung Lương Nhân rất bình tĩnh.

Một chút cũng không nhìn ra được không lâu lúc trước hắn từng tàn sát khắp nơi. Trên thực tế đây mới là dáng vẻ từ trước đến nay của hắn ta.

Sau khi xác nhận Diệp Ninh an toàn, vậy thì hắn ta không có cái gì để lo lắng nữa, tất cả những cảm xúc nhỏ nhặt đều tan biến. Vì thế, hắn quay trở lại làm bản thân.

Một thế giới chỉ có Long tộc bị thương cứ như thế đã thành công.

“Bên ngoài không xảy ra chuyện gì chứ.”

Diệp Ninh hỏi.

“Có lẽ không có.”

Nam Cung Lương Nhân suy nghĩ rồi nói.

Nếu như có động tĩnh lón, có lẽ hắn có thể lờ mờ cảm nhận được. Đương nhiên, khi Nam Cung Lương Nhân trả lời câu hỏi này, đã bỏ qua hành động của mình. Dù sao theo cái nhìn của hắn ta, ta chính là tâm tình không tốt đi giết mấy con rồng để trút giận mà thôi.

Đây cũng coi là chuyện lớn gì?

Đây không phải là rất bình thường sao?

Đây là cùng một đạo lý với rất nhiều người tâm tình không tốt thì lựa chọn đi ăn một bữa thịnh soạn.

Diệp Ninh không nghĩ nhiều, vỗ vỗ vai Nam Cung Lương Nhân, thở dài một hơi nói.

“Trở về đi.”

Hắn có chút cảm khái.

Vốn dĩ cho rằng, lần này gặp mặt với Nam Cung Lương Nhân, có lẽ bản thân đã thành công chết đi, biến thành Đế Tôn sau đó quay trở về. Kết quả không ngờ được, không thành công chết, hơn nữa còn xui xẻo trở thành Á Thánh.

Khi lại lần nữa nhìn thấy Nam Cung Lương Nhân, không khỏi có chút nghĩ đến chuyện đau lòng. Đây đều là chuyện gì vậy!

Mà Nam Cung Lương Nhân, lại trầm mặc đi theo sau.

Nhưng trong đôi mắt của hắn ta, lại lóe lên thần sắc tán thưởng. Diệp Ninh vẫn luôn như thế.

Loại chuyện đột phá cảnh giới này, đối với ai mà nói, đều tuyệt đối là một chuyện vui lớn. Đặc biệt là Nho đạo, từ Bán Thánh đến Á Thánh, đó là một bước nhảy vọt về chất.

Đột nhiên, Diệp Ninh đã bước đén tầng bậc mà rất nhiều người ở Tiên Giới cũng không đạt được. Hơn nữa ý nghĩa của Á thánh, còn không giống nhau.

Diệp Ninh thì sao?

Từ trên người hắn căn bản không nhìn thấy một chút kiêu ngạo nào. Ngược lại, nhìn cảm xúc còn có vẻ có chút chán nản.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!