Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 968: CHƯƠNG 968: ĐÁNG ĐÁNH! 3

Chương 968: Đáng đánh! 3

Nhưng chuyện này làm sao có thể?

Trong thiên hạ này có ai sẽ bởi vì bản thân trở thành Á Thánh mà không vui mừng chứ? Rõ ràng là không thể nào.

Vậy thì chỉ có một nguyên nhân.

Nhất định là tâm cảnh của Diệp Ninh đã vượt qua người phàm, không vui vì vật chất, không vì bản thân mình, đã không còn quan tâm loại thứ như cảnh giới nữa, hoặc là hắn có một tầm lòng không có giới hạn, trở thành Á Thánh, cũng không phải mục tiêu cuối cùng của hắn.

Không cần biết là loại phán đoán nào, có thể ở trước loại chuyện vui to lớn này, giữ được một lòng bình tĩnh, đây tuyệt đối đều là chuyện hiếm có.

Nam Cung Lương Nhân đi theo Diệp Ninh trở về Tấn Dương.

Đến Tấn Dương, đương nhiên là một hồi vui mừng khôn xiết.

Hai nha đầu Mặc Ly và Huyên Huyên, cả ngày lo lắng cho hắn, bây giờ nhìn thấy hắn sống mà trở về, vui mừng đến khóc.

“Muội, muội biết nói rồi?”

Diệp Ninh nhìn Huyên Huyên.

Trong đôi mắt lóe lên thần sắc không thể tin được.

Lần này Diệp Ninh đi đến mười vạn ngọn núi “tìm chết” Huyên Huyên vô cùng lo lắng được mất, nàng bất ngờ phát hiện ra một chuyện, nếu như bản thân mình tiếp tục giấu diếm, vậy thì có thể cả đời này sẽ để lại tiếc nuối.

Nếu như ngày nào đó Diệp Ninh không còn ở đây nữa, lẽ nào muốn trong lòng hắn để lại hình tượng nàng vĩnh viễn đều là người câm sao? Không, đương nhiên là không!

Vì thế nàng lên tiếng, Huyên Huyên không muốn để lại nuối tiếc. Vừa mới lên tiếng, đã chấn động Thái Hướng Cao và Mặc Ly. Nhưng lại không khiến Diệp Ninh chấn động.

Ít nhất nhìn từ góc độ của Huyên Huyên mà nói, là không có.

Bởi vì Diệp Ninh xoa xoa đầu nàng, không đợi nàng giải thích cái gì, đã nhẹ giọng nói.

“Biết nói chuyện là tốt, không biết nói, đã thiếu đi rất nhiều thú vui, tiếng cười vui vẻ, mới là cuộc sống.”

Đó là tất cả những gì Diệp Ninh nói, chỉ thế mà thôi.

Nhưng nó lại khiến cho Huyên Huyên cảm thấy vô cùng ấm áp.

Vốn dĩ Huyên Huyên đã chuẩn bị xong bị Diệp Ninh trách mắng, thậm chí là dùng thái độ lạnh lùng để đối đãi. Dù sao nói như thế nào, nàng cũng đã lừa đối Diệp Ninh.

Nhưng không ngờ được, Diệp Ninh căn bản không quan tâm lúc trước vì sao nàng lại giả vờ bị câm, mà chỉ vì nàng biết nói chuyện nên vui mừng. Diệp Ninh như thế, làm sao có thể khiến cho người khác không cảm động chứ?

Nhưng trên thực tế, đối với Diệp Ninh mà nói, lòng tò mò nhất định là có.

Nhưng con người hắn, cách là người từ trước đến này, đều có giới hạn, đó chính là người khác không muốn nói, thì đừng thăm dò. Đặc biệt là người mà bản thân quan tâm.

Ai có thể không có bí mật chứ?

Bản thân chỉ cần hiểu rõ một chuyện là được, đó chính là người này, đối với mình có phải là thật lòng thật ý hay không.

Đương nhiên Huyên Huyên đối với Diệp Ninh là thật lòng thật ý, tình cảm của hai người họ, là trải qua khảo nghiệm sống chết, chuyện này không giả được. Nếu đã như thế, vậy thì đủ rồi.

Về phần quá khứ của Huyên Huyên, nếu như nàng muốn nói, đương nhiên sẽ nói.

Nếu như không muốn, vậy thì đừng miễn cưỡng.

Điểm này, giống hệt với Nam Cung Lương Nhân lúc đó.

“Ta nhớ muội tên là Huyên Huyên?”

Diệp Ninh nhớ ra dáng vẻ lúc mới đầu gặp Huyên Huyên.

Nàng viết tên mình ở trên mặt tuyết.

“Từ nay về sau, ta sẽ gọi muội là Diệp Huynh, Diệp của Diệp Ninh, Huyên của Huyên Huyên.”

Huyên Huyên nghiêm túc nói.

“Được.”

Diệp Ninh mỉm cười gật đầu.

Sau đó ánh mắt nhìn về phía con hồ ly trắng ở trong lòng Mặc Ly.

Cũng không biết có phải ảo giác không, hình như con hổ ly nhỏ này có chút chột dạ, bất giác né tránh ánh mắt của hắn.

“Tiểu Bạch không ngoan, sau khi ca ca rời đi không lâu, lại chạy ra ngoài, có điều hình như đã biết nhận người rồi, sau khi ra ngoài còn biết quay trở về.”

Mặc Ly bĩu môi, cáo trạng với Diệp Ninh.

An Nhiên cụp tai xuống, trong lòng lẩm bẩm.

“Bản Hoàng không phải là chạy trốn, bản Hoàng là đi mười vạn ngọn núi cứu ngươi, nếu không, ngươi đã sớm chết rồi!”

An Nhiên đang suy nghĩ, bất ngờ cả người bị nhấc bổng lên. Tiếp đó, một bàn tay to lớn quen thuộc, trực tiếp vỗ lên cái mông đầy lông hồ ly của nàng.

“Đáng đánh!”

Diệp Ninh nói.

Cái vỗ này của Diệp Ninh, lập tức khiến cho mặt An Nhiên đỏ bừng.

Chỉ có điều, dù sao bây giờ vẫn là thân thể hồ ly, nên không nhìn ra được.

Nhưng cả người đúng là mềm nhũn, không có chút khí lực nào, giống như một vũng bùn vậy.

“Đồ xấu xa, lại đánh ta?”

An Nhiên thầm nói trong lòng.

Nhưng mà đến bản thân nàng ta cũng không phát hiện, lần này bản thân vẫn là bị Diệp Ninh dùng cùng một phương thức để chiếm tiện nghi, kết quả vậy mà bản thân không nổi giận, cũng không giãy dụa.

Ngược lại cả người đều nhũn ra.

An Nhiên không phát hiện ra loại biến hóa này, nhưng Diệp Ninh lại phát hiện ra rồi.

Vốn dĩ hắn đã chuẩn bị xong tâm lý An Nhiên cố gắng giãy dụa, kết quả không ngờ được, ngược lại An Nhiên lại ngoan ngoãn nằm xuống. Điều này khiến cho Diệp Ninh có chút xấu hổ, vừa nhẹ nhàng vuốt ve nàng ta, vừa nói.

“Tiểu gia hỏa này, cuối cũng cũng thuần thục rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!