Chương 969: Truyền khắp thiên hạ
Diệp Ninh nhìn hồ ly, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.
Một cái đánh vừa rồi, thật ra không chỉ là bởi vì hồ ly lại chạy ra ngoài mà là khi hắn nhìn thấy nó, không biết vì sao, trong lòng bất ngờ dâng lên một ngọn lửa tà ác.
Giống như bản thân từng chịu thiệt ở chỗ con hồ ly này vậy. Hắn theo bản năng đánh một cái đến.
Sau khi đánh xong, đến bản thân cũng có chút bức bối. Làm sao có thể chứ?
Lọai cảm giác này của ta đúng là không có căn cứ gì cả.
Nó chỉ là một con hồ ly nhỏ bình thường.
Diệp Ninh bỏ suy nghĩ dư thừa trong lòng ra, ôm lấy con hồ ly đi vào trong phủ Châu Mục.
Trong lòng An Nhiên cũng thở phào một hơi, nhìn dáng vẻ, Diệp Ninh vẫn là chưa nhìn ra được thân phận thật sự của nàng. Trong lòng nàng có chút bối rối, dù sao Diệp Ninh không phải là người bình thường gì.
Nàng đã từng dùng hình thái của hồ ly và hình thái của người tiếp xúc với Diệp Ninh, Diệp Ninh cũng từng nói nhìn nàng quen mắt, vạn nhất có lòng nghi ngờ, nàng lo lắng bản thân sẽ lộ ra manh mối.
Một khi bại lộ thân phận, Diệp Ninh thì vẫn ổn. Nhưng nàng thì không ổn rồi.
Ở trước mặt nhiều ngươi như thế, vẫn luôn bị Diệp Ninh coi là thú cưng để nuôi, nếu như chuyện này truyền ra ngoài, thể diện ở đâu?
Theo lý mà nói, lúc trước chỉ là trùng hợp, nhưng mà bây giờ An Nhiên nên rút lui rời đi, như thế, chuyện này coi như là kết thúc. Cho dù Diệp Ninh có hoài nghi, cũng không có chứng cứ xác thực.
Ngược lại bây giờ nàng còn quay lại bên người Diệp Ninh, tuyệt đối là một hành động vô cùng không ý trí. Một khi làm không tốt, sẽ bị bại lộ thân phận.
Thậm chí có thể nói như thế này, nếu như nàng vẫn luôn ở bên người Diệp Ninh, sớm muộn cũng sẽ bại lộ. Giấy không gói được lửa.
Nhưng nàng cũng không biết là có chuyện gì, có lúc cảm thấy bản thân có thể là bị choáng rồi, thế mà lại tình nguyện mạo nguy hiểm, còn muốn ở lại bên người Diệp Ninh.
Đương nhiên, Diệp Ninh sẽ không biết sự bối rối ở trong lòng con hồ ly này, hắn ôm hồ ly nhỏ, đi vào trong phủ Châu Mục, sau đó tìm Thái Hướng Cao.
“Chúc mừng Diệp Thánh.”
Thái Hướng Cao hành đại lễ.
Đây là lễ nghi của đệ tử Nho Môn đối với Á Thánh.
Cho dù hai người là quan hệ huynh đệ, nhưng lễ không thể bỏ.
Có điều từ trước đến nay Diệp Ninh đều ghét loại thủ tục rườm rà này, đặc biệt là đối với việc bản thân trở thành Á Thánh, hắn cản bản không có một chút vui vẻ nào, ngược lại trong lòng tràn ngập bức bối, vì thế hắn phất phất tay, nói.
“Được rồi, không cần khách khí.”
Nhưng Thái Hướng Cao lại không nghĩ như thế, trong mắt tràn ngập sự tôn trọng, nói.
“Ta nói Diệp huynh không phải người bình thường, trời sinh đã có đại khí vận, tuyệt cảnh trong mắt người khác, đối với Diệp huynh mà nói đều là cơ hội thay đổi, chuyến đi đến mười vạn ngọn núi, vậy mà có thể có được cơ duyên, trực tiếp trở thành Á Thánh, như thế, Nho đạo ta nhất định sẽ cường thịnh, có một tôn Á Thánh tọa trấn, đủ để hiệu lệnh thế giới này!”
Đương nhiên Thái Hướng Cao có lý do để kích động.
Một là, hắn ta là thần tử Đại Chu, đương nhiên là hi vọng Đại Chu càng ngày càng tốt.
Diệp Ninh trở thành Á Thánh, đại biểu cho Đại Chu có một tôn Á Thánh tọa trấn, ý nghĩa này thật sự quá lớn rồi. Sự tồn tại của một tôn Á Thánh, đủ để khiến cho nội bộ một quốc gia loại bỏ chín mươi phần trăm sự không ổn định. Dù sao Á Thánh đã đạt đến mức “Lời nói truyền đạo” rồi.
Mỗi một chữ, đều là đan xen đạo lý, đều là liên quan đến pháp tặc. Bình thường mà nói, sau khi trở thành Á Thánh, đều sẽ viết sách.
Văn này là tác phẩm mới của Á Thánh, mang đạo của Á Thánh, nhất định sẽ phi thường, có thể dẫn dắt một thời đại. Nổi tiếng giống như “Luận ngữ”, “Trung dung” chính là ví dụ.
Được tô vinh muôn đời, đó là một bài học bắt buộc đối với đệ tử Nho Môn.
Cũng không biết khiến cho bao nhiều người thức tỉnh văn khí, tuyệt đối được coi là công đức vô lượng. Cái gọi là văn, nhất định là kiệt tác tuyệt vời.
Vào thời điểm Diệp Ninh thành Á Thánh, thật ra người thiên hạ đều đã chờ đợi Diệp Ninh có thẻ viết ra tác phẩm như thế nào rồi. Nhất định là một bài văn xuất sắc rung động tâm can!
Người thiên hạ đối với tài viết của Diệp Ninh, không có gì để hoài nghi. Dù sao thơ từ thượng tuyệt.
Không nói đến cái khác, chỉ riêng bài thơ Tết Trung Thu “Thủy điệu ca đầu” mới làm, cũng đã truyền khắp mọi nơi, không biết có bao nhiêu người ca ngoại, bài thơ này xuất hiện, sau này Trung Thu không cần phải làm thơ nữa.
Vì thế, Á Thánh đối với một quốc gia, đối với một thời đại mà nói, đều có ý nghĩa quan trọng. Hai là, thân là đệ tử Nho Môn, Thái Hướng Cao đúng thật có thể nói là nước mắt như mưa.
Nho đạo đã suy tàn rất nhiều năm rồi.