Bây giờ tuy bởi vì có Diệp Ninh, miễn cưỡng hồi sinh, Thánh Viện và học cung Tắc Hạ cũng phát huy tác dụng, khiến cho đệ tử Nho đạo, đều đang dần dần trỗi dậy.
Nhưng điều đó cần phải có thời gian.
Trước mắt mà nói, tuy số lượng Đại Nho của Nho đạo vẫn còn đang tăng lên, nhưng mà nền tảng vẫn là còn mỏng manh. Vì thế một tôn Á Thánh xuất hiện, đủ để gột rửa lớp bụi suy tàn nhiều năm nay của Nho đạo.
Đây là cơ duyên của tất cả đệ tử Nho đạo.
Á Thánh tại thế, khí vận Nho đạo tăng cao, tất cả người tu hành, đều sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Có thể dự đoán được, tiếp theo đây nhất định là người người như rồng, Đại Nho sẽ sẽ tăng lên giống như măng mọc sau mưa. Ba là, đây là suy nghĩ cho chuyện hắc ám xâm nhập tiếp theo đây.
Hắc ám xâm nhập, chắc chắn là điều khiến cho người ta tuyệt vọng.
Vào thời điểm quan trọng nhất, Diệp Ninh bất ngờ trở thành Á Thánh, điều này mang đến hi vọng cho vô số người. Ở trong mắt của rất nhiều người, đây có lẽ chính là một loại thiên ý.
Là kịch bản mà ông trời đã viết từ trước. Nếu không, vì sao Diệp Ninh lại trùng hợp thành Á Thánh vào đúng thời điểm này chứ? Có lẽ, ông trời đã định trước, chính là để cho Diệp Ninh cứu thế giới này!
Với ba suy nghĩ như thế, Thái Hướng Cao làm sao có thể không kích động?
Cho dù quan hệ riêng với Diệp Ninh có tốt thế nào chăng nữa, nhưng lúc này hắn ta cũng không kìm được.
Nói thật, hắn ta không phải là không nghĩ đến chuyện Diệp Ninh sẽ trở thành Á Thánh, nhưng lại không ngờ được, vậy mà Diệp Ninh lại thành công nhanh như thế. Chuyện này đã phá vỡ vô số kỷ lục.
Không chỉ là từ trước đến nay không có, sợ rằng sau này cũng không có nữa. Diệp Ninh bất lực nhìn về phía Thái Hướng Cao, nói.
“Thái huynh, bình tĩnh một chút, ta còn có chuyện muốn huynh đi làm.”
Nghe xong, Thái Hướng Cao sững ra, nói.
“Diệp huynh cứ việc dặn dò.”
Diệp Ninh gật đầu, mặt không biểu cảm nói.
“Truyền tin cho triều đình, Phật Môn, Ma Tông, còn có các đại Tiên Môn, nói với bọn họ, chuyện Nhân tộc và Yêu tộc hợp tác, đã thành công rồi, dựa theo ước định lúc trước, bắt đầu từ bây giờ, các thế lực lớn của Nhân tộc, đều phải buông bỏ ân oán, chung sống hòa bình với Yêu tộc, cố gắng hết sức, cùng nhau đối kháng với hắc ám xâm nhập, đợi đến sau khi hắc ám xâm nhập kết thúc, rồi nói những chuyện khác…”
Những lời này Diệp Ninh nói rất nhẹ nhàng, nhưng trên thực tế trong lòng lại vô cùng bức bối. Ta thật sự không muốn hợp tác với Yêu tộc.
Đó chẳng qua chỉ là lý do mà thôi!
Ai có thể ngờ được, chuyện chết tiệt này thật sự có thể bàn bạc thành chứ. Đúng là say rồi!
Nhưng trong lòng Thái Hướng Cao lại chấn động, cho dù là trong lòng đã sớm có suy đoán, lúc này cũng là không nhịn được lên tiếng, nói.
“Quả nhiên Diệp huynh không thể dùng lý lẽ bình thường để suy đoán, không ngờ được vậy mà có thể thu phục được Yêu tộc từ trước đến nay không nói lý lẽ, ngang ngược tàn bạo… Chuyện này giao cho ta, ta lập tức đi truyền tin cho các thế lực lớn.”
Yêu tộc không nói lý lẽ? Ngang ngược tàn bạo?
Diệp Ninh nghe xong, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Thái huynh, chưa điều tra thì không có quyền phát ngôn, huynh chưa từng tiếp xúc với Yêu tộc, làm sao huynh biết được bọn họ không nói lý lẽ và tàn bạo chứ? Huynh chưa từng nghĩ đến, Yêu tộc không chỉ rất nói lý lẽ, thậm chí có thể nói là khắp nơi đều có lễ nghĩa sao?”
Diệp Ninh nghĩ đến những gì mình gặp phải. Chủ nghĩa kinh nghiệm hại chết người mà!
Sớm biết Yêu tộc dễ nói chuyện như thế, ta đi mười vạn ngọn núi làm cái gì. Kết quả chuyện chính không thành công, ngược lại còn thành Á Thánh.
Đây là mất máu nghiêm trọng mà.
“Cái gì? Lẽ nào Yêu tộc không phải như thế sao? Nhưng mà trong điển tịch đều ghi chép như thế.”
Cả mặt Thái Hướng Cao mơ hồ, rốt cuộc Diệp Ninh ở mười vạn ngọn núi đã gặp phải những cái gì?
“Sách là do con người viết, đọc là được rồi, không thể không tin, cũng không thể hoàn toàn tin, chỉ tin sách, còn không bằng không có sách.”
Diệp Ninh tức giận nói.
“Hay cho câu tin hết vào sách, còn không bằng không có sách, tại hạ học được rồi.”
Hai mắt Thái Hướng Cao sáng lên, Diệp Ninh chỉ là tùy miệng nói, nhưng mà lại khiến hắn nhận được một bài học vô tận.
“Đúng rồi.”
Đột nhiên Diệp Ninh nghĩ đến một chuyện khác.
“Cũng thuận tiện truyền tin đến cho Long tộc Đông Hải, tính toán thời gian, Long tộc cũng nên xuất thế rồi.”
Diệp Ninh nhớ đến lời dặn của Đại Bằng Vương.
Nếu như chuyện đã đóng thuyền, vậy thì hắn cũng chỉ có thể bảo vệ tốt cục diện đã tạo thành này. Không thể để mặc cho một đám Long tộc bất ngờ xuất hiện tàn phá không kiêng dè gì.
Trước khi xử lý bọn chúng, đầu tiên nói rõ mọi chuyện với bọn chúng.
Đương nhiên, dựa theo tính khí của Long tộc, tám phần là sẽ không nghe, ngược lại cảm thấy đây là một loại khiêu khích. Nếu không đây không còn là Long tộc nữa.