Nhưng bọn chúng có nghe hay không là một chuyện, Diệp Ninh nói hay không lại là một chuyện khác.
“Thế mà Long tộc lại sắp xuất thế rồi!”
Thần sắc Thái Hướng Cao cứng đờ, đúng thật là một thời đại huy hoàng sắp đến. Hắn ta vội vàng rời đi, phái người đi làm chuyện này.
Đương nhiên, là dùng danh nghĩa của Đại Chu.
Tuy không có ý chỉ của bệ hạ, nhưng ai mà không biết, mệnh lệnh của Diệp Ninh, có những lúc so với thánh chỉ còn có tác dụng hơn. Cơ Minh Nguyệt đã sớm nói qua, Diệp Ninh có quyền thay trời làm việc.
Tin tức Thái Hướng Cao truyền đi, rất nhanh đã đến tay các thế lực lớn.
“Đồ xấu xa, sống sót từ Yêu tộc quay về, vậy mà lại không trở lại, ngược lại ở Tấn Dương.”
Cơ Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng đã nhô lên rõ ràng của mình. Trên mặt cũng nở nụ cười.
Làm gì có một chút dáng vẻ tức giận nào?
“Diệp đại nhân không hổ là Diệp đại nhân, chỉ sợ rằng chuyến đi này, đã thu phục được lòng Yêu tộc, nếu không, cũng khó mà trở thành Á Thánh, đúng thật là nam tử kỳ tài.”
Tiêu Thiển Thiển cười nói, ngoài mặt ngưỡng mộ nhưng trong lòng vẫn là chua xót. Diệp Ninh càng rực rỡ bao nhiêu, càng khiến cho nàng ta có chút không cân bằng.
Rõ ràng lúc đầu ta tiếp xúc với Diệp Ninh sớm như thế!
Nhưng mà bây giờ, chỉ sợ rằng ở trong lòng của hắn, căn bản không có địa vị của ta đi.
“Từ trước đến nay hắn đều là như thế, chuyện có khó khăn như thế nào, ở chỗ của hắn, dường như đều trở nên rất đơn giản.”
“Truyền chỉ xuống dưới, tực tiếp thông cáo với thiên hạ, Đại Chu liên minh với Yêu tộc, những ân oán lúc trước, tuyệt đối không được nhắc đến.”
“Sai này nếu như Yêu tộc đến Cửu Châu, Nhân tộc không được tự ý săn giết, một khi bị phát hiện, trừng phạt nghiêm khắc!”
Cơ Minh Nguyệt trịnh trọng nói.
Cục diện này là Diệp Ninh khó khắn lắm mới xây dựng nên, nàng tuyệt đối không cho phép tâm huyết của Diệp Ninh bị một đám người tham lam phá hoại.
Bản chất con người không chịu được khảo nghiệm.
Tuy có khả năng Yêu tộc sẽ ở lại mười vạn ngọn núi, nhưng dù sao phong ấn đã không còn nữa, nhất định vẫn là có Yêu tộc quay trở lại Cửu Châu.
Vì thế, nàng phải đề phòng trước. Cái gọi là loạn thế phải dùng nguyên tố nặng.
Tuy lúc này không phải là loạn thế, nhưng mà cũng cần phải có hình phạt nghiêm khắc, để kiềm chế lòng người.
“A di đà phật, không hổ là Phật Tử, vậy mà Yêu tộc lại bị ngài cảm hóa, xem ra Phật Tử mới là người hiểu rõ nhất chân lý của Phật Pháp!”
Trong chùa Đại Lôi Âm. Pháp Giác mỉm cười.
Trong mắt có tự hào, cũng có bất lực.
Đương nhiên tự hào là vì bản lĩnh của Diệp Ninh, bất lực cũng là vì hình như Diệp Ninh đang dần dần xa rời Phật Môn. Tuy Diệp Ninh vẫn là Phật Tử, nhưng hắn không tu Phật Pháp, ngược lại trở thành Á Thánh của Nho đạo.
Theo cái nhìn của Pháp Giác, đây tuyệt đối không được tính là một việc đúng dắn. Tuy Diệp Ninh trở thành Á Thánh rất kinh người.
Nhưng vạn nhất tu Phật, nói không chừng đã thành Phật rồi!?
Đương nhiên, những thứ trên đề chỉ là suy đoán, hắn ta cũng chỉ có thể âm thầm nghĩ ở trong lòng. Chỉ là lý luận mà nói, chuyện này nhất dịnh được tính là một chuyện tốt.
Mà đúng vào lúc này, có một tăng nhân đi đến, nói.
“Phương trượng, vừa rồi có một nhóm đệ tử chùa Lôi Âm đến, muốn thay đổi môn đình, bái nhập vào chùa Đại Lôi Âm ta.”
Pháp Giác cau mày, nói.
“Hoang đường, lời này không phù hợp, chùa Đại Lôi Âm và chùa Lôi Âm, vốn dĩ đều cùng một nguồn cội, cái gì mà thay đổi môn đình, bọn họ không phải là phản đồ của Phật Môn, chỉ là lúc trước bọn họ đi sai đường, bây giờ đã tỉnh ngộ, biết Phật Pháp Đại Thừa mới là con đường đúng đắn, đây là trở về chính đạo, chúng ta nên cảm thấy vui mừng cho bọn họ mới đúng, truyền lệnh xuống dưới, để cho bọn họ vào chùa, truyền thụ Phật Pháp Đại Thừa cho bọn họ!”
Tăng nhân gật đầu rời đi. Trên mặt Pháp Giác lộ ra nụ cười.
Phật Môn ở Cửu Châu, đã có căn cỡ vững chắc.
Chùa Đại Lôi Âm, cũng có danh tiếng vang dội. Cũng khó trách tăng nhân của chà Lôi Âm ở nước Hỏa La chạy sang bên này, đây đã có mấy đợt rồi. Chính là có cái gọi người đi đến nơi cao, nước chảy chỗ trũng, con người vốn dĩ chính là như thế.
“Chuyện của Diệp Ninh thành công rồi, bây giờ ngài ấy cũng thành Á Thánh, nói không chừng Nhân tộc và Yêu tộc liên thủ, thật sự có thể tạo ra kỳ tích như thời kỳ thượng cổ.”
Trong Ma Tông, Khô Đạo Nhân nói.
“Chuyện mà hắn muốn làm, chưa có chuyện nào mà không thành công.”
Bùi Ngữ Hàm cười nói, nàng không hề bất ngờ với kết quả này.
“Nhưng cũng chính bởi vì như thế, mới khiến cho lão phu có chút lo lắng, tốc độ tiến bộ của Diệp Ninh quá nhanh, đã vượt qua những lão đầu chúng ta cả tầng, hôn sự của con và hắn, cũng nên đưa ra bàn bạc rồi.”
Khô Đạo Nhân nói.