Nhưng hắn ta không biết.
Hắn ta đã lên thuyền của Diệp Ninh.
Vì vậy hắn ta là người hi vọng Diệp Ninh càng ngày càng tốt, càng ngày càng mạnh nhất thế giới. Chỉ có Diệp Ninh đủ mạnh mẽ, hắn mới đủ an toàn.
Từ góc độ này mà nói, chuyện Tiên Môn tiếp đó tiên nhân hạ phàm, đối với hắn mà nói, hoàn toàn không có bất kỳ ích lợi gì. Bây giờ Tiên Môn không phát hiện hắn ta là một người chân đạp hai thuyền, nhưng nếu như những tiên nhân thần thông quảng đại ở Tiên Giới kia thì sao?
Vạn nhất phát hiện hắn ta không bình thường.
Vậy thì không phải là sẽ chết không có chỗ chôn thân sao?
Vì thế, tiên nhân tuyệt đối không thể hạ phàm, ít nhất không thể thuận lợi xuống như thế?
Đương nhiên, có lẽ có người sẽ nói, tiên nhân hạ phàm đối với toàn bộ thế giới mà nói đều là chuyện tốt, có thể tăng lên lợi thế đối kháng với hắc ám xâm nhập, nhưng rõ ràng Mạc Hạo Nhiên không phải là một người có loại giác ngộ cao thượng như vậy.
Hắn ta chỉ muốn bảo vệ bản thân.
Tiên nhân hạ phàm, mang đến cho hắn ta áp lực cực lớn. Vì thế hắn ta nhất định phải phá hoại chuyện này.
Còn về phần Phương Thanh Tuyết, suy nghĩ lại hoàn toàn khác với Mạc Hạo Nhiên. Chủ nghĩa lợi ích của nàng ta không nặng như thế.
Sở dĩ lựa chọn hợp tác với Bùi Ngữ Hàm, đi vào Tiên Môn làm nội gián, suy nghĩ của nàng ta rất đơn giản, đó chính là đối với thế giới này mà nói, sự tồn tại của Tiên Môn, không hề có ý nghĩa tích cực.
Nàng ta sau khi trải qua ấm lạnh của lòng người, đã nhìn thấu bộ mặt thật của Tiên Môn. Vì thế, đã sinh ra lòng chán ghét đối với Tiên Môn.
Ngược lại đối với Diệp Ninh, lại sinh ra suy nghĩ kính trọng, thấu hiểu. Vì thế nên mới kiên quyết phản bội Tiên Môn.
Trong đó không liên quan đến bất kỳ lợi ích gì.
Thậm chí đến sống chết nàng ta cũng không quá quan tâm, Phương Thanh Tuyết là người đã trải qua thăng trầm cuộc đời, rất nhiều chuyện nàng ta đã nhìn thấy rồi. Nhưng nàng ta vẫn là muốn ngăn cản chuyện tiên nhân hạ phàm. Mạc Hạo Nhiên cũng giống với nàng ta, trong lòng đều có suy nghĩ này, đó chính là cho dù ta không thể hoàn toàn ngăn cản tiên nhân hạ phàm, ta cũng tuyệt đối không thể để cho kế hoạch của Tiên Môn tiến hành thuận lợi như thế.
Theo cái nhìn của Phương Thanh Tuyết, bây giờ thế giới này đã rất hoàn hảo rồi.
Dưới sự cai trị của Diệp Ninh, có thể nói là tứ hải thanh bình, nguyên khí của Cửu Châu đang nhanh chóng hồi phục, bách tính an cư lạc nghiệp, một thời đại huy hoàng trước nay chưa từng có, sắp đến rồi.
Một khi một đám tiên nhân hạ phàm, cục diện này, rất có khả năng sẽ bị phá vỡ!
Tuy vừa rồi Phi Tinh Tử nói, tiên nhân hạ phàm không nhất định sẽ xé rách mặt với Đại Chu.
Thậm chí có thể nói như thế này, cho dù bên phía Tiên Môn muốn, bọn họ cũng không thể không kiêng dè Diệp Ninh, sự tồn tại Á Thánh này. Nhưng vấn đề là, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Danh tiếng của Tiên Môn, đáng để tin sao? Phương Thanh Tuyết không tin. Nàng ta hiểu Tiên Môn.
Tiên Môn của thế giới này, bây giờ quy quy củ củ, không phải bởi vì bọn họ trời sinh đã ngoan ngoãn thành thật, mà là bởi vì bọn họ bị Diệp Ninh chặn đánh.
Nhưng mà tiên nhân Tiên Giới thì sao?
Phương Thanh Tuyết hoàn toàn không cảm thấy sau khi tiên nhân hạ phàm sẽ rất mực khiêm tôn, ôm lòng kính trọng.
Dựa theo sự hiểu biết của nàng ta đối với Tiên Môn, những người này tự do quen rồi, muốn làm gì thì làm cũng quen rồi, nhất định sẽ gây ra động tĩnh. Có sức mạnh cường đại, lẽ nào còn hi vọng bọn họ không dùng?
“Thế giới này chỉ cần tiếp tục vận chuyển theo suy nghĩ của Diệp Ninh là đủ rồi, không cần người ngoài đến can thiệp.”
Phương Thanh Tuyết thầm nói trong lòng.
Ngoại trừ Diệp Ninh, nàng ta ai cũng không tin.
Bởi vì tất cả những chuyện Diệp Ninh làm, nàng ta đều nhìn vào trong mắt, đó không phải là khoe khoang, mà là đã trở thành sự thật.
Giống như Phi Tinh Tử nói vậy, chuyện tương lai không chắc được, Tiên Môn có thể không gây chuyện, nhất định phải có sức mạnh tự bảo vệ mình.
Phương Thanh Tuyết cũng là cho rằng như thế, Diệp Ninh có thể buông tha cho Tiên Môn, nhưng tiền đề là Tiên Môn nhất định phải không có năng lực gây chuyện, nếu không ai có thể bảo đảm, Tiên Môn nhất định có thể an phận thủ thường?
Vì vậy, Phương Thanh Tuyết cũng cảm thấy bản thân nhất định phải làm cái gì đó. Chỉ là đối với Phương Thanh Tuyết và Mạc Hạo Nhiên mà nói, cho dù là bọn họ muốn làm cái gì, cũng là rất khó khăn. Đầu tiên, Tiên Môn vô cùng coi trọng đối với kế hoạch này.
Bọn họ tuyệt đối không cho phép bất kỳ tình huống tiết lộ nào xuất hiện.
Vì thế mỗi một người, về mặt cơ bản bây giờ không có tự do cá nhân, bọn họ căn bản không tìm được cơ hội, truyền tin tức tuyệt mật này đến chỗ Diệp Ninh.
Cũng chính là nói, lần này, hai người họ chỉ có thể dựa vào bản thân.