Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 977: CHƯƠNG 977: ĐẠI CHU CŨNG XỨNG MỆNH LỆNH CHO LONG TỘC TA 2

Chỉ là, dựa vào sức mạnh cá nhân, muốn phá hoại kế hoạch này, vẫn là khó khăn tùng trùng, dù sao chuyện lớn nhu vậy, nhất định có rất nhiều người theo dõi, bọn họ muốn động chân động tay, đương nhiên sẽ có độ khó.

Nhưng cho dù có khó khăn, bọn họ cũng không thể không làm. Chỉ cần tham dự vào đó trước, mới có thể tìm được cơ hội.

Nếu như không tham dự vào, vậy thì vĩnh viễn không thể nào có cơ hội. Vì vậy trong lòng bọn họ cân nhắc, cũng quyết định xung phong nhận việc.

Đầu tiên là Mạc Hạo Nhiên, hắn ta không lựa chọn đi tìm Phi Tinh Tử hoặc là Cô Tuyệt, mà là nhìn về phía một vị Thiên Tiên cổ lão ngồi ở bên cạnh Phi Tinh Tử, cung kính nói.

“Sư thúc, chuyện lớn như thế, có thể để cho ta cũng tham dự vào không.”

Có thể ngồi ngang hàng với Phi Tinh Tử, cho thấy địa vị của vị Thiên Tiên cổ lão này. Trên thực tế, địa vị của ông ta rất cao, đó là lão Thiên Tiên của Vũ Hóa Môn, còn từng làm trưởng giáo.

Lão Thiên Tiên nhìn về phía Mạc Hạo Nhiên, trong mắt có chút do dự.

“Tạo nghệ trận đạo của ngươi…’

Lời này ông ta chỉ nói một nửa.

Nhưng ý tứ của một nửa khác đã rất rõ ràng rồi. Thân là ngọn núi dựa cho Vũ Hóa Môn, đương nhiên ông ta biết Mạc Hạo Nhiên.

Từ trước đến nay, Mạc Hạo Nhiên đều là nhân tài quản lý.

Vũ Hóa Môn sở trường đạo trận pháp, đương nhiên hắn ta cũng tu hành, nhưng không hề xuất sắc, so sánh ra mà nói, năng lực quản lý tông môn của hắn ta cũng không tệ.

Vì thế, mới có thể làm đến đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, chưởng quản sự vụ lớn nhỏ của Vũ Hóa Môn. Bây giờ, hắn ta lại là tâm nhậm trưởng giáo có danh tiếng cao nhất của Vũ Hóa Môn.

Chuyện này rất khó sắp xếp.

Loại thân phận này của hắn ta, nếu như tham dự vào trong kế hoạch, nhất định cũng là vị trí chủ đạo thậm chí là chủ tọa pháp trận. Không thể nào để cho loại thân phận này của hắn, đi làm những chuyện vặt vãnh, vậy thì khác gì sỉ nhục hắn ta. Nhưng nếu như là nhân vật quan trọng chủ đạo trận pháp, tạo nghệ trận đạo của hắn ta, hình như đúng là có chút khoảng cách. Điều này khiến cho lão Thiên Tiên cảm thấy rất khó sắp xếp.

“Tạo nghệ trận pháp của đệ tử, tuy lúc trước chỉ là bình thường, nhưng cần cù bù thông minh, bao nhiêu năm nay, đệ tử âm thầm nỗ lực, so với quá khứ, cũng đã có chút tiến bộ, xin sư thúc cho đệ tử một cơ hội.”

Mạc Hạo Nhiên thể hiện rất thành khẩn.

Vì thế, lão Thiên Tiên do dự một chút, trực tiếp đồng ý.

“Cũng được, vậy thì ngươi phụ trách chủ trì mười hai tòa trận pháp ở tây nam đi!”

Đại trận dẫn tiên, chia làm sau mươi bốn trận nhỏ. Mười hai trận phía tây nam, đương nhiên rất quan trọng.

Sở dĩ lão Thiên Thiên muốn trai cơ hội này cho Mạc Hạo Nhiên, cũng có đạo lý của ông ta.

Nếu như chuyện này Mạc Hạo Nhiên không lên tiếng, vậy thì nhất định sẽ không chọn hắn ta, nhưng nếu như hắn ta đã lên tiếng, lại thành khẩn như thế, vậy thì không thể không giao cho hắn ta.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Bởi vì về cơ bản Mạc Hạo Nhiên đã được định trước trong nội bộ là trưởng giáo đời tiếp theo của Vũ Hóa Môn.

Lúc trước toàn bộ mười ba tông Tiên Môn rất sa sút, sinh ra tâm lý sợ hãi với Đại Chu với Diệp Ninh, là Mạc Hạo Nhiên vào thời khắc quan trọng đã đứng ra kêu gọi mọi người, dũng cảm đối kháng, không được nản lòng.

Sự dũng cảm của hắn ta, khích lệ không ít người. Vào khoảng thời gian đó, hắn ta mang đến đủ cảm giác tồn tại.

Lại cộng thêm về cơ bản tư lịch của Mạc Hạo Nhiên ở Vũ Hóa Môn cũng đủ, dưới sự ủng hộ của mọi người, trở thành trưởng giáo đời tiếp theo, cũng không phải là chuyện quá bất ngờ.

Nếu như đã là trưởng giáo, thân là lão Thiên Tiên của Vũ Hóa Môn, ông ta làm sao có thể để cho Mạc Hạo Nhiên không xuống được đài chứ? Để cho người ngoài nhìn vào, không phải là trò cười sao?

Còn về việc Mạc Hạo Nhiên có thể làm tốt chuyện này hay không. Ông ta đúng là không hề nghi ngờ.

Bởi vì mười hai trận tây nam, không phải do một mình Mạc Hạo Nhiên sắp xếp, người tham dự vào trong đó rất nhiều, mọi người mỗi người một việc, Mạc Hạo Nhiên chỉ là dẫn đầu mà thôi.

Sau khi trận pháp hoàn thành, cũng có người chuyên đến kiểm tra, đảm bảo không có sai sót nào.

Vì thế, ông ta cảm thấy giao việc này cho Mạc Hạo Nhiên, cũng không có vấn đề gì.

“Đa tạ sư thúc.”

Mạc Hạo Nhiên tỏ ra vui mừng.

Mọi người đối với chuyện này, cũng không có ý kiến gì.

Vốn dĩ Vũ Hóa Môn đã sở trường đạo trận pháp nhất, lần bày trận này, Vũ Hóa Môn xứng đáng là chủ lực. Nếu như lão Thiên Thiên đã sắp xếp Mạc Hạo Nhiên, đương nhiên bọn họ sẽ không nói nhiều cái gì.

Cho dù la Cô Tuyệt từ trước đến nay luôn thẳng thắn, cũng cảm thấy chuyện này không có vấn đề…

Tuy bà ta là người đề xuất chuyện này, nhưng khi thật sự bắt đầu bày trận, ngược lại không có chuyện của bà ta nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!