Chương 995: Phong hầu phi ngã ý, đãn nguyện hải ba bình 4
“Đáng chết, lớp bảo vệ mà khí vận này hình thành, vậy mà lại mạnh như thế!”
Các lão long có thể nói là nghiến răng nghiến lợi, bọn họ đã không nương tay, vậy mà còn không thể phá vỡ được màn sáng. Điều này khiến cho bọn họ không xuống được đài.
“Cùng nhau ra tay!”
Trưởng lão hạ lệnh. Tất cả Long tộc đều hành động.
Toàn bộ khu vực Đông Hải biển gầm gió thét, nhìn có vẻ giống như là nước biển Đông Hải đang cuộn lại, xông về phía cảng Bạch Vân.
Từ đó có thể thấy, lúc này Long tộc đã choáng lên tận đầu rồi.
Bây giờ bọn họ đã không quan tâm được cái gì khác, chuyện này liên quan đến tôn nghiêm.
Ầm ầm ầm!
Giống như là muốn trời đất sụp đổ vậy.
Đông Hải đang gầm thét, khiến cho mặt đất rung chuyển. Quốc vận Kim Long thật sự sắp thức tỉnh.
Nó phát ra tiếng gầm thét, đang từ từ hình thành một hình rồng.
Nhưng đúng vào lúc này, một bàn tay màu trắng, đặt lên đầu quốc vận Kim Long vừa mới hình thành, nói.
“Tiếp tục ngủ đi, ở đây có ta.”
Quốc vận Kim Long cảm nhận được khí tức của đối phương, lấy lòng cọ cọ một chút, sau đó tan biến mà không đề do dự. Giống như, chỉ cần có người này ở đây, sẽ không có cái gì để lo lắng vậy.
Đúng vào lúc Long tộc đã hoàn toàn choáng lên đầu, không màng tất cả mọi giá.
Từng chữ viết, phát ra ánh sáng rực rỡ, bất ngờ xé rách mây đen ở trên bầu trời, sau đó trực tiếp xông về phía Đông Hải. Trong đất trời, dường như có một giọng nói đang đọc những chữ này.
“Tiểu trúc tạm cao chẩm, ưu thời cựu hữu minh.”
“Hô tôn lai ấp khách, huy chủ tọa đàm binh.”
“Vân hộ nha kiêm mãn, tinh hàm bảo kiếm hoành.”
“Phong hầu phi ngã ý, đãn nguyện hải ba bình.”
Vào khoảnh khắc chữ cuối cùng được đọc ra.
Một sức mạnh màu trắng khiến cho cảm xúc của mọi người không kìm được trở nên bình tĩnh, bất ngờ xuất hiện giống như là một bàn tay rộng lớn ôn hòa, đang nhẹ nhàng an ủi cảm xúc của biển lớn.
Cũng chính là thời gian để thờ.
Vừa rồi Đông Hải chấn động rung chuyển, bây giờ đã rơi vào trong trạng thái bình tĩnh trước nay chưa từng có. Mặt biển không có sóng.
Một thân ảnh ôm hồ ly, chậm rãi xuất hiện trước mặt các Long tộc.
Chữ màu kim sáng chói, phảng phất như đang những tinh linh đang suy nghĩ, cứ như thế bao trumg toàn bộ Đông Hải đang gầm thét. Tất cả sắc mặt của Long tộc đều trở nên vô cùng khó coi.
Đồng thời trong lòng cũng sinh ra sự sợ hãi mạnh mẽ.
Bởi vì vào lúc này, thế giới quan của bọn họ lại được làm mới.
Long tộc là người chưởng quản thủy tộc, khống chế mây mưa, hô mưa gọi gió, là thiên phú từ trong xương cốt. Thủ đoạn này bất kỳ một con Chân Long này, cũng có thể dễ dàng thi triển ra.
Ví dụ như vừa rồi, Long tộc cùng choáng váng lên đầu, khiến cho Đông Hải sôi sục, toàn bộ mặt biển đều đang dâng trào. Đây là thiên phú của Long tộc.
Từ góc độ nào đó mà nói, thủ đoạn khống chế nước của thế giới này, không có ai có thể so sánh được với Long tộc.
Đặc biệt là bây giờ, biển lớn đã ầm ĩ thành như thế, muốn khiến cho nó bình tĩnh, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng bọn họ nhìn thấy cái gì?
Những chữ đang trôi nổi ở trên mặt biển kia, mang theo một cỗ khí tức khiến bọn họ không thể nào hiểu nổi, cứ như thế dễ dàng trấn áp được Đông Hải đang rung chuyển, biển lớn từ phẫn nộ đến bình tĩnh, vẫn nên có một quá trình mới đúng.
Nhưng mà vừa rồi bọn họ không nhìn thấy quá trình.
Đúng vào lúc Diệp Ninh viết ra bài thơ Định Hải này, măt biển trở nên bình tĩnh.
Giống như, những sôi sục vừa rồi chỉ là một loại ảo ảnh, mà bây giờ mới là bộ dáng chân thực của Đông Hải.
“Đây không phải là thực lực đơn giản, mà là sức mạnh của quy tắc!”
Sắc mặt trưởng lão trở nên cứng đờ.
Ông ta không cảm thấy Long tộc của thế gian này vô địch, cái khác không nói, “cấm kỵ” mà Long tộc sợ hãi từ tận đáy lòng có sức mạnh khiến cho Long tộc phải khiếp sợ.
Long tộc làm mưa làm gió, cường giả lật tay trấn áp. Ông ta có thể hiểu được. Ông ta tin rằng trên thế giới này có người như thế…
Nhưng vấn đề là, bây giờ Diệp Ninh không hề dùng loại sức mạnh siêu phàm hơn người, hắn chỉ là viết một bài thơ, mà trong bài thơ này, lại ẩn chứa sức mạnh pháp tắc. Quy tắc, đó là sức mạnh cường đại nhất của thế gian.
Thiên đạo trong mắt của người tu hành, chính là sự thể hiện của pháp tắc.
Người có thể nắm giữ được pháp tắc, đều có thực lực không thể đo lường được. Mà bây giờ, bọn họ đang đối mặt với người như thế.
“Phong hầu phi ngã ý, đãn nguyện hải ba bình…”
Thái Hướng Cao đọc lại bài thơ mà Diệp Ninh đọc, trong mắt lóe lên thần sắc chấn động.
“Lại là một bài thơ Trấn Quốc!”
Thơ Trấn Quốc, đối với Diệp Ninh mà nói, không được tính là hiếm.
Dù sao hắn có không ít bài thơ truyền thiên hạ, danh tiếng lưu truyền thiên cổ.