Chương 996: Người xâm phạm biên cảnh ta, dù xa cũng sẽ bị trừng phạt!
Một bài thơ Trấn Quốc đối với người khác mà nói có thể khoe khoang cả đời, nhưng đối với Diệp Ninh mà nói, thật ra không được tính là cái gì. Nhưng vấn đề là, đây là đang hết sức vội vàng!
Vừa mới đến hiện trường, đã gặp phải Long tộc đang ra tay, trước sau còn chưa đến thời gian mấy giây, lên tiếng đọc ra, đã là một bài thơ Trấn Quốc. Đặc biệt là câu cuối cùng “Phong hầu phi ngã ý, đãn nguyện hải ba bình”, ý nghĩa của nó cao đến mức, hoàn toàn đạt đến mức truyền thiên hạ.
Tài hoa thiên hạ, Diệp Ninh đúng thật là độc chiếm tám phần.
“Thơ Trấn Quốc! Diệp Thánh đến rồi!”
“Không ngờ được vậy mà Diệp Thánh lại đích thân đến!”
“Ha ha ha, Diệp đại nhân đích thân đến đây, những con bọ dài này sắp tiêu đời rồi!”
Tất cả các bách tính còn ở lại nơi đây, lúc này đều bắt đầu hoan hô. Trong đó có rất nhiều người hiểu biết, biết trọng lượng của bài thơ này.
Cho dù là những người văn mặc bình thường, chỉ nhìn tình huống hiện tại, một bài thơ trực tiếp khiến cho Đông Hải trở nên bình tĩnh, cũng hoàn toàn biết được ý nghĩa trong đó.
Nếu như nói quốc vận Kim Long hồi sinh khiến trong lòng bách tính có chút tự tin, vậy thì sự xuất hiện của Diệp Ninh, đã trực tiếp khiến cho cả người họ đều thả lỏng hơn.
Bọn họ không hề lo lắng cho sự an toàn của bản thân. Có Diệp đại nhân ở đây, ai cũng không động được vào bọn họ. Bọn họ so với bất kỳ người nào đều hết sức tin tưởng vào điểm này!
Diệp Ninh từng bước từng bước đi về phía trước, hắn đứng ở trong cảng Bạch Vân không có một người, ánh mắt nhìn về phía Long tộc ở trên bầu trời, trong mắt không rõ buồn hay vui, bàn tay chỉ vuốt ve con hồ ly ở trong lòng, nhưng sức lực lại tăng lên rất nhiều, từ đó có thể thấy được, trong lòng hắn có chút tức giận.
“Diệp đại nhân!”
“Chúng ta làm việc không tốt, xin Diệp đại nhân trách phạt.”
“Diệp đại nhân, xin hãy xử lý chúng ta.”
Lúc này cuối cùng các tướng sĩ thủy quân cũng lên bờ, tất cả đều đi lên, đồng loạt quỳ xuống đất. Diệp Ninh lắc đầu, nói.
“Không phải lỗi của các ngươi.”
Chỉ một câu nhẹ nhàng, nhưng lại có cỗ sức mạnh nào đó không thể cưỡng lại, tất cả mọi người đều đứng lên. Bọn họ nhìn về phía Diệp Ninh, trong đôi mắt mang theo sự áy náy rõ ràng.
Nhưng trong lòng Diệp Ninh không trách tội bọn họ, trận chiến này đúng là không phải ai cũng chống lại được. Ai ngờ được, Long tộc sẽ trở lại vào lúc này?
Thủy quân Đại Chu, vừa mới hạ thủy thuyền chiến tân tiến được chế tạo thành công, vốn dĩ nên là thời khắc hào hứng phấn chấn, vô cùng kích động, kết quả trực tiếp động vào những Long tộc không có chút ý tốt nào.
Nói thật, có thể sống sót nhiều người như thế, đã không dễ dàng rồi.
“Diệp đại nhân, trận chiến này, thương vong thảm trọng.”
Thấy Diệp Ninh, Mộc Quan Anh nghiến răng, hắn ta có chút cảm thấy xấu hổ.
Lúc đầu, hắn vốn dĩ là bị Diệp Ninh lây nhiễm, làm cháy lên nhiệt huyết của mình, mơ ước lần tiếp thep gặp mặt, nhất định khiến cho Diệp Ninh nhìn với con mắt khác. Ai có thể ngờ được, vào lúc bản thân hắn ta tồi tệ nhất lại gặp được Diệp Ninh, điều này khiến cho hắn ta có chút không có mặt mũi gặp người khác.
Nhưng thân là chủ tướng một quân, hắn vẫn là phải gánh vác trách nhiệm của bản thân, lúc này cũng chỉ có hắn ta, có thể đi lên báo cáo tình huống cụ thể. Đương nhiên Diệp Ninh cũng nhận ra Mộc Quan Anh, khóe miệng nở nụ cười.
“Nói từ từ.”
So với Mộc Quan Anh vài năm trước.
Tiểu công gia là hoa ở trong nhà kính đó, cuối cùng cũng tẩy sạch quý khí ở trên người.
Bây giờ bất kể là ai, cũng đều cảm thấy không nhìn thấy được một chút nào khí tức sống trong nhung lụa từ trên người hắn ta. Nếu không tại sao lại nói quân đội là nơi rèn luyện con người nhất?
Mộc Quan Anh chắc chắn đã trưởng thành rồi.
Đối với kết quả này, Diệp Ninh không hề cảm thất bất ngờ.
Năm đó Mộc Quan Anh có thể trực tiếp từ bỏ kế thừa Quốc Công, mà muốn đi vào trong quân kiến công lập nghiệp, đã đủ để nói rõ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tiến bộ, đây là kiên trì rất lớn.
Tuy hắn ta có danh hiệu Khai Quốc Công, nhưng triều đình không bởi vì thế mà hứa cho ta vị trí này, đây là hắn ta thông qua thực lực của mình để đổi lấy, còn về phần gia thế, có lẽ cũng có chút cân nhắc nhất định, nhưng tuyệt đối sẽ không là nguyên nhân chủ yếu.
Đây chính là thể chế hiện tại của Đại Chu. Người có năng lực thì lên.
Mộc Quan Anh cảm nhận được ánh mắt ôn hòa của Diệp Ninh, dần dần bình tĩnh lại. Lần này, tướng sĩ thủy quân của Đại Chu, tổn thấy hơn một vạn người. Bị thương có đến hai ba vạn.
Đến ngay cả bản thân Mộc Quan Anh, cũng bị thương nhẹ.
Về số lượng mà nói, thật ra tử thương tuyệt đối không được tính là thảm trọng, dù sao nhân khẩu của thế giới này rất nhiều, quân đội binh lực nhiều, loại tổn thất này, hoàn toàn nằm trong phạm vi triều đình có thể chấp nhận được.