Chương 997: Người xâm phạm biên cảnh ta, dù xa cũng sẽ bị trừng phạt! 2
Nhưng bản thân Mộc Quan Anh lại không thể nào chấp nhận.
Bởi vì hắn ta còn tổn thất ba chiến thuyền tiên tiến nhất!
Đặc biệt là ba con thuyền này, còn được đặt tên là “Quân Tử”, “Giám Chính” và “Tân Chính”. Ý nghĩa đại biểu trong đó, không cần nói nhiều.
Ba con thuyền này tâp hợp vô số công tượng khéo léo mất rất nhiều năm mới thành công, kết quả cứ bị phá hủy như thế, điều này khiến cho hắn ta vô cùng đau lòng.
“Bất cứ lúc nào, cái chết của con người đều là chuyện quan trọng nhất, mạng người so với bất kỳ cái gì đều quan trọng hơn, vì thế điều ta thật sự cảm thấy đau lòng, không phải là ba con thuyền đó, mà là những tướng sĩ đã chết đi… Còn về phần ba con thuyền, cái cũ không đi, cái mới không đến, ai phá hủy thuyền của chúng ta, bản quan nhất định sẽ tìm người đó nợ, món nợ này, còn chưa xong đâu.”
Diệp Ninh vỗ vỗ vau Mộc Quan Anh, ra hiệu hắn ta dẫn người lui xuống. Đương nhiên Mộc Quan Anh nghe lệnh, nhưng trong lòng có chút nghi hoặc.
Tự mình sẽ tìm người đòi nợ? Tìm ai đòi nợ? Long tộc? Nhưng mà Long tộc có thuyền sao?
Nhất thời Mộc Quan Anh không hiểu ý của Diệp Ninh.
Nhưng rất nhanh hắn ta đã hiểu ra, bởi vì Diệp Ninh tiếp tục đi về phía trước. Người phía sau Diệp Ninh không hề ít.
Có Thái Hướng Cao là Đại Nho, có ba vị Địa Tiên, càng không thể thiếu được Nam Cung Lương Nhân.
Một đoàn người, so với thân thể to lớn của Long tộc, thể hiện ra nhỏ bé như sâu kiến, nhưng mà lại mang theo lực uy hiếp khiến cho người khác chấn động. Ít nhất đối với Long tộc mà nói là như thế.
“Ngươi là ai?”
Trưởng lão trầm giọng nói.
Ánh mắt của ông ta nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh, giống như đại địch đang đến.
Từ trong những phản ứng của Nhân tộc này không khó để nhìn ra, thân phận của Diệp Ninh ở Đại Chu, nhất định rất cao.
“Diệp Ninh!”
Diệp Ninh nói một câu rất đơn giản.
Đương nhiên hắn sẽ không nói những danh hiệu dài dòng của mình, đối với hắn mà nói, những hư danh đó không quan trọng, từ đầu đến cuối hắn đều chỉ là bản thân mình. Nhưng cái tên này, đối với Long tộc kiến thức hạn hẹp mà nói, lại cũng là từng nghe thấy.
Bọn họ từ trong bức thư mà lúc trước triều đình truyền đến cho Long tộc biết được cái tên này. Trưởng lão chỉ vào Diệp Ninh.
“Chính là ngươi, bức ép tộc ta quy hàng, hợp tác với Nhân tộc, lại là ngươi, còn ý đồ để cho Long tộc ra cũng nghe hiệu lệnh của Nhân tộc sao?”
Diệp Ninh lắc đầu, nói.
“Hợp tác với Yêu tộc, không có bất kỳ yếu tố ép buộc nào, là chuyện đương nhiên, cũng là lựa chọn chung của hai bên.”
“Còn về phần Long tộc, vốn dĩ cũng là như thế, không hề có chút ý bức ép nào.”
“Nhưng mà bây giờ, ta thay đổi chủ ý rồi.”
Trong lời nói bình tĩnh của Diệp Ninh, mang theo một cỗ ý lạnh khiến người ta ớn lạnh thấu xương. Rõ ràng, hắn rất tức giận.
Cáo gọi là sự hủy diệt nhẹ của Long tộc, so với những gì Diệp Ninh hiểu hoàn toàn không phải cùng một chuyện.
Trong mắt của Long tộc, giết một vạn người, phá hủy một bến cảng mà thôi, là chuyện lớn gì sao? Chuyện này còn không được tính là món khai vị đúng không.
Nếu như khối lượng của Đại Chu mà một trăm phầm trăm, những gì Long tộc phá hủy, đến một phầm trăm cũng không có.
Không có người nào, hoặc là thế lực nào, sẽ vì một chút tổn thất không đáng nhắc đến đó mà hoàn toàn lật mặt với Long tộc. Không có người nào!
Nhưng, rõ ràng bọn họ không hiểu Diệp Ninh.
Nếu như Diệp Ninh là một người có kỷ luật, hoặc là nói, là một người thuận theo logic cơ bản mà đi, vậy thì hắn nhất định không đi được đến ngày hôm nay.
Hắn nhìn về phía Long tộc, trong mắt ẩn chứa một cỗ sát khí lạnh lùng.
“Người xâm phạm biên cảnh ta, dù xa cũng sẽ bị trừng phạt!”
Long tộc hai mặt nhìn nhau.
Vào khoảnh khắc Diệp Ninh nói xong câu này, dường như trời đất cảm nhận được điều gì đó, một cỗ sát khí thấy xương, khiến cho bọn họ run rẩy. Lúc này bọn họ mới hoàn toàn chắc chắn, hóa ra người này là thật sự có thể dễ dàng dùng sức mạnh pháp tắc.
Sau khi trở thành Á Thánh, làm việc thay trời, lời nói theo luật, truyền đạt ý của mình. Đây hoàn toàn không phải một khái niệm.
“Nực cười, nếu như chúng ta muốn đi, dựa vào các ngươi, cũng muốn ngăn cản chúng ta sao?”
Có Long tộc trẻ tuổi không phục, quật cường nói.
Long tộc ở Đông Hải, có ưu thế được trời ưu ái, đi vào trong nước, bọn họ chính là sẽ không dễ dàng bị nắn bóp. Nhưng Diệp Ninh lại lắc đầu, nói.
“Quân tử bào thù, mười năm không muộn, các ngươi có thể chạy, nhưng lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt, Đông Hải rộng lớn, sẽ có một ngày sẽ bị máu của các ngươi nhuộm đỉ.”
Lời nói này, khiến cho Thái Hướng Cao nghe được cau mày.
Hắn đi cùng với Diệp Ninh, trải qua vô số kẻ thù. Hung hiểm nhất nhất định là trận chiến ở Chương Hà.
Lần này Tiên Môn làm rất quá đáng.