Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 100: Chương 100: Trần Bì Trà

## Chương 100: Trần Bì Trà

Đợi đến khi Tần Hoài hoàn hồn, đối diện anh là La Quân vẫn đang uống Ngân Nhĩ Liên Tử Canh và Trần Huệ Hồng đã bắt đầu cắn hạt dưa.

Nhìn bát Ngân Nhĩ Liên Tử Canh trước mặt La Quân, Tần Hoài theo bản năng muốn cười khẩy một tiếng.

May mà anh nhịn được.

_“Xem xong rồi à?”_ La Quân liếc nhìn Tần Hoài, _“Thấy được chưa?”_

_“Thấy rồi.”_ Tần Hoài thành thật đáp, thấy được nhiều lắm, cái đáng xem hay không đáng xem đều thấy hết cả rồi.

Ngay cả màn tỏ tình vừa ngông cuồng vừa thâm tình của ngài tôi cũng thấy rồi, ăn dưa tại trận, cự ly gần, cứ đứng ngay giữa hai người mà nhìn, gần xịt, biểu cảm thần thái của mỗi người đều nhìn rõ mồn một.

_“Tôi có một câu hỏi muốn hỏi một chút, lúc tôi xem ký ức thì thời gian trôi qua bao lâu rồi?”_ Tần Hoài hỏi.

Anh đại khái có thể cảm nhận được lúc mình xem ký ức thì thời gian vẫn đang trôi, chỉ là trôi rất chậm có thể bỏ qua không tính.

_“Chưa tới một phút đâu.”_ Trần Huệ Hồng vừa cắn hạt dưa vừa nói, _“Hồng tỷ mới đi lấy nắm hạt dưa, chưa cắn được hai hạt thì cậu đã tỉnh rồi.”_

_“Tiểu Tần, cậu đã thấy cái gì thế?”_ Trần Huệ Hồng ngay trước mặt La Quân dán mặt vào hỏi lớn.

Tần Hoài suy nghĩ một chút: _“Nếu không có gì bất ngờ, chắc là cảnh La tiên sinh và vợ ngài ấy hẹn hò xem phim.”_

_“Khụ khụ khụ.”_ La Quân ho khan mấy tiếng thật mạnh, suýt chút nữa tự làm mình sặc thật, giọng hơi khàn khàn nói, _“Mấy thứ râu ria này thì đừng lãng phí thời gian nói nữa, cậu xem ký ức không phải có thể nhận được thực đơn sao? Nhận được thực đơn gì rồi?”_

Tần Hoài lúc này mới mở bảng trò chơi lên, tìm đến mục đồ giám chuẩn bị xem đồ giám của La Quân. Sau khi mở bảng trò chơi, Tần Hoài mới phát hiện, phần thưởng [Sự Khẳng Định Của Khuất Tĩnh] nhận được khi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Khuất Tĩnh anh vẫn chưa xem nội dung cụ thể.

[Sự Khẳng Định Của Khuất Tĩnh]: Sự khẳng định của nữ bác sĩ tận tụy Khuất Tĩnh. Nhận được danh hiệu này, đại diện cho việc bạn đã nhận được sự công nhận của Khuất Tĩnh, trở thành một trong số ít bạn bè của cô ấy, có xác suất cực nhỏ khiến cô ấy mở lòng với bạn, nhìn trộm bí mật cô ấy đã che giấu nhiều năm.

Tần Hoài nhìn nội dung của [Sự Khẳng Định Của Khuất Tĩnh] mà ngẩn người.

Nhìn trộm bí mật cô ấy che giấu nhiều năm?

Khuất Tĩnh thì có thể có bí mật gì, cô ấy không phải người? Mình biết mà, hơn nữa bí mật này xác suất cao là Tần Hoài, La Quân và Trần Huệ Hồng biết, nhưng bản thân Khuất Tĩnh lại không biết.

Còn che giấu nhiều năm, chứng tỏ bí mật này không phải mới xuất hiện một hai năm nay.

Xác suất cực nhỏ mở lòng, chứng tỏ bí mật này quả thực rất lớn.

Khuất Tĩnh có bí mật gì?

Chẳng lẽ thật sự bị Khuất Viện Trưởng nói trúng, Khuất Tĩnh bề ngoài là một bác sĩ khoa Thần kinh nội khoa bình thường không có gì lạ, lén lút lại là một kẻ cuồng sát đêm mưa, cứ mỗi đêm mưa lại mặc áo mưa đi lang thang khắp nơi bên ngoài, tìm kiếm con mồi?

Không đúng nha, Khuất Tĩnh từ lúc tốt nghiệp tiến sĩ vẫn luôn ở lại Sơn Thị chưa từng rời đi, những năm nay trị an của Sơn Thị luôn rất tốt, chưa từng nghe nói có vụ án giết người hàng loạt nào. Càng đừng nói bây giờ đâu đâu cũng có camera giám sát, tối muộn làm kẻ giết người hàng loạt tỷ lệ thành công là rất thấp.

Vậy cô ấy có thể có bí mật gì không thể nói?

_“Bảo cậu xem thực đơn chứ có bảo cậu xem Sơn Hải Kinh đâu, cậu xem cái thực đơn thôi mà cũng ngẩn người ra đó làm gì? Cậu không phải thật sự mắc chứng chướng ngại đọc hiểu đấy chứ?”_ La Quân nhịn không được châm chọc.

Tần Hoài vội vàng đọc lại nội dung của [Sự Khẳng Định Của Khuất Tĩnh] một lần.

La Quân vẻ mặt thấy nhiều nên không trách: _“Có bí mật không phải rất bình thường sao? Ai mà chẳng có bí mật?”_

Tần Hoài: …… Thú thực, người bình thường như tôi thì chẳng có bí mật gì cần che giấu nhiều năm cả.

Trần Huệ Hồng thì kiên nhẫn giải thích với Tần Hoài: _“Tiểu Khuất có bí mật thực ra ngược lại là một chuyện tốt, điều này chứng tỏ chấp niệm của cô ấy đã thể hiện một cách cụ thể trên người cô ấy rồi, chỉ cần chúng ta tìm ra bí mật của cô ấy đại khái là có thể nhìn ra chấp niệm của cô ấy nằm ở đâu, mới có thể giúp cô ấy thức tỉnh tốt hơn.”_

_“Dưới tình huống bình thường, cách tinh quái muốn giúp đối phương thức tỉnh đều là như vậy, giống như Tiểu Tần cậu trực tiếp xem ký ức kiếp trước của người khác thế này…”_ Trần Huệ Hồng khựng lại, nhất thời chưa tìm được từ ngữ miêu tả thích hợp, _“Khá là độc đáo.”_

Tần Hoài: ……

Hồng tỷ cứ nói thẳng tôi là một kẻ gian lận có hệ thống cho rồi.

_“Đừng lôi thôi mấy thứ vô bổ này nữa, đọc thực đơn đi.”_ La Quân thúc giục.

Tần Hoài tìm đến mục đồ giám, nhấn mở.

3.

Họ tên: La Quân

Giống loài: Tất Phương

Trạng thái: Sắp mất trí nhớ

Ký ức: 1/3

Thực đơn: Trần Bì Trà (Nhấn để xem chi tiết)

Tặng phẩm: Không

Nhấn vào Trần Bì Trà.

【Trần Bì Trà Cấp D】 Người chế tác: Liễu Đào

Chi tiết thực đơn: Trần Bì Trà do vợ của La Quân là Liễu Đào dày công nấu nướng trước buổi hẹn hò đầu tiên. Tên thật của món ăn này đáng lẽ phải là Ngân Nhĩ Liên Tử Canh Trần Bì, nhưng do sự hiểu lầm của La Quân và sự quên giải thích của Liễu Đào, món điểm tâm này đã vô tình bị đổi tên, cho dù sau này biết tên thật, hai vợ chồng cũng cảm thấy cái tên Trần Bì Trà này hợp hơn. Đối với La Quân mà nói, cho dù sau này trù nghệ của Liễu Đào tinh tiến, Trần Bì Trà nấu ra càng thêm thơm ngon, nhưng bát Trần Bì Trà đã hơi nguội lạnh, còn bị thêm gia vị gió cát ven đường trong lần hẹn hò đầu tiên này, mãi mãi là bát Trần Bì Trà ngon nhất mà ngài ấy từng uống trong đời. Sau khi sử dụng món ăn này, có thể sưởi ấm người dùng trọn vẹn một ngày.

Số lần có thể chế tác trong ngày: (0/1314)

Tần Hoài: Chậc chậc chậc.

Số lần có thể chế tác trong ngày lại là 1314.

Chậc chậc chậc.

Tần Hoài không đọc chi tiết món ăn, chỉ nói cho La Quân biết món ăn là Trần Bì Trà, chuẩn bị tối về sẽ gõ chi tiết món ăn thành văn bản gửi WeChat cho ngài ấy.

La Quân nghe thấy thực đơn nhận được là Trần Bì Trà xong thì im lặng rất lâu.

Sau đó ngài ấy cũng không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra lặng lẽ chuyển cho Tần Hoài 10 vạn tệ.

Tần Hoài:!!!

_“Lên mạng tìm một họa sĩ chuyên nghiệp.”_ La Quân nói, _“Bảo người đó vẽ lại dáng vẻ của Liễu Đào mà cậu nhìn thấy, càng giống càng tốt.”_

Tần Hoài hiểu rồi, phí lao động.

_“Ngài và Liễu Đào, năm xưa không chụp ảnh sao?”_ Tần Hoài nhịn không được, hỏi.

Với thực lực kinh tế của La Quân, chụp một bức ảnh đáng lẽ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Hơn nữa cho dù ngày thường không thích chụp ảnh, ảnh cưới kiểu gì cũng phải chụp chứ.

_“Chụp rồi, mất rồi.”_ La Quân nhạt nhẽo nói, _“Lúc đó tôi luôn cảm thấy thời gian còn nhiều, người ở ngay bên cạnh không cần thiết phải để tâm đến một bức ảnh.”_

_“Sự thật chứng minh làm người quả thực quá phiền phức, sinh mệnh của con người còn mỏng manh hơn cả thảo mộc tinh quái.”_

Trần Huệ Hồng: …… Lúc này thì không cần phải nhắc đến thảo mộc tinh quái đâu nhỉ?

Tần Hoài lập tức tỏ thái độ: _“Ngài yên tâm, trong ký ức tôi nhìn rất rõ, đã quan sát cẩn thận tỉ mỉ, nhớ kỹ lắm rồi. Bây giờ tôi về lên mạng tìm họa sĩ cho ngài ngay, nhất định sẽ vẽ ra cho ngài!”_

La Quân xua xua tay, ra hiệu Tần Hoài đừng lề mề, bây giờ về tìm ngay đi.

Tần Hoài ngoan ngoãn đi về.

Đương nhiên, về không phải là nhà của mình, mà là bên chỗ Tần Lạc.

Chuyện lên mạng tìm họa sĩ này Tần Hoài không rành lắm, anh lướt mạng thường chỉ xem video ngắn, không hay xem Weibo. Tần Lạc lướt Weibo, trên Weibo còn có một ít fan, Tần Hoài chuẩn bị nhờ Tần Lạc giúp anh cùng tìm.

Lúc Tần Hoài đến cửa, Tần Lạc đang trốn trong phòng lén lút chơi điện thoại, bị Tần Hoài bắt quả tang tại trận, trừ đi Tam Đinh Bao và Ngũ Đinh Bao của một tuần.

Tần Lạc suýt chút nữa thì òa khóc, vừa đau buồn vừa giúp Tần Hoài tìm họa sĩ.

_“Anh, anh tìm họa sĩ làm gì vậy? Vẽ hình ảnh quảng cáo cho bánh bao nhà chúng ta sao?”_ Tần Lạc hỏi.

_“Em đừng quan tâm, nhớ ghi chú là tìm người có thể vẽ ra diện mạo cụ thể theo nội dung anh miêu tả, họa sĩ giỏi vẽ chân dung, rất gấp, mang theo tác phẩm cũ và lý lịch, thù lao tạm định… 8 vạn tệ đi.”_

Tần Lạc kinh ngạc đến ngây người.

Anh cô phát tài rồi?!

Cô thành em gái của phú nhất đại rồi?!

Có phải cô có thể ăn bám chờ chết, không cần về nhà kế thừa quán ăn sáng, ngồi mát ăn bát vàng nhận cổ tức chia hoa hồng rồi không?!

_“Đề tiếng Anh này em làm xong rồi, đề toán học lại chẳng đụng đến mấy. Anh đã vào nhóm phụ huynh của em rồi đấy, việc chọn môn của các em, toán học, toán cao cấp, vật lý, máy tính đều rất quan trọng, đừng có ngày nào cũng lười biếng làm đề tiếng Anh, học toán nhiều vào.”_

_“Học giỏi anh làm Viên Mộng Thiêu Bính cho em.”_

Tần Lạc cảm thấy cô chưa được ăn Viên Mộng Thiêu Bính, nhưng hình như đã được ăn trước cái bánh vẽ mà anh cô vẽ cho cô rồi.

Kiểm tra xong bài tập của Tần Lạc, Tần Hoài hài lòng rời đi.

Tối hôm đó, Tần Lạc đã tìm được vài họa sĩ khá đạt tiêu chuẩn. Tần Hoài qua sàng lọc, chọn trúng một họa sĩ vẫn đang học tại học viện mỹ thuật, xuất thân chính quy tiêu chuẩn và giỏi nhận đơn, thêm WeChat liên hệ.

Băng Băng Tử: Dạ vâng sếp, hiện tại yêu cầu là như trên đúng không ạ? Tối nay em sẽ thức trắng đêm vẽ cho sếp vài bản nháp, sếp xem có hài lòng không, nếu cần chỉnh sửa, ngày mai chúng ta tiếp tục bàn bạc, tiền cọc bên này có thể trước…

Tần Hoài: [Chuyển khoản - 2000 tệ]

Băng Băng Tử: Dạ vâng sếp, cảm ơn sếp, bên này đã nhận được rồi sếp ạ, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!