Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 99: Chương 99: Lương Chúc (Bốn)

## Chương 99: Lương Chúc (Bốn)

Mấy ngày tiếp theo, La Quân quả thực có việc.

Không phải là loại việc cần nằm trong khách sạn đọc tiểu thuyết.

Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài lần lượt thấy Tất Phương đấu với côn đồ cầm dao, cầm rìu, Tất Phương đấu với nhân viên chuyên nghiệp cầm súng, Tất Phương đấu với lựu đạn, Tất Phương đấu với bom xăng, Tất Phương đấu với…

Những nội dung trên có thể tóm tắt là: phim xã hội đen, phim võ thuật, phim hành động, phim chiến tranh và phim thảm họa.

Tần Hoài coi như đã hiểu, La Quân nói ông không sợ súng đạn không phải là khoác lác, ông thật sự không sợ.

Ông coi thường những tinh quái cây cỏ như Trần Huệ Hồng có lẽ cũng là thật lòng coi thường.

Ông và Trần Huệ Hồng hoàn toàn không giống như tinh quái cùng một thế giới, sức chiến đấu của hai người thậm chí không cùng một chiều không gian.

Tần Hoài cảm thấy La Quân nên đến vũ trụ Marvel để tìm đối thủ, xem có thể đấu ngang tay với Hulk không.

Sau khi dễ dàng giải quyết những rắc rối nhỏ do việc ăn chặn mang lại, La Quân ở lì trong khách sạn đọc tiểu thuyết cả ngày, bù lại những tờ báo đã bỏ lỡ mấy ngày trước, rồi Chủ nhật đến.

Đừng nói, ông sắp xếp cũng khá hợp lý.

Mấy ngày trước xử lý, sau đó giải quyết rắc rối, dành một ngày để bù đọc tiểu thuyết, Chủ nhật hẹn hò, thật là một tuần đầy đủ.

Vào ngày Chủ nhật, La Quân như thường lệ ngủ đến khi tự tỉnh, sắp xếp nhân viên khách sạn đi mua đồ ăn sáng, nằm trên sofa đọc báo.

_“La tiên sinh, phim của ngài chiếu lúc 3 giờ chiều nay, xin hỏi khách sạn có cần sắp xếp xe kéo cho ngài không?”_ Nhân viên phục vụ hỏi sau khi dọn món ăn lên.

_“Không cần, tôi tự đi bộ qua đó.”_

_“Vâng, xin hỏi…”_

_“Buổi trưa đến quán cà phê lần trước mua bánh kem hạt dẻ đặt một ít đồ ăn.”_ La Quân bưng bát húp cháo, _“Bữa trưa của tôi, và một miếng bánh kem hạt dẻ đóng gói riêng, giao đúng giờ, đừng như lần trước tan rạp rồi mà mãi không thấy người đâu.”_

_“Vâng thưa La tiên sinh, lần này nhất định sẽ không làm lỡ bữa ăn của ngài.”_

_“Còn một việc nữa.”_ La Quân ngẩng đầu, nhìn nhân viên phục vụ, _“Các cô gái trẻ có phải đều thích vòng cổ ngọc trai, nhìn chằm chằm vào áp phích ngôi sao điện ảnh chỉ để xem vòng cổ trên cổ họ không.”_

Nhân viên phục vụ: …

Nhân viên phục vụ cảm thấy mỗi lần bị hỏi những câu hỏi như vậy thật khó trả lời.

Nhân viên phục vụ chỉ có thể nói: _“Tôi tin rằng không có quý cô nào lại không thích trang sức đẹp.”_

La Quân gật đầu tỏ vẻ đã biết, nhân viên phục vụ rời đi. La Quân mới trực tiếp dùng tay bốc bánh bao ăn, vừa ăn vừa đứng dậy, đi đến bên giường một tay nhấc chiếc vali vàng bạc châu báu cướp được hôm đó lên, một tay mở ra.

Chiếc vali vàng bạc châu báu này, La Quân từ khi mang về khách sạn chưa từng mở lại.

Bên trong có ba sợi vòng cổ ngọc trai, phẩm chất đều thuộc hàng đỉnh, hạt ngọc trai nào cũng to, tròn và sáng bóng, trong thời đại kỹ thuật nuôi cấy rất chưa phát triển này, mỗi sợi vòng cổ đều có thể bán với giá trên trời.

Có một sợi vòng cổ dính máu.

La Quân có chút ghét bỏ, lấy riêng sợi vòng cổ dính máu này ra ném vào góc, trong hai sợi vòng cổ ngọc trai còn lại lựa chọn một lúc, cuối cùng chọn sợi bên phải có hạt ngọc trai trông đầy đặn hơn, nhét vào túi.

Sau đó lại từ trong vali vơ một nắm bạc, bỏ vào túi kia, đóng lại, tiếp tục ăn sáng.

Tần Hoài chứng kiến toàn bộ quá trình, cho biết, túi của chiếc áo khoác này của La Quân cũng khá là rộng.

Lại một buổi sáng thảnh thơi đọc tiểu thuyết, qua mấy ngày đọc tiểu thuyết, Tần Hoài đã giống như La Quân, yêu thích việc đọc tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên báo.

Thời buổi này, những tác giả có thể đăng tiểu thuyết nhiều kỳ trên báo để kiếm tiền nhuận bút đều có trình độ, đặc biệt là trình độ ngắt chương. Mỗi lần đến đoạn kết đều khiến người ta cào tim cào gan, chỉ muốn nhanh chóng có kỳ tiếp theo để mua đọc tiếp.

Chẳng trách La Quân mỗi lần đọc xong đều phải viết thư gửi đến tòa soạn, tố cáo hành vi ngắt chương vô đạo đức này, quả thực rất tra tấn người.

Không chỉ tra tấn người, mà còn tra tấn cả chim.

La Quân lúc ăn trưa cũng đang đọc.

Đến gần 2 giờ, lúc cần ra ngoài, La Quân lưu luyến gấp mấy tờ báo nhét vào túi, cầm theo chiếc bánh kem hạt dẻ đã đóng gói rời khỏi phòng.

Tần Hoài: …

Không phải chứ anh bạn, hẹn hò xem phim thì không cần mang theo tiểu thuyết chứ?

Liễu Đào đã đợi sẵn ở cửa khách sạn.

Hôm nay Liễu Đào rõ ràng đã trang điểm kỹ lưỡng, sườn xám màu tím, tóc dùng que củi vừa cháy xong uốn nhẹ, tai còn đeo một đôi bông tai bạc, giày thêu, vòng tay mạ vàng, miệng còn tô son đỏ, lông mày cũng đã kẻ.

Có thể thấy, tất cả trang sức mà gánh hát có thể chất lên người Liễu Đào đều đã chất lên hết.

Trên tay Liễu Đào ôm một hộp cơm.

_“La tiên sinh.”_

Thấy La Quân đi ra, Liễu Đào nhanh chân tiến lên, tay nắm chặt hộp cơm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, hơi ép giọng nói nhỏ: _“Chào buổi trưa.”_

_“Cô bị cảm lạnh à? Giọng nói sao kỳ lạ vậy.”_ La Quân kỳ quái nhìn Liễu Đào.

Liễu Đào mặt đỏ bừng, chỉ muốn đào một cái hố chôn mình xuống, nhỏ giọng nói: _“Không có… có lẽ là hôm nay không hát nên chưa mở giọng.”_

_“Bánh kem hạt dẻ lần trước ăn chưa?”_ La Quân hỏi.

_“Ăn rồi ạ.”_

_“Ngon không?”_

_“Ngon, còn ngon hơn cả bánh bông lan của A Hồng tỷ làm.”_

La Quân đưa bánh kem cho Liễu Đào: _“Cho cô, có thể ăn lúc xem phim.”_

Liễu Đào nhận lấy bánh kem, định đưa hộp cơm cho La Quân, nhìn quần áo của La Quân lại sợ hộp cơm làm bẩn quần áo, chỉ có thể nhỏ giọng nói: _“La tiên sinh… tôi có nấu canh, tôi cầm trước, ngài… ngài có rảnh thì uống sau ạ.”_

La Quân dẫn Liễu Đào đi về phía rạp chiếu phim, lơ đãng nhìn chiếc sườn xám màu tím trên người Liễu Đào, hỏi: _“Cô rất thích tấm áp phích đó?”_

_“Áp phích gì ạ?”_ Liễu Đào không hiểu.

_“Không có gì.”_ La Quân thản nhiên nói, _“Tôi nghe nói mấy ngày nay người hát vai Chúc Anh Đài trong vở Lương Chúc không phải là cô.”_

_“À… vâng, mấy ngày nay tôi bị đau họng, ban chủ không cho tôi hát.”_ Liễu Đào đi theo sau La Quân, gật đầu, _“Ông… ông ấy bảo tôi học thêm vài thứ khác với A Hồng tỷ.”_

_“Thứ khác là gì?”_ La Quân biết mà vẫn hỏi.

_“Chỉ là… một vài kỹ thuật nhỏ.”_ Mặt Liễu Đào lại đỏ lên, _“Tôi… chưa học được mấy.”_

_“Nếu không thích, không muốn học thì không cần học, cô hát như bây giờ đã rất hay rồi.”_ La Quân nói.

Liễu Đào không nhịn được, cười.

Rạp chiếu phim cách khách sạn khoảng 30 phút đi bộ, La Quân đi chậm, hai người đi mất gần 40 phút. Cũng chẳng trách nhân viên khách sạn hỏi La Quân có cần gọi xe kéo trước không, khoảng cách này, ngày thường La Quân chắc chắn không muốn đi.

Ông không thích đi bộ.

Cốt truyện của bộ phim rất đơn giản, kể về một người đàn ông dũng cảm chiến đấu trên chiến trường và cuối cùng thành danh. Bản thân bộ phim không có âm thanh, hoàn toàn dựa vào người thuyết minh đứng bên cạnh lồng tiếng, người thuyết minh không chỉ phải lồng tiếng mà còn phải giải thích cốt truyện, có thể nói là rất vất vả.

Liễu Đào xem một cách say sưa.

Tần Hoài nghi ngờ Liễu Đào thậm chí đã quên La Quân còn ngồi bên cạnh, lúc phim mới bắt đầu Liễu Đào còn thỉnh thoảng liếc nhìn La Quân, đến khi tàu hỏa xuất hiện trong phim thì trong mắt Liễu Đào chỉ còn lại bộ phim.

Khi cảnh mưa bom bão đạn xuất hiện, Liễu Đào thậm chí còn ăn bánh kem hạt dẻ.

Đừng nói, bánh kem trông cũng khá được, nhìn rất ngon.

Một tiếng sau, phim tan rạp, Liễu Đào rõ ràng vẫn còn đang thưởng thức lại cốt truyện, phấn khích ôm hộp cơm đi bên cạnh La Quân, nói về bộ phim vừa rồi hay như thế nào.

_“La tiên sinh, ông chủ Hoàng trong phim vừa rồi thật là lợi hại, sư huynh hát vai võ sinh trong gánh hát của chúng tôi cũng không có thân thủ tốt như vậy, ông ấy…”_ Liễu Đào líu lo nói, sau đó mới nhận ra, hình như cô nói hơi nhiều, La Quân một câu cũng không nói.

_“Tôi có phải nói hơi nhiều không?”_ Liễu Đào lại trở về dáng vẻ tiểu thư khuê các ban đầu.

_“So với trước đây thì khá nhiều.”_ La Quân thành thật nói, _“Hôm nay cô nói còn nhiều hơn tất cả những lời trước đây cộng lại.”_

Liễu Đào bắt đầu cúi đầu: _“Vậy tôi có phải rất ồn ào không?”_

_“Cũng tạm, ít nhất giọng cô rất hay.”_

_“Vậy…”_ Liễu Đào lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn La Quân, _“Ngài còn hẹn tôi ra ngoài xem phim nữa không?”_

_“Theo tôi biết, gần đây chỉ có bộ phim này. Bộ phim này tôi không thích lắm, không muốn xem lần thứ hai.”_ La Quân nói.

Mắt Liễu Đào tối sầm lại, có chút thất vọng: _“Vậy ngài còn đến nghe Lương Chúc nữa không?”_

_“Có lẽ, gánh hát Thi Gia Ban có vở kịch cơ quan mới, ngày mai tôi phải đi xem kịch mới.”_

Liễu Đào sụt sịt, không nói gì, im lặng đi theo sau La Quân.

Đi được một đoạn, La Quân bất đắc dĩ quay đầu lại, nhìn Liễu Đào đã tụt lại sau mình hai ba mét, nói: _“Những thứ ban chủ của các cô bảo cô học, cô thật sự một chút cũng không học được.”_

_“Hả?”_ Liễu Đào vốn đang cúi đầu đá viên sỏi trên đất, nghe La Quân nói vậy liền ngơ ngác ngẩng đầu.

_“Lúc tôi đến vũ trường, không cần tôi chủ động mở lời, người ta đã chủ động đến gần. Tôi đi cùng cô cả một quãng đường, cô ngược lại càng ngày càng xa tôi.”_

_“Tôi… tôi… tôi…”_ Liễu Đào nửa ngày không nói được một chữ.

_“Hai năm trước tôi đã nghe cô hát Lương Chúc.”_ La Quân nói, _“Lúc đó gánh hát của các cô còn ở phía Nam, dựng sân khấu hát bán vé ở một huyện thành, tôi đi ngang qua nghe một lần, lúc đó tôi đã rất thích câu chuyện này.”_

Liễu Đào ngại ngùng nói: _“Lúc đó tôi hát còn chưa hay.”_

La Quân gật đầu: _“Đúng vậy, so với bây giờ thì kém xa.”_

_“Vậy ngài biết gánh hát chúng tôi đến Thượng Hải, nên mới cố tình đến xem sao?”_ Liễu Đào mạnh dạn hỏi.

_“Không phải, là nhân viên khách sạn Lý Tra nói với tôi có một gánh hát mới đến hát Lương Chúc cũng khá hay, vai Chúc Anh Đài hát đặc biệt hay, tôi mới bảo họ đặt vé cho tôi xem.”_

_“Vậy ngài… là muốn nâng đỡ tôi sao?”_ Liễu Đào mạnh dạn hỏi.

_“Không phải.”_

Liễu Đào đã có chút muốn khóc: _“Vậy ngài là…”_

La Quân từ trong túi lấy ra vòng cổ ngọc trai, đưa cho Liễu Đào, Liễu Đào ngơ ngác nhận lấy, có chút không hiểu tình hình.

_“Tôi vốn định lúc ăn tối mới đưa cho cô, nhưng tôi thấy bây giờ cô chắc cũng không có tâm trạng ăn tối nữa.”_

_“Tôi làm người tệ đến vậy sao?”_ La Quân nói, _“Tôi đang theo đuổi cô, cô một chút cũng không nhận ra?”_

Liễu Đào đã hoàn toàn ngây người.

Cô mắt đỏ hoe, buột miệng: _“Vậy ngài sẽ cưới tôi làm vợ lẽ chứ?”_

_“Không.”_ La Quân lắc đầu.

Đầu óc Liễu Đào đã hoàn toàn không quay được nữa, chớp mắt một cái, nước mắt liền rơi xuống.

_“Chim chỉ có một bạn đời.”_ La Quân nói, _“Cho đến khi một trong hai chết đi, cũng chỉ có một.”_

Liễu Đào sụt sịt: _“Xin lỗi, lời ngài nói quá sâu xa, tôi không hiểu.”_

_“Tôi cũng chỉ có một bạn đời, cho đến khi một trong hai chết đi, cũng chỉ có một.”_

Liễu Đào ngơ ngác nhìn La Quân.

_“Tôi sẽ không có vợ lẽ.”_

_“Tôi sẽ chỉ cưới cô làm vợ của tôi.”_

Liễu Đào không nhịn được, chớp mắt một cái, nước mắt lại rơi xuống: _“Nhưng… cưới một con hát làm vợ cả, ngài sẽ bị người ta cười chê.”_

_“Tôi không quan tâm.”_ La Quân nói, _“Là tôi cưới vợ chứ không phải họ, liên quan gì đến họ?”_

_“Canh trần bì của cô nấu lúc nào?”_

Liễu Đào nhìn hộp cơm: _“Buổi sáng.”_

_“Đưa cho tôi, nguội rồi càng khó uống.”_

Liễu Đào vô thức đưa hộp cơm qua, La Quân mở ra, bên trong chính là canh trần bì ngân nhĩ hạt sen, còn rất chu đáo kèm theo một cái muỗng.

_“Trà trần bì… nhiều nguyên liệu vậy sao?”_ La Quân nhíu mày.

_“Vâng.”_ Liễu Đào ngơ ngác gật đầu, sau đó phản ứng lại, liên tục lắc đầu, _“Không phải không phải, đây là trần bì…”_

_“Không phải gì?”_ La Quân đã nếm thử miếng đầu tiên, _“Vị cũng được, tại sao Liễu ban chủ luôn không cho cô tự nấu?”_

Mặt Liễu Đào đầy vẻ vui mừng: _“Vị cũng được phải không ạ? Mấy ngày nay tôi luôn học với A Hồng tỷ, tôi có cho thêm đường đỏ, muối, ngân nhĩ, hạt sen và trần bì, A Hồng tỷ cũng nói tôi nấu có tiến bộ.”_

“Nếu ngài thích, sau này tôi sẽ nấu cho ng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!