Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 98: Chương 98: Lương Chúc (Ba)

## Chương 98: Lương Chúc (Ba)

Liễu Đào phát hiện mình đang nhìn chằm chằm vào La Quân, nhanh chóng nhận ra sự thất thố của mình, sợ hãi vội cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:

_“La tiên sinh, ngài rất thích xem kịch sao?”_

Nói xong Liễu Đào lại hối hận thở dài, dường như đang tự trách mình đã hỏi một câu ngớ ngẩn.

_“Bình thường.”_

Câu trả lời của La Quân nằm ngoài dự đoán của Liễu Đào.

_“Tôi thích xem phim hơn, có vài vở kịch lời hát quá khó hiểu tôi không hiểu.”_ La Quân nói.

Liễu Đào hơi há miệng, rõ ràng là có chút kinh ngạc khi La Quân uyên bác lại nói mình không hiểu, nhưng rất nhanh cô đã tìm ra lý do cho La Quân.

_“Ngài du học từ phương Tây về, từ nhỏ lớn lên ở bên đó, không học Tứ thư Ngũ kinh, nghe không hiểu lời hát là chuyện bình thường.”_ Liễu Đào nói, _“Lúc ngài ở bên đó có thường xem phim không?”_

La Quân không nói gì.

Liễu Đào mặc định mình lại hỏi một câu ngớ ngẩn.

_“Tôi chưa từng xem phim.”_ Liễu Đào chỉ có thể cố gắng nói tiếp, _“Tôi nghe nói người trong phim sẽ cử động, nhưng không nói được, có người bên cạnh đọc lời thoại. Trong đó có đủ thứ, có ô tô, có tàu hỏa, là… như vậy sao?”_

La Quân vẫn không nói gì, giọng Liễu Đào càng lúc càng nhỏ: _“Nhưng lúc tôi mới đến đây có xem qua áp phích của ngôi sao điện ảnh, đẹp lắm, đeo vòng cổ ngọc trai, mặc sườn xám màu tím, giống như trong tranh…”_

_“La tiên sinh, tôi nói chuyện có phải rất vô vị không?”_ Liễu Đào đã tự buông xuôi.

_“Cũng khá vô vị.”_ La Quân thành thật đến mức khiến Tần Hoài tuyệt vọng.

Liễu Đào cũng tuyệt vọng như Tần Hoài.

La Quân vẫn cầm ly, thản nhiên hỏi: _“Vậy cô có hứng thú xem phim không?”_

_“Hả?”_ Liễu Đào hoàn toàn ngơ ngác.

_“Chủ nhật này có một bộ phim mới ra mắt, tôi đợi cô ở khách sạn Lý Tra.”_ La Quân nói xong, đặt ly trà xuống, _“Người ở quán cà phê làm việc hiệu suất quá thấp, bánh kem tôi đặt buổi sáng bây giờ vẫn chưa mang đến, tôi còn có việc nên không đợi nữa.”_

La Quân đứng dậy, Liễu Đào cũng lập tức đứng dậy đi theo sau, miệng hé ra rõ ràng là muốn nói thêm gì đó để bù đắp, nhưng một chữ cũng không nói ra được.

_“Cô có thích ăn bánh kem hạt dẻ không?”_ La Quân hỏi.

_“Thích.”_ Liễu Đào buột miệng.

_“Thích là tốt rồi, mấy ngày nay tôi có việc, không đến nghe kịch, chiều Chủ nhật 2 giờ gặp ở khách sạn Lý Tra.”_ La Quân nói xong, liền nhanh chân đi ra ngoài, ban chủ gánh hát vội vàng từ trong góc chạy ra cười tiễn khách.

Tần Hoài nhìn Liễu Đào có chút thất vọng đứng trong sân, nhìn La Quân vội vã rời đi, suy nghĩ hai giây, chọn ở lại.

Cùng lắm là bị tường không khí va vào.

Trước khi xem ký ức La Quân đã dặn dò, phải nhìn kỹ Liễu Đào để nhớ dung mạo, Tần Hoài chọn ở lại đây nhìn thêm vài lần.

Ban chủ tiễn La Quân đến cửa nhà hát, rất nhanh đã quay lại, thấy Liễu Đào còn ngơ ngác đứng trong sân, cười trêu: _“Sao thế, còn nghĩ đến La tiên sinh à, người ta đã lên xe kéo rồi.”_

Thấy sắc mặt Liễu Đào không vui, ban chủ nhận ra tình hình có vẻ không thuận lợi như mình nghĩ, hỏi: _“Cô làm La tiên sinh không vui à?”_

_“Tôi không biết.”_ Liễu Đào cúi đầu, mặt đầy hối hận, _“Tôi cảm thấy tôi và La tiên sinh là hai thế giới khác nhau.”_

_“Các cô vốn là hai thế giới khác nhau.”_ Ban chủ hận sắt không thành thép nói, _“Vậy thì có sao, điều đó không cản trở La tiên sinh cưới cô làm vợ lẽ.”_

_“Nhưng tôi nói chuyện có vẻ hơi quá vô vị, La tiên sinh không thích nghe, ông ấy không nói gì cả.”_ Liễu Đào ngập ngừng nói.

Lời này vừa nói ra, ban chủ tức đến mức muốn dậm chân: _“Ai cần cô nói chuyện với La tiên sinh? La tiên sinh đã từng trải qua bao nhiêu chuyện, người ta từ phương Tây về, ở khách sạn Lý Tra hơn một năm, trong túi không có tiền lẻ dưới đồng bạc nhỏ, cho tiền boa toàn là bảng Anh.”_

_“La tiên sinh ngày nào cũng không rời tay khỏi sách, nhân viên phục vụ khách sạn Lý Tra gần như đã mua hết sách của các hiệu sách lớn trong khu tô giới, không thích đến vũ trường, chỉ thích xem phim nghe nhạc. Cô ra ngoài hỏi thử xem, bây giờ các gánh hát ở Thượng Hải, có ai mà không ghen tị với cô?”_

_“La tiên sinh đến đây là để xem Lương Chúc của chúng ta sao? Sư huynh của cô, sư muội của cô, còn cả ông thầy đệm nhạc của gánh hát chúng ta, trình độ thế nào, trong lòng cô không biết sao? Khẩu vị của La tiên sinh độc đáo như vậy, bỏ qua kịch cơ quan của gánh hát Thi Gia Ban, lại đến xem gánh hát cỏ của chúng ta từ quê lên?”_

Liễu Đào còn gật đầu: _“Hôm nay La tiên sinh cũng nói, nói sư huynh hát vai Lương Sơn Bá không được.”_

Ban chủ sắp bị Liễu Đào làm cho tức chết: _“Ai quan tâm anh ta hát được hay không, đó có phải là trọng điểm không? Trọng điểm là cô phải làm cho La tiên sinh thích cô, cưới cô về làm vợ lẽ!”_

Tần Hoài có chút muốn cắn hạt dưa.

Ban chủ chỉ vào Liễu Đào, đầu ngón tay gần như đã chọc vào trán cô, nhưng lại không dám chọc thật: _“Ai cần cô nói chuyện tâm sự? Cô có phải là người nói chuyện được không? Trong bụng cô có chữ nghĩa không? Cô mở sách ra chữ to cũng không biết mấy chữ, La tiên sinh có thể thích nói chuyện với cô mới là lạ.”_

_“Vậy… vậy tôi có thể làm gì?”_ Liễu Đào đầu càng cúi thấp, gần như đã học đà điểu chôn đầu xuống đất.

_“Cô quyến rũ ông ta đi!”_ Giọng ban chủ gần như đã xé toạc cả bầu trời, _“A Hồng không phải đã dạy cô rồi sao? Cô hát đi, cô ngồi sát vào ông ta đi, canh cô hầm này cô đút cho ông ta uống đi!”_

_“Cô làm thế này thế kia, rồi lại thế này thế kia nữa!”_ Ban chủ hận không thể tự mình biểu diễn cho Liễu Đào xem, _“Canh cô hầm không ngon không sao, A Hồng không phải đã giúp cô hầm xong rồi sao? Cô cứ nói là cô hầm, La tiên sinh còn quan tâm đến chuyện đó sao? Đợi cô thật sự gả vào làm vợ lẽ rồi, còn cần cô tự mình xuống bếp hầm canh sao? Lúc đó học lại cũng không muộn!”_

Liễu Đào kinh ngạc kêu lên: _“Canh, La tiên sinh còn chưa uống canh!”_

_“Đó có phải là trọng điểm không?!”_ Ban chủ sắp tức đến ngất đi, _“Sao La tiên sinh lại để ý đến cô chứ? Trời ơi, nếu La tiên sinh để ý đến A Hồng, bây giờ A Hồng có lẽ đã gả vào rồi.”_

_“Hôm nay La tiên sinh có nói ngày mai còn đến không?”_ Ban chủ hỏi.

_“La tiên sinh nói mấy ngày nay đều có việc, nên không đến.”_

Ban chủ tuyệt vọng nhắm mắt lại.

_“Nhưng ông ấy hẹn tôi Chủ nhật đến cửa khách sạn Lý Tra gặp ông ấy, xem phim.”_

Mắt ban chủ lại mở ra, lấp lánh ánh sáng.

_“Vậy cô biết Chủ nhật phải làm gì rồi chứ?”_ Ban chủ phấn khích hỏi.

_“Làm gì ạ?”_ Liễu Đào không chắc chắn lắm, _“Tôi… mấy ngày nay tìm A Hồng tỷ học nấu canh?”_

_“Học nấu canh gì, học quyến rũ!”_

Liễu Đào có chút khó xử: _“Nhưng tôi cảm thấy La tiên sinh có lẽ không thích…”_

_“Cô hiểu gì về thích hay không thích, tôi nói cho cô biết, chỉ cần là đàn ông đều thích!”_ Ban chủ quả quyết nói, _“Hai ngày nay tôi sẽ nói cô bị đau họng, Lương Chúc cô tạm thời đừng hát nữa, tôi để A Hồng dạy thêm cho cô. Cô đừng thấy A Hồng bây giờ bị đuổi ra ngoài, năm đó cô ấy cũng đã gả vào làm vợ lẽ thứ mười ba thành công, kinh nghiệm của cô ấy cô phải học!”_

_“Đào à, gánh hát của chúng ta có thể đứng vững ở Thượng Hải hay không, đều trông cậy vào cô cả.”_ Ban chủ nói một cách thấm thía, _“Cô có tình cảm với La tiên sinh, tôi thấy La tiên sinh cũng có vẻ có ý với cô, bao nhiêu năm nay tôi tự hỏi đối xử với cô cũng không tệ phải không, các sư huynh sư tỷ của cô đối xử với cô cũng rất tốt phải không.”_

_“Cô xem A Hồng, bị người ta đuổi ra ngoài, chân bị đánh gãy, tôi không phải vẫn thu nhận cô ấy sao. Lão Kim, giọng hát hỏng rồi không lên sân khấu được, trong gánh hát này không phải vẫn có một miếng ăn cho ông ấy sao.”_

_“Nếu cô có thể gả cho La tiên sinh, mọi người cũng có thể sống tốt hơn một chút phải không? Dù mười mấy năm sau cô già nua xấu xí bị đuổi ra ngoài, chỉ cần tôi còn sống, cùng lắm cô quay lại gánh hát, cũng có thể sống qua ngày như A Hồng.”_

_“Mọi người đều trông cậy vào cô cả!”_

Liễu Đào, niềm hy vọng của cả gánh hát, gật đầu: _“Tôi… tôi vẫn muốn tự mình nấu canh.”_

_“Lấy canh A Hồng tỷ nấu cho La tiên sinh, nói là do mình nấu, tôi cứ thấy kỳ kỳ.”_

_“Nấu, tự mình nấu!”_ Ban chủ cảm thấy Liễu Đào đã thông suốt, không còn băn khoăn về chuyện nhỏ nhặt như nấu canh nữa, _“Canh thì cô đừng nấu nữa, tôi nhớ A Hồng nấu trà nguội rất ngon, cô ấy nấu trà trần bì có bí quyết gì đó thêm đường đỏ và muối, cô bảo cô ấy dạy cô nấu trà trần bì, lúc xem phim mang cho La tiên sinh.”_

_“Tôi…”_

Tần Hoài đang nghe say sưa, đột nhiên bị tường không khí va vào một cái loạng choạng, lúc này mới nhận ra trong ký ức còn có thứ gọi là tường không khí, không thể cách La Quân quá xa, vội vàng chạy ra ngoài.

Phạm vi di chuyển của ký ức này sao lại rộng như vậy?

Tần Hoài đã thử dò phạm vi trong ký ức của Trần Huệ Hồng, cũng chỉ khoảng hai ba mươi mét. Anh đứng đây hóng chuyện lâu như vậy, gần như đã quên mất có phạm vi hoạt động, vậy mà bây giờ mới bị tường không khí va vào.

Khách sạn Lý Tra đi đường nào nhỉ?

Trong ký ức của La Quân mà không tìm thấy La Quân có được coi là sự cố không?

Tần Hoài chạy ra ngoài nhà hát, vừa ra khỏi cửa, đã phát hiện mình lo xa rồi.

La Quân vốn không đi, phu xe kéo mới chạy được vài bước.

Tần Hoài vội vàng đuổi theo, bắt đầu chạy marathon.

_“Tiên sinh, bánh kem ngài đợi vẫn chưa đến mà? Bây giờ đi luôn sao…”_ Phu xe kéo đang hỏi La Quân.

_“Không quan trọng nữa.”_ La Quân bình tĩnh đọc tiểu thuyết trên báo, _“Những gì ta muốn nghe đều đã nghe được rồi.”_

Phu xe kéo không dám hỏi La Quân đã nghe được gì, chỉ có thể cắm đầu chạy.

Tần Hoài: …

Anh suýt quên, thính lực của La Quân rất tốt.

Tuổi già, mất đi thần lực, sắp biến thành một ông lão 92 tuổi bình thường mà thính lực vẫn rất tốt, huống chi là lúc còn trẻ có thể thổi một hơi là châm được thuốc.

Hừ, Tất Phương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!