Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 97: Chương 97: Lương Chúc (Hai)

## Chương 97: Lương Chúc (Hai)

Đến khi nhân viên khách sạn mang bữa sáng còn bốc khói nghi ngút, thơm ngon đẹp mắt đến phòng La Quân, ông đã đọc xong hai cuốn võ hiệp, một cuốn ngôn tình, một cuốn tiểu thuyết chí quái đăng nhiều kỳ.

Tần Hoài cũng đứng bên cạnh đọc một cách say sưa.

Tuy chữ phồn thể đọc hơi khó, nội dung tiểu thuyết cũng hơi cũ kỹ, nhưng bút pháp rất xuất sắc, đặc biệt là cuốn ngôn tình kia, chuyện nhà cửa, đấu đá thị phi, khiến Tần Hoài cảm thấy tác giả như đang ngồi bên cạnh nhân vật để viết.

Khách sạn đã dùng bộ đồ ăn cao cấp cho bữa sáng mua mang về, cháo được đựng trong bát sứ trắng, đồ ăn kèm được đặt trong những chiếc đĩa nhỏ hình cánh hoa tinh xảo, bánh bao còn được đặt trên đĩa bạc.

Bộ đồ ăn cũng rất nhiều, dao nĩa đũa muỗng, kết hợp cả Trung và Tây.

_“La tiên sinh, đây là vé xem phim mới ra mắt vào Chủ nhật, vị trí giữa hàng thứ ba mà ngài thích nhất, coi như là một chút tấm lòng của khách sạn chúng tôi.”_ Nhân viên phục vụ bày xong đĩa, cung kính đặt một tấm vé xem phim ở góc bàn.

La Quân đã đặt báo xuống bắt đầu ăn bánh bao, ông dùng đũa không thành thạo, sau khi cố gắng gắp bánh bao không thành công liền giả vờ không hứng thú lắm với bánh bao, lặng lẽ bưng bát lên húp cháo.

_“Chỉ một vé thôi sao?”_ La Quân hỏi.

Nhân viên phục vụ ngẩn người, rồi nói: _“Đương nhiên không chỉ một, xin hỏi ngài cần mấy vé, tối nay tôi sẽ mang đến cho ngài.”_

_“Thêm một vé nữa, phải ngồi cạnh nhau.”_ La Quân nói, _“Sáng mai mang đến cùng với báo là được. Hôm nay các cậu đến hiệu sách, xem có tiểu thuyết mới xuất bản không, nếu có thì mua hết về cho tôi.”_

_“Vâng, xin hỏi còn cần gì khác không ạ?”_

_“Các cô gái trẻ có phải đều thích ăn bánh kem hạt dẻ của nhà hàng Tây không?”_ La Quân nhìn nhân viên phục vụ hỏi.

Câu hỏi này làm khó nhân viên phục vụ, Tần Hoài đoán có lẽ anh ta chưa từng ăn, hơn nữa anh ta cũng không phải là phụ nữ.

Nhân viên phục vụ nói: _“Tôi tin rằng chỉ cần là do La tiên sinh ngài sắp xếp, không có quý cô nào lại không thích.”_

La Quân rất hài lòng với câu trả lời này, gật đầu: _“Mua một phần, lúc tan rạp thì mang đến nhà hát.”_

La Quân đưa ra một tờ bảng Anh màu trắng, nhân viên phục vụ nhận tiền rồi rời đi.

Người vừa đi, La Quân liền dùng nĩa đâm mạnh vào chiếc bánh bao, tay trái cầm nĩa, tay phải cầm đũa, vừa gặm bánh bao vừa nghiên cứu đôi đũa, lẩm bẩm: _“Cái thứ này sao khó dùng thế.”_

Ăn xong, La Quân lại đọc tiểu thuyết trên báo một lúc, đọc xong những kỳ truyện muốn theo dõi rồi ra ngoài, đến quán cà phê ngồi một lát. Ở quán cà phê không lâu, có lẽ là thấy nghe piano không thú vị, bèn đổi sang quán trà nghe đàn bình.

Buổi trưa gọi đồ ăn ngoài ở quán trà, ăn tạm chút điểm tâm, gọi xe kéo đến nhà hát.

Vị trí của nhà hát rất hẻo lánh.

Tần Hoài theo La Quân đi lòng vòng cả buổi sáng, coi như đã hiểu ra, khách sạn Lý Tra mà La Quân ở nằm trong khu tô giới sầm uất, có khách sạn, nhà hàng Tây, rạp chiếu phim, vũ trường, thậm chí cả trung tâm thương mại. Trên đường có thể thấy ô tô, người dân bình thường đi lại chủ yếu bằng xe điện và đi bộ.

Nhưng La Quân rõ ràng không thích đi xe điện, có lẽ là không thích chen chúc với người khác, ông cũng không mua ô tô, không thuê tài xế. Khoảng cách gần thì đi bộ vài bước, xa thì gọi xe kéo, dù sao trong túi ông cũng không có tiền lẻ, trả tiền chỉ trả bạc nhỏ và bạc lớn, còn không cần thối lại, phu xe kéo dù xa đến đâu cũng chạy.

Tiền cướp được tiêu xài đúng là hào phóng.

Tần Hoài chạy theo xe kéo cả một quãng đường, đến cuối cùng trong lòng còn có chút tiếc nuối, vận động trong ký ức không thể phản ánh lên cơ thể thực tế. Nếu không, cứ cách một thời gian lại xem một đoạn ký ức, vận động mạnh một chút, cơ thể anh chắc chắn sẽ rất khỏe mạnh.

Nhà hát không lớn, nhìn từ xa thậm chí còn không nhận ra đó là một nhà hát.

Trước cửa nhà hát có một người đàn ông trung niên mặc áo dài, mặt đầy lo lắng, thấy La Quân, sự lo lắng lập tức biến thành vui mừng, từ xa đã chạy đến đón.

_“La tiên sinh, tôi còn tưởng hôm nay ngài có việc không đến.”_ Người đàn ông trung niên cười rạng rỡ, _“Liễu Đào vừa rồi ở hậu trường còn hỏi hôm nay ngài có đến không.”_

Liễu Đào!

Tần Hoài lập tức kích hoạt từ khóa.

La Quân ném cho phu xe kéo hai đồng bạc nhỏ: _“Đến sớm cũng không xem thêm được một vở, lãng phí thời gian.”_

Ban chủ tự tát nhẹ vào miệng mình một cái: _“Xem cái miệng của tôi này, thật không biết nói chuyện, ngài bận trăm công nghìn việc mà đến được đã là nể mặt chúng tôi lắm rồi, mời ngài vào trong.”_

_“Trà nước, điểm tâm, hạt dưa đều đã chuẩn bị sẵn, biết ngài thích ăn bánh cua giòn, sáng nay đã đặc biệt đến tiệm Đinh Ký mua.”_

La Quân đi vào trong.

Nhà hát này quả thực là một nhà hát nhỏ, sân khấu không lớn, chỗ ngồi càng ít, thậm chí còn không có lầu hai, không có phòng riêng.

Ngoài hai hàng bàn nhỏ phía trước, hơn mười chỗ ngồi sang trọng, phía sau toàn là ghế dài.

Nhưng người không ít, chỗ ngồi sang trọng chỉ có hai bàn ở giữa là trống, ghế dài thì chen chúc chật ních, góc còn có nhiều người đứng xem, có thể thấy buôn bán không tệ.

Ban chủ dẫn La Quân về phía chỗ ngồi sang trọng, không cần đuổi người, La Quân một mình một bàn, những người bên cạnh đều quen biết ông, lần lượt cười chào hỏi ông.

_“La tiên sinh lại đến xem Lương Chúc à.”_

_“Xem Lương Chúc gì chứ, La tiên sinh đến xem Liễu Đào.”_

_“La tiên sinh, bao giờ mới được uống rượu mừng của ngài đây. Lão Hoàng đã cưới bà vợ lẽ thứ tám rồi, sao ngài vẫn chưa có động tĩnh gì vậy.”_

_“Sắp rồi mà.”_

_“La tiên sinh, ngài định bao giờ mua nhà vậy? Tôi có một căn nhà tốt, ngay trên con phố khách sạn Lý Tra ngài ở, nếu ngài có hứng thú, lát nữa tan rạp tôi dẫn ngài đi…”_

_“Được lắm cái họ Lương nhà ngươi, ta nói sao ngươi ngày nào cũng xem phim Tây mà lại có hứng thú với Lương Chúc, hóa ra là đến đây làm ăn với La tiên sinh à?”_

_“Tôi cũng là vì La tiên sinh mà suy nghĩ, ngày nào cũng ở khách sạn Lý Tra thật không thoải mái, vẫn là có một căn nhà của riêng mình thì tốt hơn.”_

_“La tiên sinh nhà người ta cần ngươi suy nghĩ à? Ngươi thì muốn ở khách sạn Lý Tra lắm, ngày nào cũng ở phòng suite ngươi ở nổi không?”_

La Quân không để ý đến những lời bàn tán của mọi người, tự mình uống trà chờ kịch bắt đầu. Tần Hoài quan sát những người ngồi ở ghế sang trọng, nhìn trang phục ai nấy đều là người giàu có, ngồi trong nhà hát như vậy, khiến cả nhà hát trông cao cấp hẳn lên.

Ở góc xa nhất của khu ghế sang trọng có một bàn ba người trông không giàu có lắm, đang vừa tò mò quan sát La Quân và những người xung quanh, vừa thì thầm to nhỏ.

Tần Hoài ghé qua nghe hóng chuyện.

_“Hôm nay có chuyện gì vậy? Sao ngoài La tiên sinh, Bạch Tứ gia, Chung Tam gia, Trương lão bản, Vương lão bản, Lưu thiếu, Lý thiếu, Cát tiên sinh, tất cả đều đến, họ có nghe kịch không?”_

_“Ngươi có ngốc không? Người ta đâu phải đến nghe kịch, người ta say không phải vì rượu, đến để dò la lai lịch của La tiên sinh.”_

_“Lai lịch của La tiên sinh? Nhà La tiên sinh không phải là thương nhân phía Nam, du học nước ngoài nhiều năm trở về sao? Có lai lịch gì chứ?”_

_“Ngươi thật sự ngốc hay giả ngốc? Dạo trước cái băng Lão Hổ Bang gì đó nhắm vào La tiên sinh…”_

_“Tôi biết tôi biết, không phải nói sau lưng Lão Hổ Bang đó là một vị công tử nhà giàu ở phương Bắc gì đó sao…”_

_“Tối hôm qua, tất cả đều biến mất.”_

_“Cái gì biến mất?”_

_“Tối hôm qua bến tàu cháy lớn biết không?”_

_“Biết biết, báo sáng nay có viết, nói là hàng hóa của mấy nhà kho đều bị cháy hết, đó là nhà kho của Lão Hổ Bang sao?”_

_“Hàng hóa gì mà cháy hết, cả người lẫn hàng đều không còn, cháy đến tro cũng không còn. Tôi nghe nói sở cảnh sát cũng không dám điều tra, bây giờ ngươi ra ngoài hỏi thử xem, còn có Lão Hổ Bang gì nữa, đến Lão Thử Bang cũng không dám có.”_

Người nghe hóng chuyện hít một hơi khí lạnh, mặt đầy sợ hãi lén nhìn La Quân: _“Vậy ông ta đây là…”_

_“Điều kỳ lạ nhất là, tối qua bến tàu không hề có tiếng súng. La tiên sinh không phải là du học Anh trở về sao? Đến đũa cũng không biết dùng, bây giờ nhiều người đang đồn ông ta là con riêng của một công tước.”_

Tần Hoài: …

Lời đồn này có hơi quá rồi.

La Quân trông cũng không giống con lai.

Mặc dù sự thật còn kỳ lạ hơn lời đồn một chút.

Ngươi đoán xem? Ông ta còn không phải là người.

Chuyện hóng hớt còn chưa xong, kịch đã bắt đầu.

Những người nói chuyện lập tức im lặng, Tần Hoài đi thẳng đến bên sân khấu để xem.

Câu chuyện Lương Chúc, Tần Hoài từ nhỏ đã xem, phim điện ảnh cũng xem, phim truyền hình cũng xem mấy phiên bản. Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, một câu chuyện bi kịch kiểu Trung Quốc nổi tiếng, thử hỏi đứa trẻ nào hồi nhỏ không ghét Mã Văn Tài và đám tay chân của hắn?

Mặc dù sau này nam diễn viên đóng vai Mã Văn Tài ngày càng đẹp trai, đến khi Tần Lạc xem Lương Chúc, đứa trẻ đã chỉ xem Mã Văn Tài.

Phiên bản kịch Lương Chúc, Tần Hoài là lần đầu tiên xem.

Liễu Đào rất đẹp.

Dù trang điểm đậm, lớp trang điểm sặc sỡ của kịch che hết cả khuôn mặt khiến người ta khó mà đoán được diễn viên này trông như thế nào, nhưng Tần Hoài vẫn có thể nhận ra Liễu Đào là một mỹ nhân tiêu chuẩn.

Mặt trái xoan, mày lá liễu, mắt to và có thần, long lanh rất linh động, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều có thể diễn tả bằng mắt.

Giọng hát thì khỏi phải nói, uyển chuyển du dương.

Trong thời đại kịch nghệ cạnh tranh khốc liệt này, bất kỳ diễn viên nào hát nổi tiếng đều có thực lực.

La Quân đang chăm chú xem kịch.

Ông chăm chú đến mức có chút kỳ lạ.

Ai cũng biết, Lương Chúc là một câu chuyện bi kịch, tình yêu của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài không được thế tục và gia đình chấp nhận, cuối cùng tuẫn tình hóa bướm, là một câu chuyện tình yêu bi tráng của một đôi tình nhân dùng cái chết để thoát khỏi xiềng xích của thế tục.

Theo quy trình xem kịch bình thường, khi xem đến đoạn kết của vở kịch này, những khán giả nữ có tình cảm phong phú, ngày thường dễ đa sầu đa cảm chắc hẳn đã cầm khăn tay lau nước mắt.

Nhưng La Quân trông có vẻ rất vui.

Ông trông rất thích cái kết này, thậm chí sau khi hai người hóa bướm, Chúc Anh Đài biến thành một con bướm màu vàng cùng với giai điệu bi thương của đàn nhị kết thúc, ông còn mỉm cười vỗ tay.

Người không biết còn tưởng gánh hát đã sửa đổi câu chuyện Lương Chúc, sửa thành kết thúc có hậu.

_“La tiên sinh…”_ Kịch vừa kết thúc, đã có người không đợi được muốn đứng dậy qua nói chuyện với La Quân.

_“Tôi còn có việc.”_ La Quân đứng dậy, đi về phía hậu trường.

Ban chủ đã nhiệt tình chờ đợi ở hậu trường, nói với La Quân rằng Liễu Đào vẫn đang tẩy trang, mời La Quân ngồi chờ một lát. Phòng nghỉ nhìn là biết được dọn dẹp riêng cho La Quân, bàn ghế, bình phong, đồ trang trí, bình hoa đều có đủ, trên bàn còn đặt mấy loại điểm tâm tương đối rẻ tiền.

La Quân không hứng thú với trà nước và điểm tâm ở đây, chê trong phòng quá tối nên mở cửa sổ, ngồi bên cửa sổ lấy tờ báo chưa đọc buổi sáng ra đọc tiểu thuyết.

Tần Hoài: …

Ông ta gấp tờ báo thành khăn tay nhét vào túi từ lúc nào vậy?

La tiên sinh, ngài thích đọc tiểu thuyết đến vậy sao?

Tần Hoài đứng bên cạnh cùng xem.

Tiểu thuyết trên tờ báo lá cải này cốt truyện không hay lắm, cứ cách một đoạn tình tiết nhàm chán lại có một đoạn tình tiết nóng bỏng, La Quân rõ ràng không thích đọc loại truyện cốt truyện không đủ, dùng màu sắc để bù đắp này, đọc lướt rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đọc xong nội dung hai trang báo.

Sau đó La Quân gấp tờ báo lại, lại từ túi bên kia lấy ra một tờ khác.

Tần Hoài:?

Không phải chứ, nhà ai đi xem kịch mà hai túi lại nhét tiểu thuyết vậy?

Tiểu thuyết trên tờ báo này là truyện võ hiệp báo thù cũ kỹ, bút pháp cũng tạm được, La Quân đọc một cách say sưa.

_“La tiên sinh.”_

Tần Hoài và La Quân hai người đều đang cắm đầu đọc tiểu thuyết, hoàn toàn không để ý Liễu Đào đã đến.

Liễu Đào sau khi tẩy trang trông rất khác so với trên sân khấu.

Liễu Đào trên sân khấu, mày ngài mắt phượng, tỏa sáng rực rỡ, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười, mỗi cử động đều có thể thu hút ánh mắt của khán giả dưới sân khấu.

Nhưng lúc này, Liễu Đào đã thay trang phục thường ngày, vẫn là đôi mắt to sáng, mày lá liễu, mặt trái xoan, nhưng trông lại nhạt nhòa hơn nhiều, Tần Hoài thậm chí có thể tìm ra nhiều khuyết điểm rõ ràng trên khuôn mặt cô.

Ví dụ như cằm hơi ngắn, mũi không đủ cao, trên mặt có vài nốt ruồi nhỏ, những ngũ quan bình thường này kết hợp với đôi mắt đẹp khiến người ta cảm thấy có chút đáng tiếc.

La Quân thu tờ báo lại, bình tĩnh gấp tờ báo thành khăn tay trước mặt Liễu Đào, nhét vào túi.

_“Ngài thật uyên bác, đi đâu cũng phải đọc báo.”_ Liễu Đào cảm thán.

La Quân chỉ khẽ gật đầu không nói gì.

_“Tôi có hầm cho ngài một ít trần bì… Ngài có khát không? Tôi rót cho ngài một tách trà nhé.”_ Liễu Đào đặt chiếc bát nhỏ đang bưng xuống, đi đến bàn lấy tách trà rót trà.

_“Ngài thấy vở Lương Chúc hôm nay thế nào?”_ Liễu Đào đưa tách trà cho La Quân.

La Quân nhận tách trà, cầm mà không uống: _“Ngoài cô ra thì không ai được.”_

_“Hát không được, dáng điệu không được, di chuyển không được, đàn nhị đệm nhạc cũng không được.”_ La Quân vừa mở miệng đã biết là dân chuyên chê.

Liễu Đào chỉ có thể cúi đầu xin lỗi: _“Xin lỗi La tiên sinh, gánh hát của chúng tôi quả thực… Xin lỗi, đã làm ngài thất vọng.”_

_“Ngồi đi.”_ La Quân chỉ vào ghế.

Liễu Đào ngoan ngoãn ngồi xuống.

_“Nhưng tôi rất thích câu chuyện này.”_ La Quân nói.

Liễu Đào có chút kinh ngạc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của La Quân lại nhanh chóng dời đi: _“Ngài thích… loại chuyện này sao?”_

_“Tôi thích kết thúc viên mãn.”_

Liễu Đào:?

Lần này Liễu Đào cũng không còn ngại ngùng nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn toàn là dấu hỏi.

_“Viên mãn?”_ Liễu Đào bắt đầu nghi ngờ cả sự nghiệp kịch nghệ của mình, _“Câu chuyện Lương Chúc… viên mãn sao?”_

_“Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài cuối cùng không phải đã biến thành bướm ở bên nhau sao?”_ La Quân hỏi lại.

_“Nhưng… nhưng hai người họ cuối cùng vẫn là tuẫn tình rồi mới hóa bướm.”_

_“Làm bướm cũng tốt, làm người cũng tốt, không phải đều giống nhau sao?”_ La Quân thản nhiên nói, _“Theo như trong tiểu thuyết viết, yêu quái có thể thành tinh, người có thể tu tiên. Dù là người hay bướm, đều là một dạng sinh mệnh, đều là sinh linh, về bản chất không có gì khác biệt.”_

_“Lúc làm người bị thế tục áp bức không thể ở bên nhau, biến thành bướm rồi thành đôi thành cặp, không phải cũng là một kết thúc mỹ mãn sao?”_

Liễu Đào bị lý luận này của La Quân nói cho ngây người, cẩn thận tiêu hóa một chút, cười gật đầu, đôi mắt to sáng long lanh đầy ý cười: _“Ngài nói cũng có lý.”_

_“Người uyên bác như ngài, thật khác với những người hát kịch trong gánh hát như chúng tôi. Tôi từ nhỏ đã hát Lương Chúc, chưa bao giờ nghĩ rằng làm bướm cũng là một kết thúc tốt. Ngài nói không sai, làm bướm cũng rất tốt, còn có thể bay.”_

_“Cô thích bướm?”_ La Quân hỏi.

Liễu Đào gật đầu mạnh: _“Thích.”_

_“Ban đầu tôi chỉ thấy bướm rất đẹp, nghe ngài nói vậy, tôi thấy bướm còn rất tự do.”_

_“Vậy cô thích bướm không?”_

_“Đều như nhau.”_ La Quân nói, _“Đối với tôi, người, bướm, chim đều như nhau, làm gì cũng được.”_

Liễu Đào lại cười, cười rạng rỡ nhìn La Quân.

Mày cong mắt cong, trong mắt toàn là ông.

Đây là hai trong một~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!