## Chương 110: Lão Tần Sư Phó Phong Bình Bị Hại
Trương Thục Mai đem Diện Quả Nhi táo lấy qua đó không lâu, La Quân liền gửi đánh giá 5 sao cho Trịnh Tư Nguyên trên WeChat.
Tần Lạc cũng sau khi tan học về, thành công ăn được Diện Quả Nhi táo đã nguội hẳn biến vị, nhiệt tình đưa ra đánh giá 15 sao.
Cô bé đăng 3 lần khoảnh khắc (Moments), cho 3 lần đánh giá 5 sao.
Đồng thời trong tình huống Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đều không có mặt tại hiện trường buông lời ngông cuồng, muốn nhận Trịnh Tư Nguyên làm anh trai, Tần Hoài chịu ấm ức một chút lùi về sau biến thành anh hai.
Dẫu sao anh hai dạo này cũng không làm đồ ăn ngon gì mấy, toàn vẽ bánh vẽ.
Sáng ngày hôm sau Tần Lạc liền phải trả giá cho lời ngông cuồng của mình chỉ có thể ăn bánh bao chay do Tần Tòng Văn làm.
Bánh bao thịt cũng không được ăn.
Của Trần An gói cũng không được ăn.
Hoành thánh của Trịnh Tư Nguyên càng là nghĩ cũng đừng nghĩ.
_“Anh, em sai rồi anh, em thật sự sai rồi!”_ Tần Lạc gặm một miếng bánh bao chay, lời nói thê lương toàn là tình cảm không có kỹ xảo.
_“Đừng sai nữa, mẹ nói tuần trước bài kiểm tra trên lớp của em cũng không thi tốt, vừa vặn buổi sáng ăn ít đồ mặn một chút ăn uống lành mạnh.”_ Tần Hoài vô tình nhét trứng luộc nước trà cho Tần Lạc, _“Còn không mau đi? Muộn nữa là không kịp xe buýt đâu.”_
Tần Lạc tự biết là không khóc ra được Ngũ Đinh Bao và Tam Đinh Bao nữa, ngừng giả khóc, nhận lấy trứng luộc nước trà lanh lẹ lăn một vòng trên bàn bóc vỏ trứng với tốc độ ánh sáng.
Biểu diễn xong một ngụm nuốt trọn quả trứng Tần Lạc lại ừng ực ừng ực uống cạn một bát sữa đậu nành cho xuôi, hỏi: _“Vậy anh, chiều tan học về còn có thể ăn được Diện… Diện trái cây không?”_
_“Cái đó gọi là Diện Quả Nhi.”_ Tần Hoài bực bội nhét trái cây đã cắt sẵn đóng hộp cho Tần Lạc, _“Không thiếu phần của em đâu.”_
_“Được ạ!”_ Tần Lạc vui vẻ đi học rồi.
Tần Hoài tiếp tục nặn tạo hình cho bánh bao đậu đỏ.
Sau khi trận đầu thắng lợi hôm qua, Tần Hoài cảm thấy mình vô cùng có thiên phú về Chỉ Pháp, quả thực là một tiểu thiên tài Chỉ Pháp bình phàm không có gì lạ, nhiệt tình học tập dâng cao, hôm nay vừa đến đã đưa ra một quyết định đi ngược lại tổ tông
Làm bánh bao đậu đỏ hình động vật không dùng khuôn, dựa vào tự tay nặn!
Hiệu quả không được tốt lắm.
Tần Hoài cảm giác từ tầng diện kỹ thuật mà nói, độ khó của bánh bao đậu đỏ hình động vật thấp hơn Diện Quả Nhi rất nhiều, nhưng thật sự bắt tay vào nặn, thành phẩm anh làm ra kém xa khuôn đúc.
Không có cảm giác.
Không có loại cảm giác như cá gặp nước lúc làm Diện Quả Nhi.
Trịnh Tư Nguyên lặng lẽ gói hoành thánh, thấy Tần Hoài cuối cùng cũng có một chút giống như một người mới học vật lộn với bánh bao đậu đỏ hình động vật, cảm giác trong lòng cân bằng hơn rất nhiều.
Từng cái hoành thánh đẹp mắt nhỏ nhắn ra đời trên tay Trịnh Tư Nguyên, Trần An ở đằng xa nhìn đến mức mắt đều thẳng rồi.
Tần Hoài tuy kỹ thuật làm điểm tâm rất cao siêu, nhưng hoa mỹ không nhiều. Động tác lúc anh làm điểm tâm đều khá mộc mạc, tối đa khiến người ta cảm thấy lúc nhào bột động tác như mây trôi nước chảy, vô cùng thuận sướng, cũng có thể là vì Tần Hoài không hay gói hoành thánh.
Nhưng Trịnh Tư Nguyên thì khác, lúc Trịnh Tư Nguyên gói hoành thánh là thật sự khiến người ta không dời mắt được.
Cậu cứ cảm giác tay của anh ta như thế này, như thế kia, lật một cái, trong chớp mắt, một cái hoành thánh tinh xảo đã ném vào trong bát rồi.
Cộng thêm Trịnh Tư Nguyên ngày thường cũng không có biểu cảm gì, ánh mắt trống rỗng nhìn một cái là biết đang ngẩn người, cùng với lúc anh ta gói hoành thánh theo thói quen trống rỗng ngẩn người, hình ảnh gói hoành thánh thoạt nhìn liền vô cùng trâu bò.
Tay của Trần An bất giác học theo.
_“Tiểu Trần, đừng học nữa.”_ Triệu Dung là người từng trải, rất có kinh nghiệm, _“Học không được đâu.”_
_“Triệu Tỷ.”_ Trần An trên động tác gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm tay của Trịnh Tư Nguyên, _“Tiểu Trịnh sư phó… trước đây là nhân viên của thực đường sao? Sao tôi cảm giác mọi người đều quen biết anh ấy.”_
_“Tiểu Trịnh là bạn của Hoài Hoài, bạn trên mạng.”_ Triệu Dung vừa gói bánh bao, vừa giải thích. Lúc Trịnh Tư Nguyên chưa đến, thời điểm này Triệu Dung đều là gói hoành thánh. Trịnh Tư Nguyên đến rồi, hoành thánh Triệu Dung gói liền không tiếp thị ra ngoài được nữa, dẫu sao khách hàng ăn sáng tại chỗ một ngày của thực đường cũng chỉ có bấy nhiêu, đối tượng khách hàng của hoành thánh cũng chỉ có một chút đó.
_“Trước đây Hoài Hoài luyện một cái màn thầu gì đó, làm không ra, Tiểu Trịnh còn có ba cậu ấy Trịnh sư phó qua đây ở một thời gian cùng nhau giao lưu học tập. Sau này màn thầu làm ra rồi Tiểu Trịnh bọn họ liền về rồi, tôi có lúc cũng không hiểu rõ Hoài Hoài đang nghĩ gì, nó luyện cái màn thầu đó tốn công sức lớn như vậy, luyện xong rồi lại không làm nữa.”_ Triệu Dung lắc lắc đầu, _“Cũng không biết luyện để làm gì.”_
Trần An không quan tâm, theo Trần An thấy ông chủ luyện một điểm tâm nhất định có đạo lý của anh ấy.
_“Triệu Tỷ, tôi còn nghe nói chiều hôm qua Tiểu Trịnh sư phó làm một điểm tâm đặc biệt giống quả táo, Lạc Lạc trước khi cầm điểm tâm lên vẫn luôn tưởng đó là một quả táo, là thật sao?”_ Trần An tiếp tục hỏi.
_“Đương nhiên là thật, cậu không kết bạn WeChat với Lạc Lạc à? Ồ đúng rồi, cậu đến muộn.”_
_“Theo tôi thấy Hoài Hoài cũng thật là, tôi nghe Tiểu Trịnh sư phó nói, cậu ấy lần này qua đây là chuyên môn dạy Hoài Hoài làm cái quả gì đó. Người ta Tiểu Trịnh sư phó tuy không thiếu tiền, nhưng ở Cô Tô cũng có tiệm của mình. Tôi thấy Hoài Hoài dạo này học cái lớp trực tuyến đó cũng khá tốt, có cái gì là không thể dạy qua video, cứ bắt người ta Tiểu Trịnh sư phó chuyên môn chạy qua đây một chuyến, đây không phải là làm phiền người ta… Ê!”_
_“Tiểu Trịnh sư phó, hoành thánh trong nồi có phải xong rồi không? Cháu có thể ăn một bát trước không? Bận rộn cả buổi sáng này vẫn chưa ăn gì, sớm đã đói rồi.”_
Tần Tòng Văn thấy thế lập tức nói: _“Ây dô, tôi hình như cũng hơi đói rồi, Tiểu Trịnh sư phó, tôi có thể cũng ăn một bát không?”_
Trần An vẫn chưa phản ứng lại, thầm nghĩ hôm nay Tần Ca và Triệu Tỷ đói thật sớm, trong lòng vẫn đang suy nghĩ buổi chiều có nên tăng ca vài tiếng, xem cái Diện Quả Nhi đó rốt cuộc là thứ gì, Triệu Dung và Tần Tòng Văn đã ăn rồi.
Hai bát Phao Phao Hồn Đồn, hoành thánh tròn vo nổi trong bát thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.
Nước dùng là nước dùng Tần Hoài hầm hôm qua, không tốt bằng nước dùng Trịnh Đạt hầm, nhưng dùng để nấu hoành thánh là đủ rồi.
Nước dùng tươi ngon, vỏ mỏng nhân đầy, rắc lên hành lá và tôm khô, dùng thìa hơi khuấy một cái như vậy.
Xì xụp.
Triệu Dung và Tần Tòng Văn bắt đầu ăn cơm rồi.
Tần Hoài cũng bắt đầu ăn cơm rồi.
Phao Phao Hồn Đồn anh không biết làm, muốn làm Phao Phao Hồn Đồn phải chuyên môn luyện làm vỏ hoành thánh. Tần Hoài dạo này thứ phải luyện thật sự quá nhiều, không có thời gian dư thừa chia cho hoành thánh, muốn ăn Phao Phao Hồn Đồn cũng chỉ có thể nhân lúc Trịnh Tư Nguyên đến ăn nhiều một chút.
_“Tư Nguyên, cậu không mở quán ăn sáng thật sự là quá đáng tiếc rồi.”_ Tần Hoài vừa ăn vừa cảm thán, _“Chỉ riêng tay nghề gói hoành thánh này của cậu, tuyệt cú mèo.”_
Trịnh Tư Nguyên: ……
Có khả năng nào, anh ta là sư phó điểm tâm Bạch án.
Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài đến nay vẫn tự nhận là sư phó quán ăn sáng.
Bỏ đi, không nói lý được với người đam mê bán bữa sáng này.
Trịnh Tư Nguyên đến bây giờ vẫn chưa hiểu rõ tại sao Tần Hoài rõ ràng ngoài miệng nói không muốn dậy sớm, cơ thể lại rất thành thật, mỗi ngày 4 giờ sáng thức dậy làm việc.
Trịnh Tư Nguyên 6 giờ thức dậy làm việc ngáp một cái.
Đợi anh ta không mở tiệm bánh ngọt nữa, nhất định phải tìm một công việc buổi trưa mới bắt đầu đi làm và có thể làm điểm tâm.
Ăn xong Phao Phao Hồn Đồn, Tần Hoài tiếp tục nặn tạo hình cho bánh bao đậu đỏ.
Hôm đó, tất cả khách hàng như thường lệ đến Vân Trung Thực Đường mua bánh bao đậu đỏ hình động vật tạo hình đáng yêu trong lòng đều nảy sinh một nghi hoặc
Khuôn đúc hôm nay bị hỏng rồi sao?
Sao bánh bao đậu đỏ hình động vật hôm nay lại xấu hơn trước đây?
Lão Tần sư phó làm à?