## Chương 109: Diện Quả Nhi (Chúc Mọi Người Trung Thu Vui Vẻ)
Một đĩa Diện Quả Nhi táo, một nửa do Tần Hoài làm, một nửa do Trịnh Tư Nguyên làm.
Thoạt nhìn, căn bản nhìn không ra đĩa Diện Quả Nhi này không phải do cùng một người làm.
Toàn bộ là đúc ra từ một khuôn, hình dáng của quả táo, màu sắc của quả táo, đường vân của quả táo thậm chí còn có cả cuống của quả táo.
Nhìn từ xa, căn bản nhìn không ra đây là một đĩa điểm tâm.
Trịnh Tư Nguyên hơi tự kỷ.
Tần Hoài lại không cảm thấy có gì, theo anh thấy đĩa Diện Quả Nhi này vẫn là Trịnh Tư Nguyên làm, anh chỉ là giúp Trịnh Tư Nguyên làm phụ bếp mà thôi.
Bột là Trịnh Tư Nguyên nhào, nhân là Trịnh Tư Nguyên trộn, ngay cả nước cốt củ dền dùng để quét màu cũng là Trịnh Tư Nguyên pha, Tần Hoài cảm thấy mình chẳng qua là tham gia vào trong đó luyện tập Chỉ Pháp một chút.
Có một nói một, thiên phú Chỉ Pháp của anh khá tốt.
Tần Hoài hài lòng đánh giá Diện Quả Nhi khó phân thật giả trong đĩa, sự tự tin đánh mất do khổ luyện Hỏa Hầu nhiều ngày lập tức tìm lại được hết trên Diện Quả Nhi hôm nay.
Đao Công của anh là Sơ Cấp, là bởi vì thấp nhất chỉ có Sơ Cấp.
Nhưng Chỉ Pháp của anh là Sơ Cấp, là bởi vì trước đây không có điều kiện luyện.
Thú thực, Tần Hoài cảm thấy lúc mình tạo hình quả táo cho viên bột, cầm cọ quét màu lên màu cho quả táo, đã tìm lại được cảm giác không thầy dạy cũng hiểu trong lần đầu tiên nhào bột đã lâu không gặp.
Chính là cái feel này!
_“Tư Nguyên, cậu cảm thấy Chỉ Pháp của tôi nên bắt đầu luyện từ đâu?”_ Tần Hoài cầm một cái Diện Quả Nhi táo, ước lượng qua lại trong tay, _“Là giống như hầm nước dùng bắt đầu làm từ điểm tâm đơn giản trước sao?”_
Trịnh Tư Nguyên: _“…… Không cần, cậu cứ bắt đầu làm từ Diện Quả Nhi đơn giản trước đi.”_
_“Cậu chỉ phụ trách nặn tạo hình, phần còn lại tôi làm, thuần luyện Chỉ Pháp.”_
Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên trước sau đi ra từ trong nhà bếp, Trần Anh Tuấn và Trần Huệ Hồng đã nhìn chằm chằm Diện Quả Nhi trong đĩa đến ngây người rồi.
Trần Anh Tuấn thậm chí còn rất không giống Trần tổng vươn ngón tay ra, mang tính thăm dò chọc chọc Diện Quả Nhi trong đĩa, để phán đoán xem đây rốt cuộc có phải là quả táo thật hay không.
_“Chị, đây thật sự không phải là quả táo sao.”_ Trần Anh Tuấn kinh ngạc đến ngây người.
Tần Hoài: ……
Anh đối với việc Trần Anh Tuấn tay trắng dựng nghiệp, tích cóp được cơ ngơi hiện tại hoàn toàn dựa vào năng lực và sự nỗ lực của bản thân điểm này, bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Tần Hoài từ cái nhìn đầu tiên nhìn thấy Trần Anh Tuấn, đã cảm thấy Trần Anh Tuấn có thể có ngày hôm nay nhất định là dựa vào sự nỗ lực của bản thân, không có bất kỳ lừa gạt nào.
Đồng thời còn cảm thấy mẹ Trần Huệ Hồng đặt cho ông ta cái tên này là có đạo lý, đều lớn lên thành thế này rồi, là phải gọi Anh Tuấn để dính chút không khí vui mừng.
Trần Anh Tuấn sở hữu một khuôn mặt tiểu nhân tiêu chuẩn của kẻ lười biếng gian xảo, nham hiểm xảo trá.
Đặt trong phim truyền hình, đó chính là tròng mắt vừa đảo khán giả liền cảm thấy ông ta đã nghĩ ra 1000 ý đồ xấu.
Bây giờ là trung niên phát tướng thoạt nhìn không tiểu nhân như vậy nữa, lúc trẻ nếu gầy một chút, lớn lên thành hình dáng gì Tần Hoài đều không dám nghĩ.
Một khuôn mặt như vậy phối hợp với biểu cảm này, còn khá có cảm giác tương phản.
_“Tiểu Trịnh sư phó, Tiểu Tần sư phó, đây chính là Diện Quả Nhi hai người định đặt vào hộp quà điểm tâm?”_ Trần Anh Tuấn cầm lấy một cái, nhẹ nhàng bóp bóp, _“Loại điểm tâm này là để ăn sao?”_
_“Chỉ cần là điểm tâm thì là để ăn.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Bây giờ loại trạng thái bề ngoài có hơi ấm, vẫn chưa nguội hẳn này là trạng thái dùng để ăn tốt nhất. Đợi Diện Quả Nhi nguội hẳn rồi, cầm trên tay thưởng thức cảm giác tay có thể sẽ tốt hơn, nhưng ăn vào mùi vị thì kém xa bây giờ.”_
Nghe Trịnh Tư Nguyên nói như vậy, Trần Anh Tuấn không có bất kỳ do dự nào, há miệng liền cắn một miếng tác phẩm nghệ thuật trên tay, nhân tiện ăn luôn cả cuống táo.
Một miếng cắn xuống, Diện Quả Nhi lộ ra nhân bên trong.
Nhân là nhân táo nê trộn khoai mỡ xay nhuyễn trộn nước ép táo, lúc Trịnh Tư Nguyên trộn nhân Tần Hoài còn cảm thấy nhân táo nê thêm hơi nhiều, thoạt nhìn màu sắc hơi đậm, không ngờ sau khi hấp ra màu sắc nhạt đi không ít.
Nhìn gần không giống màu sắc của quả táo lắm, nhưng nhìn xa chắc là vẫn có thể lừa người được.
_“Thực ra Diện Quả Nhi táo tôi làm này coi như là phiên bản thất truyền rồi.”_ Trịnh Tư Nguyên nói với Tần Hoài, _“Ba tôi nói Diện Quả Nhi táo sư công làm, màu sắc nhạt hơn càng gần với thịt quả hơn, ăn vào kết cấu sàn sạn, cảm giác mang lại cho người ta giống như là đem quả táo băm nát trộn khoai mỡ xay nhuyễn bọc ở bên trong hấp ra.”_
_“Nhưng truyền đến chỗ ba tôi, ba tôi liền không làm ra được cảm giác như vậy nữa. Đợi lúc tôi bắt đầu học bếp sư công đã sớm không còn nữa rồi, cho nên tôi mới nói có những điểm tâm là cần trí tưởng tượng, ba tôi chính là điển hình của việc không có trí tưởng tượng, cho nên mới thất truyền rồi.”_
_“Tôi mạnh hơn ba tôi một chút, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Cộng thêm tôi không thích Diện Quả Nhi, thuyền điểm các loại điểm tâm cho lắm, đối với tôi mà nói quá phức tạp rồi, tôi thích làm những món đại chúng hơn một chút, cho nên cũng không nghiên cứu nhiều.”_ Trong thời gian Trịnh Tư Nguyên nói chuyện, Trần Anh Tuấn đã lặng lẽ gặm xong trọn vẹn một cái Diện Quả Nhi táo rồi, còn muốn đưa tay lấy cái thứ 2.
Bị Trần Huệ Hồng một tát đập bay cái tay đang rục rịch.
_“Ăn một cái là đủ rồi, đĩa này mới có bao nhiêu cái nha? Tiểu Tần và Tiểu Trịnh làm một đĩa dễ dàng sao? Chính là cho cậu nếm thử mùi vị cậu còn ăn thật à?”_
_“Tuệ Tuệ không cần ăn? Gia Ái không cần ăn? Vợ cậu Tiểu Nguyệt không cần ăn? Tiểu Tần và Tiểu Trịnh không cần ăn? Em gái của Tiểu Tần Lạc Lạc không cần ăn?”_ Trần Huệ Hồng bắt đầu mắng em trai.
Trần Anh Tuấn tủi thân thu tay về, lưu luyến không rời liếc nhìn Diện Quả Nhi còn lại trong đĩa: _“Em chỉ muốn nếm thử mùi vị nữa, xác nhận một chút.”_
Nói rồi Trần Anh Tuấn còn thòm thèm chép miệng một cái: _“Thật sự ngon, em chưa từng nghĩ ăn điểm tâm còn có thể ăn ra mùi vị trái cây. Cảm giác giống như đang gặm quả táo làm bằng bột… không đúng, bột làm bằng quả táo… không đúng. Dù sao thì… ngon!”_
Có thể nghe ra, từ ngữ hình dung vô cùng nghèo nàn.
Trịnh Tư Nguyên nói: _“Không sao, tôi không ăn, Trần tổng ngài nếu muốn nếm thử nữa thì ăn thêm một cái. Hôm nay thời gian không đủ lắm rồi, một cái Diện Quả Nhi táo đặt hộp quà hơi đơn điệu, hai cái lại hơi lặp lại. Chủng loại bên tôi biết làm cũng không nhiều lắm, chỉ biết táo, lê, chuối, đào, nho, táo đỏ và nhãn.”_
_“Ngài ngày mai nếu có rảnh, phiền buổi chiều lại đến một chuyến, tôi lại làm hai kiểu dáng Diện Quả Nhi ngài nếm thử xem có được không, hộp quà thì đặt ba kiểu dáng.”_
Trần Anh Tuấn đã bắt đầu nuốt nước bọt rồi.
_“Được, đương nhiên được, Tiểu Trịnh sư phó cậu làm gì cũng được! Tôi ngay từ đầu đã nói rồi, tay nghề của Tiểu Trịnh sư phó cậu tôi hoàn toàn tin tưởng!”_
_“Ngày mai ăn gì?”_
Trịnh Tư Nguyên: ……
Khách hàng bên phía Tần Hoài thật sự đều có một loại hài hòa khó hiểu.
_“Ngày mai…”_ Trịnh Tư Nguyên cố gắng nghĩ xem mình còn khá am hiểu cái gì, không đến mức ngày mai lật xe mất mặt, _“Táo đỏ và nho đi.”_
_“Quá tốt rồi, tôi thích ăn nhất là táo đỏ và nho, Tiểu Trịnh sư phó chúng ta đây là tâm linh tương thông nha!”_ Trần Anh Tuấn kích động nói.
Tần Hoài gặm Diện Quả Nhi táo tĩnh lặng xem màn biểu diễn của Trần Anh Tuấn.
Đừng nói, thật sự khá ngon.
Tuy vị táo đỏ hơi đậm một chút, lấn át vị táo, nhưng lúc ăn có thể ngửi thấy mùi thơm thanh mát của quả táo.
Lớp vỏ bột bên ngoài mềm cứng vừa phải, hỗn hợp nhân ngọt ngào bên trong này, cộng thêm tạo hình kéo đầy, Tần Hoài cảm thấy sẽ không có ai không thích món điểm tâm này.
Đây là điểm tâm sao? Đây căn bản chính là tác phẩm nghệ thuật nha!
Cho dù người không thích ăn táo, nhìn thấy món điểm tâm này cũng phải nhịn không được nếm thử hai miếng.
Còn về phiên bản Diện Quả Nhi ăn ra có kết cấu sàn sạn của quả táo, càng có mùi vị của quả táo hơn mà Trịnh Tư Nguyên vừa nói, Tần Hoài đều không tưởng tượng ra được.
Theo anh thấy Diện Quả Nhi hiện tại đã rất hoàn hảo rồi, nếu lại lên một bậc nữa…
Tỉnh sư phụ thật sự là khủng bố như vậy.
Tần Hoài gửi tin nhắn cho La Quân, bảo ngài ấy gọi Trương Thục Mai đến lấy Diện Quả Nhi.
Vừa nãy lúc Trần Huệ Hồng đếm số lượng, không chú ý tới trên tay Tần Hoài thực ra còn có một cái, cái dư ra này vừa vặn có thể để người ban bố Chi Tuyến Nhậm Vụ La Quân tiên sinh nếm thử trước.
Xem xem có phải là mùi vị Diện Quả Nhi bị ngài ấy quên mất hay không.
Công phu Tần Hoài gửi một tin nhắn, Trần Anh Tuấn đã đang bàn bạc với Trịnh Tư Nguyên các vấn đề liên quan đến chuyển khoản rồi.
Trần Anh Tuấn hận không thể bây giờ liền chuyển tiền cho Trịnh Tư Nguyên, chốt số lượng Diện Quả Nhi.
Hoàn toàn quên mất ông chủ của thực đường thực ra là Tần Hoài.
Tần Hoài cũng quên rồi, vui vẻ nhìn Trần Anh Tuấn thêm WeChat của Trịnh Tư Nguyên.
Diện Quả Nhi thật ngon.
Lại gặm một miếng.
Xì xụp.