Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 129: Chương 129: Chọn Ngày Không Bằng Chạm Ngày (Cảm Ơn Đại Hiệp Ái Cật Hán Bảo Bảo)

## Chương 129: Chọn Ngày Không Bằng Chạm Ngày (Cảm Ơn Đại Hiệp Ái Cật Hán Bảo Bảo)

Trịnh Tư Nguyên dọn dẹp xong đồ đạc, liền vui vẻ tan làm về nhà.

Trong lòng Tần Hoài vẫn còn vương vấn chuyện Khuất Tĩnh sao lại bị hai cái Quả Nhi vừa ra lò làm bỏng đến mức đó, dùng điện thoại tìm kiếm xem có tinh quái Sơn Hải Kinh nào đặc biệt sợ nóng không, không có kết quả, dứt khoát ngồi trong quán đợi Khuất Tĩnh quay lại lấy điểm tâm, định nói chuyện gượng ép thêm vài câu.

Lúc Khuất Tĩnh quay lại, Tần Hoài ngửi thấy mùi thuốc mỡ nhàn nhạt trên người cô.

Đây là thực sự bị bỏng rồi?!

_“Cô không sao chứ?”_ Tần Hoài chỉ chỉ cẳng tay phải bị bỏng của Khuất Tĩnh, _“Nhà ăn chúng tôi có hộp y tế, có cần tôi bảo Tịch tỷ lấy cho cô không? Cô tự xử lý, tôi tin cô chắc chắn chuyên nghiệp hơn người của quán chúng tôi.”_

_“Không sao.”_ Khuất Tĩnh nhẹ nhõm nói, _“Tôi đã nói là tôi khá sợ đau mà. Vừa rồi lúc tôi đi giao Quả Nhi có trò chuyện với Trương a di một chút, bà ấy nói dạo này lịch sinh hoạt của La tiên sinh rất điều độ, mỗi tối một hai giờ là ngủ rồi, sáng 8 giờ dậy, đúng giờ đến nhà ăn uống Trần Bì Trà.”_

_“Hai năm nay tôi nói rát cả họng cũng không khiến La tiên sinh sinh hoạt điều độ hơn một chút, Tiểu Tần sư phó cậu chỉ một bát Trần Bì Trà này đã khiến La tiên sinh hình thành thói quen tốt ngủ sớm dậy sớm, vẫn là bản lĩnh của cậu lớn a.”_ Khuất Tĩnh cười nói.

_“Không có không có, là hai năm nay cô đánh nền tảng tốt.”_ Tần Hoài bắt đầu khách sáo giả tạo, _“Quả Nhi ăn rồi chứ?”_

Tần Hoài chú ý tới lúc Khuất Tĩnh quay lại trên tay không có Quả Nhi.

Khuất Tĩnh gật đầu: _“La tiên sinh nói công thức của Quả Nhi là ông ấy đưa cho cậu, món điểm tâm này phải ăn lúc còn nóng, nguội rồi hoặc nguội rồi hấp lại sẽ không còn hương vị ban đầu nữa, nên tôi đã ăn rồi.”_

_“Lúc tôi đến La tiên sinh đang sắp xếp tiêu bản bướm của ông ấy, vốn định giúp đỡ nhưng ông ấy không cho người ngoài chạm vào, tôi liền đứng ngoài phòng trưng bày ăn Quả Nhi.”_

Tần Hoài thuận miệng hỏi: _“Ông ấy mua một lô tiêu bản mới sao?”_

_“Chắc là đổi rồi.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Tôi nhớ trước đây trong phòng trưng bày toàn là tiêu bản bướm màu vàng, bây giờ một con bướm màu vàng cũng không nhìn thấy, chắc là đổi một lô rồi.”_

Tần Hoài sửng sốt.

Vốn dĩ anh định nói chuyện gượng ép để moi lời Khuất Tĩnh, bây giờ anh không còn quan tâm đến Khuất Tĩnh lắm nữa, anh hơi muốn quan tâm đến La Quân.

_“Trước đây đều là màu vàng?”_ Tần Hoài vô cùng kinh ngạc.

Phòng trưng bày tiêu bản bướm nhà La Quân anh vừa mới xem, một con bướm màu vàng cũng không có, Tần Hoài còn tưởng là La Quân không thích bướm màu vàng chứ.

Khuất Tĩnh gật đầu: _“Ít nhất ba tháng trước là vậy, lần đó tôi đến tận cửa khám sức khỏe cho La tiên sinh lúc ông ấy đang lau kệ trong phòng trưng bày, đứng ở cửa đợi ông ấy một lúc, nhìn vài cái bướm bên trong, đập vào mắt đều là màu vàng.”_

Lời này của Khuất Tĩnh khiến Tần Hoài càng kinh ngạc hơn, La Quân lại đích thân lau kệ.

Ông ấy chính là người làm rơi 100 tệ cũng lười cúi xuống nhặt a.

_“Ồ đúng rồi, còn một chuyện nữa.”_ Khuất Tĩnh đột nhiên nhớ ra, _“Khoản quyên góp đầu tiên của La tiên sinh viện trưởng ma ma đã tiêu hết rồi, những đứa trẻ cần chữa trị đều đang được điều trị, những đứa trẻ cần vào trường giáo dục đặc biệt cũng đều đã vào trường giáo dục đặc biệt.”_

_“Vừa rồi tôi hỏi La tiên sinh khi nào đến cô nhi viện kiểm tra, ông ấy nói cậu là người thừa kế di sản của ông ấy, bảo Tần Hoài cậu thay ông ấy kiểm tra, xem bọn trẻ có phải đều đã nhận được sự điều trị và giáo dục chưa.”_ Khuất Tĩnh nhìn Tần Hoài, _“Cậu xem cậu khi nào có thời gian có thể…”_

_“Lúc nào cũng được.”_ Tần Hoài nói.

Chuyện này La Quân đã nói với anh, La Quân không quan tâm đến số tiền này, đồng thời cũng lười đi cô nhi viện một chuyến nữa, vì cô nhi viện thực sự là quá xa.

Nhưng La Quân kiên quyết cho rằng cô nhi viện có thể là một bước đột phá lớn để khám phá bí mật của Khuất Tĩnh, bảo Tần Hoài đừng từ bỏ tuyến cô nhi viện này, luôn cắn chết tiền quyên góp ra rồi thì phải tra sổ sách xác minh, xem có bị biển thủ tham ô không. Làm cho Khuất viện trưởng luôn vô cùng căng thẳng, gửi WeChat mấy lần hỏi La Quân khi nào có thể quang lâm cô nhi viện nhân tiện tra sổ sách.

Suy cho cùng chỉ có tra sổ sách xác nhận tiền từ thiện đều được tiêu vào đúng chỗ cần tiêu, Khuất viện trưởng mới dễ mở miệng xin khoản thứ 2.

Thật vất vả mới gặp được một nhà hảo tâm tài đại khí thô Khuất viện trưởng sắp sốt ruột chết rồi.

Tần Hoài cảm thấy cũng nên đi cô nhi viện rồi.

Khoảng cách từ lần gói bánh bao trước đã được một thời gian, bọn trẻ đang lúc gào khóc đòi ăn. Vừa hay mình lại đang cần gấp một nhóm thực khách không kén ăn để luyện Quả Nhi, thì chọn nhóm trẻ em này đi!

Anh đến xào nhân!

_“Chọn ngày không bằng chạm ngày, tôi thấy ngày mai đi!”_ Tần Hoài nói.

Khuất Tĩnh:? Đột ngột vậy sao?

_“Sáng mai tôi tan làm sớm một chút, tôi mượn xe của Hồng tỷ lái đến cô nhi viện. Lát nữa tôi gửi cho cô một danh sách, Khuất Tĩnh cô gửi danh sách cho Khuất viện trưởng bảo bà ấy đi mua nguyên liệu, buổi chiều tôi đến tra sổ sách nhân tiện làm chút Quả Nhi.”_

Xe của La Quân quá phô trương, Tần Hoài cảm thấy đi cô nhi viện làm tình nguyện viên vẫn là mượn chiếc Bentley của Trần Huệ Hồng thì tốt hơn.

Khuất Tĩnh bị năng lực hành động kinh người của Tần Hoài làm cho kinh ngạc, sững sờ một lúc lâu, mới gật đầu: _“Được, tôi nói với viện trưởng.”_

Sau đó lại bổ sung một câu: _“Tần Hoài… cậu làm việc luôn luôn… có hiệu suất như vậy sao?”_

_“Cũng bình thường.”_ Tần Hoài cảm thấy trò chuyện cũng hòm hòm rồi, đã đến lúc chính thức tan làm, _“Tiểu Trịnh sư phó mới thực sự là có hiệu suất, buổi tối nhắn tin cho anh ấy, sáng hôm sau đã bay đến rồi.”_

_“Đúng rồi, tôi hỏi Tiểu Trịnh sư phó xem ngày mai có muốn cùng đi cô nhi viện không.”_

Tần Hoài vừa đi đến phòng thay đồ thay quần áo vừa nhắn tin cho Trịnh Tư Nguyên.

Tần Hoài: Chiều mai có một hoạt động công tác, có muốn tham gia không? Không tham gia thì việc giảng dạy của chúng ta tạm dừng một ngày, anh cũng nghỉ phép nghỉ ngơi một buổi chiều, mấy ngày nay vất vả rồi.

Đã về đến nhà, nghỉ ngơi được một lúc, đang gọi video với bố ruột nghiên cứu xào nhân Trịnh Tư Nguyên:?

Công tác?

Trịnh Tư Nguyên: Đi đâu công tác?

Tần Hoài: Cô nhi viện ở ngoại ô, công tác công ích, làm Quả Nhi.

Trịnh Tư Nguyên không ngờ Tần Hoài lại nhiệt tình với công ích như vậy, trong lòng rất khâm phục, lập tức bày tỏ có thể đi.

Trịnh Tư Nguyên: Đi, tôi đến xào nhân.

Tần Hoài: Không, ngày mai tôi đến xào nhân! Tôi cảm thấy tôi có thể.

Trịnh Tư Nguyên: …

Đầu video bên kia chú ý tới con trai bắt đầu lơ đãng, biểu cảm trở nên hơi ngưng trọng, thoạt nhìn còn có chút muốn nói lại thôi Trịnh Đạt ân cần lên tiếng: _“Sao vậy Tư Nguyên, có phải có cô gái nào ưng ý rồi không? Con nói cho bố, bố dạy con cách theo đuổi con gái! Tranh thủ năm nay đính hôn, năm sau kết hôn, năm sau nữa hoặc năm sau nữa nữa cho bố bế cháu nội!”_

Trịnh Tư Nguyên càng cạn lời hơn: _“Bố, sao bố nói gì cũng có thể kéo đến xem mắt và kết hôn vậy? Vừa rồi Tần Hoài nhắn tin nói với con ngày mai đi cô nhi viện làm tình nguyện viên, con đang bàn bạc với cậu ấy về các vấn đề cụ thể.”_

Trịnh Đạt càng vui hơn: _“Làm tình nguyện viên tốt a, làm tình nguyện viên có lòng lương thiện. Sư bá của con dạo này giúp con tìm được một cô gái, chỉ thích người có lòng lương thiện, người ta còn là đồng nghiệp với con, cũng là đầu bếp Bạch án, đợi con về sắp xếp hai đứa gặp mặt ăn bữa cơm nhé.”_

Trịnh Tư Nguyên trực tiếp phớt lờ: _“Bố, vừa rồi con nói với bố, nhân xào ra con rõ ràng cảm thấy đã đủ khô tại sao sau khi hấp xong vẫn bị rỉ dầu? Lần thứ 2 lúc xào đảo con cố ý ép ra nhiều dầu hơn, không xảy ra tình trạng rỉ dầu, nhưng khẩu cảm con cảm thấy kém xa lần 1.”_

Trịnh Đạt cũng được kéo về chủ đề chính: _“Tư Nguyên, con có từng nghĩ không phải là vấn đề xào đảo không?”_

Trịnh Tư Nguyên lộ ra biểu cảm nghi hoặc.

_“Công thức này bố xem rồi, rất táo bạo, sư bá của con đều nói người tạo ra công thức này nhất định là một đại sư Hồng án. Công thức viết cũng rất chi tiết, sau khi xào đảo thêm nước luộc gà hầm, thậm chí ngay cả Hỏa hầu hầm, thời gian, nên khuấy như thế nào, trạng thái nào là tốt nhất đều viết rõ ràng, chứng tỏ hầm cũng là một khâu rất quan trọng.”_

_“Có khả năng nào con xào đảo không có vấn đề, nhưng lại xảy ra vấn đề ở khâu hầm không?”_ Trịnh Đạt hỏi.

Trịnh Tư Nguyên sửng sốt.

_“Lần trước sư bá của con nói đùa, bảo Tiểu Tần có thời gian đến Hoàng Ký Tửu Lâu giúp làm điểm tâm. Bây giờ sư bá của con xem công thức này rồi, ông ấy là thực sự muốn Tiểu Tần đến Hoàng Ký Tửu Lâu, ông ấy đến xào nhân, con và Tiểu Tần nhào bột.”_

_“Nếu không phải ông ấy eo không tốt không muốn hành hạ bản thân chạy một chuyến, bố ước chừng ông ấy đều muốn qua đó.”_

_“Ông ấy nói điểm tâm làm ra từ công thức này, nhất định vô cùng ngon.”_

_“Chỉ là tên của món điểm tâm này sao lại kỳ kỳ quái quái, tại sao lại gọi là Quả Nhi?”_

Trịnh Tư Nguyên: _“… Tên chính là tên này, tại sao lại gọi cái này con cũng không rõ.”_

_“Dù sao công thức Tần Hoài nhận được chính là như vậy.”_ Trịnh Tư Nguyên kiên định nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!