Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 130: Chương 130: Tìm Cảm Giác

## Chương 130: Tìm Cảm Giác

Sáng ngày thứ 2, các ông bác bà thím chuẩn bị buổi chiều làm một trận lớn hung hăng tranh mua Quả Nhi ăn một bữa no nê liền nhận được tin dữ Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên buổi chiều đi công tác.

Tức đến mức Hứa đại gia và Tào đại gia đều muốn đi cô nhi viện làm tình nguyện viên.

Hứa đại gia và Tào đại gia hận nha, bao nhiêu ông bác bà thím sáng chạy bộ, trưa tán gẫu, chiều canh me như vậy, người có tên tuổi chẳng được mấy người.

Bà họ Đinh không phải là thứ tốt đẹp gì, ngày nào cũng xách Tửu Nương Man Đầu nghênh ngang khắp nơi, trời nóng nực đi dạo trong khu nhà.

Ông họ Vương cũng không phải là thứ tốt đẹp gì, dăm ba bữa lại được ăn bếp nhỏ, tỷ lệ rơi của Giải Xác Hoàng sắp vào thường trú rồi, hơi tí là nhớ lại chuyện xưa đã đủ phiền rồi, còn phải vừa nghe ông ta nhớ lại chuyện xưa vừa nhìn ông ta ăn bếp nhỏ.

Rõ ràng hai người họ cũng có tên tuổi, nhưng hai người họ không có bếp nhỏ!

Không có bếp nhỏ thì thôi, Hứa Đồ Cường bày tỏ ông là người của Vân Trung Tiểu Khu, nhà ăn ngay trước cửa nhà, canh me tranh mua có lợi thế.

Nhưng Tiểu Tần sư phó ngay cả cơ hội canh me tranh mua cũng không cho nha, cậu ta trực tiếp đình công đi công tác!

Trong cô nhi viện rốt cuộc có cái gì nha? Đáng để Tiểu Tần sư phó và Tiểu Trịnh sư phó cùng nhau đi công tác qua đó làm điểm tâm, những ông bác có tiền như họ quyên góp cho cô nhi viện một khoản có được không?

Oán niệm của Hứa Đồ Cường Tần Hoài là không nghe thấy được, nếu anh biết cũng chỉ sẽ nói với Hứa Đồ Cường:

Hứa đại gia, cháu đẩy WeChat của Tần viện trưởng Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện cho ông nha!

Tần viện trưởng thích nhất là những nhà hảo tâm như ông đấy!

Để hoạt động tình nguyện buổi chiều có thể làm được càng nhiều Quả Nhi càng tốt, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên tăng tốc làm xong điểm tâm, tan làm từ sớm, ăn tạm chút cơm hộp bình thường không có gì lạ trong nhà ăn, lái xe đến cô nhi viện.

_“Tại sao chúng ta phải đặc biệt đến cô nhi viện làm điểm tâm?”_ Lần này đến lượt Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế phụ.

Tần Hoài tuân thủ nguyên tắc mỗi lần lái xe đều có thu hoạch, nhỡ đâu hôm nay Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế phụ cũng có thể rơi ngẫu nhiên nhiệm vụ phụ tuyến thì sao, nghiêm túc bịa chuyện.

_“Đến cô nhi viện làm điểm tâm có cảm giác hơn.”_ Tần Hoài nói.

Trịnh Tư Nguyên:?

_“Là thế này, tôi từng nói với anh rồi, hồi nhỏ tôi không phải lớn lên ở cô nhi viện sao?”_ Tần Hoài bắt đầu màn biểu diễn của mình.

Trịnh Tư Nguyên không hề hay biết gật đầu, phụ họa: _“Cậu từng nói, tôi nhớ tiệm ăn sáng của nhà cậu ở ngay đối diện cô nhi viện.”_

_“Tay nghề của tôi chính là do viện trưởng cô nhi viện dạy, cô nhi viện thiếu người nên trẻ con đều phải làm việc mà, công việc của tôi lúc đó ngoài làm ruộng ra thì là làm bánh bao.”_

_“Từ ngày tôi làm ra lồng bánh bao đầu tiên, bánh bao của toàn bộ cô nhi viện chúng tôi đều do tôi làm.”_

_“Nghe có vẻ hơi giống Tần viện trưởng ngược đãi trẻ em, nhưng cái này cũng không thể hoàn toàn trách Tần viện trưởng, chủ yếu là tay nghề của bà ấy thực sự quá tệ. Lúc đó điều kiện không tốt như bây giờ, ăn một bữa bánh bao nhân thịt cũng coi như là cải thiện bữa ăn, để tiết kiệm tiền Tần viện trưởng đều tự mình làm.”_

_“Không phải tôi bôi nhọ bà ấy, với tay nghề đó của bà ấy, thà ăn chút cơm thừa canh cặn còn hơn. Lúc đó tôi là niềm hy vọng của toàn viện, mọi người đều trông cậy vào tôi để ăn bánh bao, cho dù sau này tôi được bố mẹ nhận nuôi, mọi người cũng trông cậy vào tôi để ăn bánh bao.”_

_“Suy cho cùng cho dù tôi được nhận nuôi, cũng chỉ là chuyển sang ở đối diện.”_

_“Những đứa trẻ mập mạp của Tam Mã Lộ Nhi Đồng Phúc Lợi Viện chúng tôi, đều là do từng cái bánh bao của tôi nuôi lớn.”_

Trịnh Tư Nguyên nghe nửa ngày, cảm thấy Tần Hoài hình như đang học Vương đại gia nhớ lại chuyện xưa, một câu trọng điểm cũng không nghe thấy.

_“Vậy nên tại sao chúng ta phải đến cô nhi viện làm điểm tâm?”_

_“Tìm cảm giác nha.”_ Tần Hoài nghiêm túc nói, _“Làm điểm tâm ở cô nhi viện, đối với tôi mà nói giống như trở về trường cũ đã bồi dưỡng mình vậy, vô cùng thân thiết, vô cùng có cảm giác.”_

_“Gần đây tôi cảm giác luyện Hỏa hầu gặp phải nút thắt, không giống như trước đây ngày nào cũng có tiến bộ mới, ngày nào cũng có thu hoạch mới. Khoảng thời gian này mặc dù chủ yếu đang luyện chỉ pháp, nhưng Hỏa hầu của tôi cũng không ít luyện, ninh nước dùng vẫn luôn không dừng, cũng chỉ có chiều hôm qua không ninh, nhưng hôm qua đã xào nhân nha.”_

_“Lâu như vậy không tiến bộ, tôi cảm thấy chính là chưa tìm được cảm giác, nên muốn nhân cơ hội giúp La tiên sinh tra sổ sách đến cô nhi viện tìm cảm giác.”_

Trịnh Tư Nguyên trầm mặc rồi.

Anh rất muốn nói với Tần Hoài, trước đây cậu cảm thấy ngày nào cũng có tiến bộ, là vì không gian tiến bộ quá lớn, rất khó để không tiến bộ.

Bây giờ cảm thấy gặp phải nút thắt có thể cũng là ảo giác, bởi vì với trình độ hiện tại của Tần Hoài rất khó gặp phải nút thắt.

Nhưng Trịnh Tư Nguyên không nói.

Anh là người ủng hộ phương pháp giảng dạy mang tính khích lệ của Hoàng Thắng Lợi, trong hầu hết các trường hợp sẽ không phê bình, chỉ chỉ ra vấn đề.

Trịnh Tư Nguyên bắt đầu chỉ ra vấn đề: _“Hôm qua sau khi về tôi có gọi điện thoại nói chuyện với bố tôi một chút, công thức đó bố tôi và sư bá đều xem rồi, họ đều cảm thấy Quả Nhi yêu cầu rất cao về Hỏa hầu, đối với cậu mà nói độ khó có thể hơi lớn.”_

_“Độ khó của Hỏa hầu không chỉ thể hiện ở việc xào nhân, độ khó của việc hầm có thể còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu.”_

_“Tôi biết.”_ Tần Hoài gật đầu.

Anh đâu phải chưa từng xem video hướng dẫn, tay nghề của Giang Vệ Minh anh xem rất rõ, xào nhân là phái cao nhân khoe kỹ năng, hầm là phái đại ẩn ẩn vu thị, một cái phóng ngoại một cái nội liễm, đặc điểm chung là đều rất trâu bò.

Trịnh Tư Nguyên với tư cách là một đầu bếp Bạch án, trình độ Hỏa hầu coi như khá tốt rồi, dùng nhân do anh xào làm ra Quả Nhi, cũng chỉ có thể làm ra cấp C.

Từ đó có thể thấy nhân liệu do Giang Vệ Minh làm lợi hại đến mức nào.

_“Tôi biết muốn làm ra nhân liệu yêu cầu trong công thức, trong thời gian ngắn tôi chắc chắn không làm được, một hai năm tới có thể cũng không được. Nhưng luôn phải luyện mà, cảm giác không được thì tìm cảm giác, kỹ thuật không được thì luyện kỹ thuật, hôm nay đi tìm cảm giác trước.”_

Trịnh Tư Nguyên nghe Tần Hoài nói vậy, xác nhận tâm thái của Tần Hoài quả thực rất tốt, lúc này mới yên tâm.

_“Tối qua tôi đã suy nghĩ rất lâu, muốn sửa lại công thức một chút, sửa thành trình độ tôi có thể làm được. Lát nữa hai chúng ta cùng nhau xào nhân, tôi muốn thử phương pháp của tôi, xem có hiệu quả không.”_

_“Không.”_ Tần Hoài nghiêm khắc từ chối, _“Chiều nay tôi đến xào nhân, ngày mai anh hẵng thử.”_

_“Anh sắp thành anh cả của Lạc Lạc rồi, tôi mới là anh hai. Chiều nay nếu hai chúng ta cùng nhau xào nhân, vậy bọn trẻ trong cô nhi viện chẳng phải sẽ gọi anh là anh Bao Bao, tôi biến thành anh hai Bao Bao, vạn vạn không được!”_

Trịnh Tư Nguyên: …

Anh thực sự không hiểu nổi cái lòng hiếu thắng kỳ lạ này của Tần Hoài, cậu có thể hiếu thắng một chút cái khác được không?

Còn nữa anh Bao Bao là xưng hô kỳ quái gì vậy?

Trên đường đi, Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài lại trò chuyện một chút về tâm đắc mà anh bàn bạc ra được lúc gọi điện thoại với Trịnh Đạt tối qua. Nếu chiều nay Tần Hoài không cho anh xào nhân giảng dạy trực tiếp, anh chỉ có thể giảng dạy bằng miệng, nói cho Tần Hoài một số mẹo nhỏ đã bàn bạc ra, đỡ cho chiều nay lật xe.

Không thể làm mất đi anh danh một đời của anh Bao Bao.

1 giờ 17 phút trưa, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đến cô nhi viện.

Bác bảo vệ ở cổng vẫn nhận ra Tần Hoài, không đợi Tần Hoài liên lạc với Khuất viện trưởng đã trực tiếp cho qua. Trong sân cô nhi viện có trẻ con tụ tập chơi đùa, thấy có người đến nhao nhao thò đầu ra, nhìn thấy là Tần Hoài bọn trẻ bùng nổ tiếng hoan hô.

_“Anh Bao Bao!”_

_“Anh Bao Bao đến rồi!”_

_“Được ăn Bao Bao rồi!”_

Khuất viện trưởng nghe thấy động tĩnh vội vàng ra đón, nhìn thấy Tần Hoài lộ ra nụ cười y hệt lúc đón La Quân lần trước, giọng nói cũng trở nên nhiệt tình dạt dào.

_“Tiểu Tần sư phó, mong sao mong trăng, ngàn mong vạn mong, cuối cùng cũng mong được cậu đến rồi!”_

_“Chi tiết sổ sách đã làm xong từ lâu rồi, đều ở trong văn phòng của tôi, hóa đơn chứng từ gì đó đều có. Uống trà không? Cậu muốn uống trà gì? Hồng trà, lục trà, ô long hay là trà hoa cúc? La tiên sinh sức khỏe thế nào? Xương cốt còn cứng cáp không? Chỗ tôi có mấy bức thư cảm ơn do bọn trẻ viết, còn phiền cậu hôm nay về chuyển giao giúp tôi cho La tiên sinh, thực sự là quá cảm ơn sự tài trợ của La tiên sinh rồi!”_

_“Đúng rồi, vị này là?”_ Sau một tràng hàn huyên trôi chảy, Khuất viện trưởng đưa mắt nhìn về phía Trịnh Tư Nguyên, nhìn bộ đồ Dior trên người Trịnh Tư Nguyên mắt đều đang phát sáng.

_“Anh ấy là Tiểu Trịnh sư phó của nhà ăn chúng tôi, nghe nói hôm nay tôi đến tra sổ sách nhân tiện làm tình nguyện viên, anh ấy cũng muốn qua giúp làm điểm tâm.”_

Nghe nói Trịnh Tư Nguyên đến làm tình nguyện viên, Khuất viện trưởng vội vàng nói: _“Thực sự là cảm ơn Tiểu Trịnh sư phó nhiều, cô nhi viện chúng tôi chính là cần những chàng trai nhiệt tình như cậu. Bánh bao Tiểu Tần sư phó làm lần trước, bọn trẻ trong cô nhi viện đã ăn trọn vẹn 5 ngày, đều rất thích ăn, tôi chưa từng thấy bọn trẻ ăn cơm tích cực như vậy bao giờ!”_

_“Tiểu Trịnh sư phó hôm nay cậu có thể đến giúp thực sự là quá tốt rồi, danh sách Tiểu Tần sư phó gửi tôi đều mua theo rồi, đồ đều ở trong bếp. Tiểu Trịnh sư phó cậu vào văn phòng tôi uống chén trà trước, hay là…”_

_“Tôi vào bếp nhào bột đi.”_ Trịnh Tư Nguyên rất tự giác nói, không xen vào chuyện tra sổ sách.

Khuất viện trưởng bảo một đứa trẻ lớn hơn một chút trông có vẻ khá thông minh dẫn Trịnh Tư Nguyên vào bếp, tự mình đón Tần Hoài vào văn phòng.

Tần Hoài vẫn là lần đầu tiên vào văn phòng của Khuất viện trưởng, đi theo sau Khuất viện trưởng.

Văn phòng của Khuất viện trưởng ở góc rẽ phía nam tầng 1, hướng nắng, nhưng không thông gió lắm, tóm lại trong văn phòng có một mùi mốc nhàn nhạt.

Căn phòng rất nhỏ, có một cái bàn và mấy cái tủ sách, còn có một số đồ lặt vặt lộn xộn trông rất chật chội. Trên bàn đặt hai túi tài liệu và một chiếc găng tay len màu đang đan dở, túi tài liệu rất mới, ước chừng chính là hóa đơn và sổ sách mà Khuất viện trưởng đã sắp xếp xong.

Khuất viện trưởng đưa túi tài liệu cho Tần Hoài, tự mình ra ngoài pha trà.

Tần Hoài xem lướt qua một chút.

Thực ra anh không biết tra sổ sách, chỉ có thể đối chiếu đại khái xem số tiền có sai lệch không. Nhưng chi phí giáo dục và y tế của cô nhi viện đối với Tần Hoài mà nói thực ra là đúng chuyên ngành, anh từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện, chưa ăn thịt lợn chẳng lẽ chưa thấy lợn chạy sao, ngay cả học phí của trường giáo dục đặc biệt Tần Hoài cũng biết đại khái phạm vi.

Đối chiếu từng cái một xong, Tần Hoài cảm thấy sổ sách không có bất kỳ vấn đề gì, rõ ràng đơn giản rành mạch.

_“Tôi đã xem đại khái rồi, không có vấn đề gì.”_ Tần Hoài nói, _“Bây giờ là giờ nghỉ trưa và thời gian bọn trẻ chơi trò chơi, lát nữa tôi hẵng đi thăm bọn trẻ vậy.”_

_“Được.”_ Khuất viện trưởng cười đưa trà lên, _“Vậy khoản tiếp theo…”_

_“Nếu sổ sách không có vấn đề gì, chỉ cần bọn trẻ cũng không có vấn đề gì, khoản tiền tiếp theo tất nhiên La tiên sinh sẽ chuyển đúng hạn.”_ Tần Hoài nói.

Khuất viện trưởng lúc này mới an tâm, cười càng rạng rỡ hơn: _“Tiểu Tần sư phó, cậu cũng đừng trách. Bao nhiêu năm nay tôi chưa từng nhận được khoản quyên góp lớn như vậy, trẻ em trong cô nhi viện chúng tôi khi nào có tiền đến mức toàn bộ đều học trường giáo dục đặc biệt phù hợp với chúng chứ, càng không cần phải nói đến việc điều trị. Cậu cứ mãi không đến tra sổ sách kiểm tra, làm cho cái tâm này của tôi luôn thấp thỏm không yên, chỉ sợ vịt đến miệng rồi… không phải, chỉ sợ khoản quyên góp tiếp theo xảy ra vấn đề.”_

Tần Hoài cười cười không nói gì, uống hai ngụm trà nóng, đặt cốc xuống.

_“Vậy tôi vào bếp làm điểm tâm đây, lượng hôm nay cũng rất lớn. Khuất viện trưởng, hay là bà cũng qua giúp một tay?”_

_“Đó là tất nhiên rồi, đâu thể nào để cậu và Tiểu Trịnh hai nhà hảo tâm làm việc, người của cô nhi viện chúng tôi rảnh rỗi được. Những người có thể làm việc đều ở trong bếp rồi, lát nữa tôi lại bảo bọn trẻ cũng cùng qua gói bánh bao, tôi đi cùng Tiểu Tần sư phó qua đó.”_

Tần Hoài và Khuất viện trưởng đi về phía nhà bếp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!