Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 131: Chương 131: Bí Mật Thực Sự

## Chương 131: Bí Mật Thực Sự

Trong bếp, Trịnh Tư Nguyên đã nhào xong mấy khối bột rồi. Những người phụ việc rảnh rỗi trong cô nhi viện đều là mấy gương mặt quen thuộc lần trước, trù nghệ không tính là tốt lắm nhưng Đao công không tệ, đều được Trịnh Tư Nguyên phân công đi thái rau phụ việc, khắp nơi đều là tiếng băm thịt thái rau.

Tất cả mọi người đều bận rộn, thoạt nhìn hơi giống như mở tiệc ở nông thôn.

Trong bếp của cô nhi viện cũng có bếp lò đất và chảo lớn của nông thôn, Tần Hoài hôm nay định thử thách một phen, dùng chảo lớn xào nhân.

Tất nhiên, bên phía Tần Hoài cũng có plan B. Anh bảo Khuất viện trưởng chuẩn bị khá nhiều nguyên liệu làm bánh bao nhân thịt cải thảo, buổi chiều kêu gọi bọn trẻ trong cô nhi viện cùng nhau gói chút bánh bao để phòng hờ.

Xào nhân, chú trọng là chảo nóng cho thịt vào, lửa to xào bùng.

Vận dụng thủ pháp thô mộc và kỹ xảo Phiên Chước để xào ép ra một phần mỡ béo trong nhân liệu, sau đó chuyển lửa nhỏ kiểm soát dầu chuẩn xác. Giai đoạn đầu lúc Phiên Chước phải xào tơi nhân liệu, giai đoạn sau lúc kiểm soát dầu phải xào đều nhân liệu, đều mà không tơi.

Trong lòng Tần Hoài có một bộ thiết kế hoàn chỉnh cho việc xào nhân hôm nay, anh nói muốn đến cô nhi viện tìm cảm giác tất nhiên là lời nói dối lừa Trịnh Tư Nguyên, nhưng anh ở trong cô nhi viện nấu ăn quả thực giống như về nhà vô cùng tự tại là thật.

Bởi vì anh biết trẻ em trong cô nhi viện nhất định sẽ không kén ăn.

Tần Hoài cầm lấy xẻng xào.

Anh cảm thấy mình đã tìm được cảm giác tác chiến trên sân nhà.

Một chậu nhân liệu lớn đổ vào chảo.

Xèo xèo.

Xào đảo nhanh chóng.

Tần Hoài tìm đúng thời cơ, định học theo dáng vẻ Phiên Chước hôm qua của Trịnh Tư Nguyên làm một cú Phiên Chước.

Lật…

Tần Hoài luống cuống tay chân vung xẻng xào, cố gắng làm cho nhân trong chảo lật qua lật lại.

Trịnh Tư Nguyên lặng lẽ đứng xem bên cạnh, vỗ vỗ khối bột, nội tâm không chút gợn sóng.

Vừa rồi nhìn Tần Hoài cầm xẻng xào ngực có thành trúc như vậy, trong lòng anh loáng thoáng còn có một tia mong đợi, thầm nghĩ Tần Hoài là tuyển thủ kiểu cảm giác và kiểu thiên phú, có khi ở đây thực sự sẽ có sự phát huy siêu thường.

Bây giờ.

Anh rốt cuộc đang mong đợi cái gì?

Cách Tần Hoài không xa, nhân viên cô nhi viện đang lạch cạch thái cải thảo và đồng nghiệp băm thịt bên cạnh cảm thán: _“Tay nghề của Tiểu Tần sư phó đúng là tốt, thịt xào ngửi đã thấy thơm rồi!”_

Đồng nghiệp băm thịt vô cùng tán thành, điên cuồng gật đầu: _“Mấy ngày nay nhàn nhã rồi, bọn trẻ ăn cơm chắc chắn rất tích cực. Vừa rồi cô không nhìn thấy đâu, Thông Thông bình thường ngay cả nói cũng không rõ, khoảng thời gian này cho dù đưa đến trường giáo dục đặc biệt dạy cũng không nhanh như vậy. Vừa rồi lúc chơi bên ngoài nhìn thấy Tiểu Tần sư phó, tiếng anh Bao Bao đó gọi rõ ràng biết bao!”_

_“Nếu tôi có tay nghề này của Tiểu Tần sư phó thì tốt rồi, về quê mở một tiệm bánh bao, còn hơn bất cứ thứ gì.”_ Nhân viên thái cải thảo tràn đầy ngưỡng mộ.

Trịnh Tư Nguyên: …

Thôi được rồi, người ở đây thực sự đều vô cùng bao dung, Tần Hoài sẵn sàng đặc biệt qua đây không phải là không có lý do.

Bên phía Tần Hoài, nhân trong chảo sau khi xào đảo bình thường không có gì lạ đã bước vào giai đoạn hầm.

Chảo lớn hầm, còn thêm nước dùng thượng hạng mà Tần Hoài đặc biệt mang từ nhà ăn qua, mùi thơm đậm đà của thịt lan tỏa trong bếp.

Lần này không chỉ người thái cải thảo và người băm thịt chậc chậc kêu kỳ lạ, ngay cả Khuất viện trưởng cũng lộ ra biểu cảm chưa từng trải sự đời, lặng lẽ thò đầu hỏi Trịnh Tư Nguyên đây còn là nhân bánh bao không, sao lại thơm như vậy?

Nhân thơm như vậy gói bánh bao thật là đáng tiếc, hay là tối nay mọi người ăn nhân thịt luộc ăn kèm mì sợi, bột đã nhào thì gói bánh bao nhân thịt cải thảo. Bột nhiều không sao, cô nhi viện bọn họ bình thường cũng sẽ làm bánh bao, giữ lại ngày mai gói cũng giống nhau.

Trịnh Tư Nguyên không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể tiếp tục lặng lẽ nhào bột.

Nhân hầm xong để nguội một chút, liền đến giai đoạn nặn Quả Nhi đầy phấn khích.

Nghe Tần Hoài nói anh và Trịnh Tư Nguyên sắp làm là món mới của nhà ăn, một loại điểm tâm đặc biệt có hình dáng quả màu đỏ, mọi người trong cô nhi viện đều tò mò xúm lại xem.

Hôm qua nặn cả một buổi chiều, Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài đã thành thạo nắm vững cách nặn qua loa và nhanh chóng.

Chỉ cần trong lòng có quả táo, nặn cái gì cũng là quả táo.

Cái gì? Bạn nói tôi nặn cái này không giống quả táo, chỉ là một quả trái cây lớn hình tròn?

Nói đúng rồi, đây vốn không phải là quả táo.

Ngón tay của Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài linh hoạt và nhanh chóng tạo hình cho khối bột, gần như chỉ trong nháy mắt, một cái Quả Nhi hình tròn hơi không đều đặn, thoạt nhìn có vài phần giống hình dáng quả táo nhưng chỉ nhìn khối bột thì căn bản không nhìn ra đã ra đời.

_“Oa!”_ Quần chúng vây xem rất phối hợp phát ra âm thanh chưa từng trải sự đời, giá trị cảm xúc kéo đầy.

Trịnh Tư Nguyên mặt không cảm xúc lại nhanh chóng nặn một cái.

_“Oa! Giống hệt luôn!”_ Quần chúng vây xem lại phát ra âm thanh chưa từng trải sự đời.

Trịnh Tư Nguyên phá vỡ quy trình, để Tần Hoài nặn trước, tự mình đi pha nước củ cải đường lên màu cho Quả Nhi.

Cái Quả Nhi xấu xí vô cùng đầu tiên ra đời trong tay Trịnh Tư Nguyên.

_“Oa!”_ Tiếng kinh hô vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Trịnh Tư Nguyên cảm thấy chuyến công tác này đi rất tốt, có thể đi dài hạn, đi cố định, đề nghị mỗi chủ nhật cố định đi công tác, nếu Tần Hoài chê đường xa anh có thể lái xe.

Tần Hoài đứng xem bên cạnh, suýt nữa thì không nhịn được cười thành tiếng.

Trịnh Tư Nguyên thực sự là một sư phụ Bạch án vô cùng thích khách hàng trực tiếp cho đánh giá tốt tại hiện trường.

Thảo nào anh lại bị ánh mắt thất vọng của từng ông bác bà thím trong khu nhà lừa gạt, thời gian đi làm ngày một sớm hơn, từ 7 giờ sớm đến 6 giờ, thời gian tan làm ngày một muộn hơn, từ 12 giờ muộn đến ăn xong bữa trưa lại làm thêm một mẻ mới bắt đầu giảng dạy.

Tần Hoài rất phối hợp nhường khoảnh khắc tỏa sáng cuối cùng cho Trịnh Tư Nguyên, mình chỉ phụ trách nặn Quả Nhi luyện chỉ pháp, công việc lên màu toàn bộ giao cho đối phương.

Quả Nhi khó coi như vậy, nhân viên cô nhi viện đều có thể bùng nổ tiếng hoan hô chân tình thực cảm như vậy, có thể nhìn ra bình thường Khuất viện trưởng lừa được một tình nguyện viên đến không dễ dàng, mọi người đều rất muốn giữ Trịnh Tư Nguyên lại.

Làm xong mẻ Quả Nhi đầu tiên, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên lại phân công, một người nêm nếm gia vị cho nhân bánh bao một người nhào bột bánh bao mềm hơn một chút.

Nhân viên cô nhi viện cũng các ti kỳ chức, Khuất viện trưởng đi sắp xếp bàn, nhân tiện động viên bọn trẻ lát nữa qua cùng nhau gói bánh bao.

Kết quả Khuất viện trưởng đi động viên một đi không trở lại, nhân bánh bao vỏ bánh bao trong bếp đều đã chuẩn bị đủ cả rồi, chỉ thiếu trẻ con gói bánh bao, cũng không thấy Khuất viện trưởng quay lại.

Nhân viên cô nhi viện gọi điện thoại cho Khuất viện trưởng, không nghe máy.

_“Có phải đột nhiên có nhà hảo tâm mới đến Khuất viện trưởng đang tiếp đón không, lúc Khuất viện trưởng tiếp đón trò chuyện bình thường không xem điện thoại.”_ Có người suy đoán.

_“Tôi đến văn phòng của Khuất viện trưởng xem thử đi, vừa hay lấy tài liệu để lên xe, vừa rồi quên lấy tài liệu, những chứng từ đó tôi xem qua rồi La tiên sinh vẫn chưa xem đâu.”_ Tần Hoài nói.

Có nhân viên còn chu đáo chỉ đường đến văn phòng viện trưởng cho Tần Hoài, sợ anh đi nhầm.

Sau đó tiếp tục khen Trịnh Tư Nguyên.

_“Oa, Tiểu Trịnh sư phó vỏ bánh bao này của cậu cán cũng quá tốt rồi đi, xúc cảm cầm trên tay đều khác biệt!”_

Tần Hoài: … Khen nữa, thật sự khen Trịnh Tư Nguyên thành tình nguyện viên thường trú mất.

Rất tốt, trên phương diện xem mắt lại có thêm một ưu thế, thực sự rất có lòng lương thiện.

Tần Hoài đi về phía văn phòng viện trưởng, cửa văn phòng khép hờ, ước chừng là đóng vào rồi tự mở ra, tuổi tác của cánh cửa này thoạt nhìn còn lớn hơn cả Tần Lạc, không cẩn thận một chút không đóng chặt là chuyện bình thường.

Bên trong có tiếng người nói chuyện.

Tần Hoài đi đến bên cửa vừa định gõ hai cái, liền nghe thấy hai người đối thoại thực ra mình vô cùng quen thuộc.

Là Khuất Tĩnh.

_“Sao con lại bắt đầu nữa rồi?!”_ Giọng điệu của Khuất viện trưởng là sự quở trách chói tai mà Tần Hoài chưa từng nghe thấy, có thể ý thức được giọng điệu của mình quá gay gắt, Khuất viện trưởng hít một hơi dài, dịu giọng.

_“Dạo này viết luận văn rồi?”_

Khuất Tĩnh không nói gì.

_“Con và Tiểu Tần bọn họ kết bạn xong, không phải đã lâu không như vậy sao? Không phải con nói với mẹ ngày nào cũng đến quán của Tiểu Tần mua điểm tâm, mua Trần Bì Trà, cảm thấy trong lòng vui vẻ hơn nhiều, tình trạng đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều sao?”_

_“Lần trước Tiểu Tần còn nói với mẹ cậu ấy muốn giới thiệu đối tượng cho con, mẹ nghĩ nếu tình trạng của con có chuyển biến tốt, đợi khỏi hẳn rồi, bây giờ y tế phát triển như vậy, bị bỏng đều có thể làm phục hồi sẹo, cái này của con chắc cũng được.”_

_“Bây giờ con vẫn còn trẻ, hơn 30 tuổi kết hôn có rất nhiều người, Tĩnh Tĩnh con luôn có một ngày có thể sống cuộc sống của người bình thường.”_

_“Sao con lại…”_ Khuất viện trưởng nói, giọng đều nghẹn ngào.

Khuất Tĩnh chỉ nói một câu rất nhỏ: _“Xin lỗi Khuất ma ma, con là một con quái vật.”_

_“Đừng nói như vậy, là mẹ không tốt, hồi nhỏ con bị bệnh mẹ không đưa con đến bệnh viện, là mẹ kéo dài làm con thành ra thế này.”_

Tần Hoài ở ngoài cửa nghe đều hơi ngơ ngác, anh sao lại nghe không hiểu lắm cuộc đối thoại bên trong, Khuất Tĩnh rốt cuộc mắc bệnh gì.

Cô ấy thực sự bị dị ứng tia cực tím?

Tần Hoài hơi nhích về phía khe cửa một chút, lặng lẽ thò đầu nhìn vào bên trong một cái.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh hoàn toàn không nói nên lời.

Khuất Tĩnh không đeo găng tay.

Thậm chí không đeo ống tay áo chống nắng, áo dài tay cũng bị xắn lên đến khuỷu tay, cánh tay lộ ra ngoài.

Trên mu bàn tay, cổ tay, cánh tay của cô, toàn là những vết sẹo giống như bị rạch ra. Có mới có cũ, sẹo mới chồng sẹo cũ, những vết sẹo màu hồng ngoằn ngoèo dữ tợn, khiến cho vùng da lộ ra đều vô cùng đáng sợ, thậm chí có chỗ trên cánh tay thoạt nhìn còn không được bằng phẳng, giống như bị khoét sống đi một miếng thịt.

Mới nhất chắc là trên cánh tay, quấn băng gạc, nhìn vị trí chắc là chỗ hôm qua bị Quả Nhi làm bỏng.

Tần Hoài biết, mình hình như đã nhìn thấy bí mật thực sự của Khuất Tĩnh.

Anh cũng biết mình phải đối mặt với một lựa chọn không thể quay đầu.

Là giả vờ không biết, hay là gõ cửa, giả vờ mình vừa mới đến trực tiếp có tố chất nhưng không nhiều mà đẩy cửa bước vào.

Tần Hoài yên lặng hít một hơi dài, bình phục lại tâm trạng.

Chính là không biết quan hệ giữa mình và Khuất Tĩnh đã đến mức độ nào, nhưng chấp niệm của Khuất Tĩnh đã như vậy rồi, không hạ một liều thuốc mạnh ước chừng cả đời này cũng không đến mức độ nào được.

Cứ theo tiến độ tự tàn này, Tần Hoài đều sợ ngày nào đó Khuất Tĩnh trực tiếp cắt cổ tay tự sát.

Tần Hoài gõ mạnh hai cái vào cửa.

_“Khuất viện trưởng.”_

Không cho người bên trong thời gian phản ứng, Tần Hoài đẩy cửa bước vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!