## Chương 132: Đối Với Bạn Bè Nên Thẳng Thắn Chân Thành
Trong văn phòng binh hoang mã loạn.
Khuất viện trưởng vốn dĩ vẫn đang rơi nước mắt, bị việc Tần Hoài đẩy cửa bước vào làm cho sợ hãi đến mức nước mắt cũng khô, luống cuống tay chân muốn đeo găng tay cho Khuất Tĩnh. Vừa cầm găng tay lên lại cảm thấy việc cấp bách là kéo tay áo xuống.
Vừa sốt ruột dùng lực quá mạnh, Khuất viện trưởng ấn vào miếng băng gạc trên tay Khuất Tĩnh, đau đến mức Khuất Tĩnh rụt tay lại, Khuất viện trưởng sợ hãi vội vàng buông tay.
Sau một hồi thao tác, Khuất viện trưởng cuối cùng trên tay cầm chiếc găng tay len màu đang đan dở, cả người đứng lên phía trước, cố gắng che Khuất Tĩnh ở phía sau.
Khác với Khuất viện trưởng vội vàng hoảng hốt làm cái này làm cái kia, lúc thì hận không thể mọc ra 8 cái tay, lúc thì hận không thể mình cao 2m2, nặng 280 cân, có thể giống như một bức tường che chắn chặt chẽ cho Khuất Tĩnh ở phía sau, Khuất Tĩnh không có phản ứng gì.
Khoảnh khắc Tần Hoài bước vào, cô theo bản năng rụt tay ra sau lưng, phát hiện ánh mắt của Tần Hoài đã rơi vào người mình căn bản không thể che đậy được nữa, liền cam chịu cúi đầu thu tay về.
Còn Tần Hoài, đã phát huy ra kỹ năng diễn xuất xuất sắc nhất đời này của mình.
Tần Hoài giả vờ như thực sự là vào tìm Khuất viện trưởng đi nhầm, đầu tiên là hơi kinh ngạc, nhưng che giấu rất tốt không lộ ra biểu cảm quá mức kinh ngạc liếc nhìn cánh tay của Khuất Tĩnh một cái, sau đó nhanh chóng dời ánh mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra bình tĩnh tự nhiên đợi Khuất viện trưởng diễn xong bộ vừa rồi, chậm rãi mở miệng.
_“Khuất viện trưởng, bên chúng tôi nguyên liệu đều chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi bọn trẻ qua cùng nhau gói bánh bao thôi, tôi qua tìm bà nhân tiện lấy tài liệu một chút.”_
Mỗi một chữ Tần Hoài nói đều kéo rất dài, nghe có vẻ giống như phát ngôn cẩn trọng sau khi đã suy nghĩ kỹ càng.
Khuất viện trưởng thấy Tần Hoài sẵn sàng giả ngốc, thở phào nhẹ nhõm, có chút lo lắng liếc nhìn Khuất Tĩnh một cái, chần chừ vài giây, giống như đã hạ quyết tâm nào đó.
_“Tôi đi gọi bọn trẻ, tài liệu đợi lúc Tiểu Tần cậu đi tôi hẵng đưa cho cậu, đỡ làm bẩn túi tài liệu.”_
_“Tĩnh Tĩnh… con giúp mẹ tiếp đón Tiểu Tần một chút, đi… đi… đi rót cho cậu ấy cốc trà…… Không phải, là… là… là, mẹ đi gọi người, con giúp tiếp đón một chút.”_
Sau đó Khuất viện trưởng liền rời đi.
Chân bước như bay, không ngoảnh đầu lại mà rời đi, dường như sợ mình chần chừ một giây sẽ không bước ra khỏi căn văn phòng này được.
Trong văn phòng chỉ còn lại Khuất Tĩnh và Tần Hoài hai người.
Tần Hoài biết, lúc thử thách độ hảo cảm đã đến.
Anh tin rằng Giang Mễ Niên Cao, Táo Nê Sơn Dược Cao, Trần Bì Trà của Khuất Tĩnh khoảng thời gian này không ăn uổng, và những cuộc tán gẫu với các ông bác cũng không uổng công.
Khuất Tĩnh không nói gì, cũng không che chắn cánh tay, hai người cứ như vậy lẳng lặng đứng trong văn phòng, không khí đều trầm mặc, tĩnh mịch như chết.
_“Ngày mai đến nhà ăn không?”_ Tần Hoài chủ động mở miệng hỏi, _“Tôi làm Giang Mễ Niên Cao nhân Táo Nê Sơn Dược, nhưng cô có thể phải đến muộn một chút, đợi tôi về làm Niên Cao, Niên Cao ngày mai ước chừng phải đợi đến tám chín giờ sáng mới được ăn.”_
_“Hơn nữa sáng mai xác suất lớn là tôi sẽ không dậy nổi, đi làm muộn một chút.”_
Khuất Tĩnh ngẩng đầu, muốn xem Tần Hoài là cố làm ra vẻ bình tĩnh chuyển chủ đề hay là thực sự rất nhẹ nhõm. Cô nhìn biểu cảm của Tần Hoài, nhìn trọn vẹn một hai phút, đôi môi run rẩy hỏi:
_“Cậu không thấy rất đáng sợ sao?”_
_“Khá đáng sợ.”_ Tần Hoài gật đầu.
Khuất Tĩnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát, cắn cắn môi, khiến cho đôi môi vốn đã không có chút huyết sắc nào càng thêm trắng bệch.
_“Tôi căn bản không hề bị dị ứng tia cực tím.”_
Tần Hoài nói: _“Có thể đoán ra được, hơn nữa tôi đã sớm đoán ra rồi.”_
Khuất Tĩnh rót cho Tần Hoài một cốc nước, ra hiệu cho Tần Hoài ngồi xuống, chậm rãi tháo găng tay của tay kia ra, xắn tay áo lên để lộ làn da.
Cũng là một bàn tay đầy sẹo, vết thương mới chồng vết thương cũ.
_“Tôi từ lúc rất nhỏ đã như vậy rồi.”_ Khuất Tĩnh nói, _“Cụ thể là ngày nào đã không nhớ nữa, tôi chỉ nhớ là có một lần thi toán tiểu học không đạt điểm tối đa, tôi vô cùng tức giận, vô cùng buồn bã, vô cùng hận bản thân mình.”_
_“Tôi cũng không biết tại sao mình lại buồn bã như vậy, tối hôm đó tôi không ngủ, lén chạy vào bếp, lấy dao rạch một đường rất sâu trên cánh tay, máu chảy đầy đất.”_
_“Đợi đến khi tôi ý thức được mình đã làm gì thì máu đã chảy rất nhiều rồi, tôi vừa lau đất máu trên tay vừa nhỏ xuống, biết không giấu được nên tôi đi tìm Khuất viện trưởng.”_
_“Bà ấy đưa tôi đến phòng khám nhỏ băng bó vết thương, còn mua kẹo cho tôi muốn tôi vui vẻ hơn một chút, nhưng căn bản không có tác dụng. Từ đó về sau, khi thành tích thi cử của tôi không lý tưởng, lúc làm bài tập không làm ra, hoặc cảm thấy lúc học tập không vào đầu, tôi sẽ nghĩ đến cảm giác lúc con dao đâm vào cánh tay tôi ngày hôm đó.”_
_“Rất đau, nhưng nỗi đau khiến tôi tỉnh táo, khiến tôi vui vẻ, khiến tôi bình tĩnh.”_
_“Tôi bắt đầu không thể vãn hồi, chính tôi cũng không có cách nào kiểm soát được bản thân mình, rất nhiều lúc tôi cảm giác lúc cầm dao bản thân mình không có ý thức, đến khi tôi bắt đầu ý thức được mình đã làm gì thì trên tay đã toàn là máu rồi.”_
_“Lúc đầu Khuất viện trưởng còn đưa tôi đến phòng khám nhỏ, sau này bà ấy đều không dám đưa tôi đến phòng khám, bà ấy tự mua hộp y tế học cách băng bó.”_
_“Bà ấy không hiểu thế nào là bệnh tâm lý, bà ấy tưởng tôi bị bắt nạt ở trường, bà ấy mua kẹo, mua bánh kem, mua búp bê, mua quần áo mới cho tôi, bà ấy đan cho tôi rất nhiều găng tay, mua rất nhiều áo dài tay, giúp tôi che đi vết thương trên người. Gọi điện thoại lừa giáo viên bảo giáo viên tôi không thể phơi nắng, không cần học thể dục.”_
_“Nhưng vẫn bị người ta nhìn thấy, có một lần lúc tan học găng tay của tôi chưa đeo kỹ bị bạn học nhìn thấy vết sẹo trên tay, làm cậu ta sợ hãi. Giáo viên biết chuyện tưởng tôi bị ngược đãi ở cô nhi viện, báo cảnh sát.”_
_“Lúc đó tôi đã học cấp hai rồi, cảnh sát nói với Khuất viện trưởng tôi có thể là có vấn đề về tâm lý, Khuất viện trưởng đưa tôi đi khám bác sĩ tâm lý.”_
_“Có tác dụng không?”_ Tần Hoài hỏi.
Khuất Tĩnh lắc đầu: _“Kê thuốc, rất nhiều thuốc ngày nào cũng uống, nhưng tôi vẫn không kiểm soát được bản thân mình.”_
_“Tôi không biết là tại sao, tôi nói không rõ, hồi cấp hai bạn học nói tôi là quái vật, sau đó tôi chuyển trường.”_
Khuất Tĩnh nhìn vết sẹo trên tay mình: _“Tôi rất vui vì Tần Hoài cậu… cùng với Hồng tỷ, La tiên sinh cùng quan tâm tôi như vậy, sẵn sàng làm bạn với tôi. Khoảng thời gian này cảm xúc của tôi luôn vô cùng ổn định, đã lâu không tự tàn nữa.”_
_“Tôi tưởng tôi khỏi rồi.”_
_“Nhưng mấy ngày trước lúc khám bệnh tôi gặp một bệnh nhân mắc chứng Alzheimer, bệnh tình của ông ấy đã rất nghiêm trọng rồi. Cháu gái của ông ấy rõ ràng đã học đại học, nhưng trong ký ức của ông ấy cháu gái vẫn là học sinh cấp hai, mỗi buổi chiều đều gọi điện thoại cho con trai bảo anh ta đi đón cháu gái tan học.”_
_“Trước đây ông ấy không điều trị ở bệnh viện chúng tôi, là con trai ông ấy cảm thấy bệnh nhân quá phiền phức nên đặc biệt đăng ký khám chỗ tôi, hỏi tôi có cách nào làm cho bố anh ta khá hơn một chút không.”_
_“Tôi bất lực.”_
_“Tối hôm đó về nhà tôi vô cùng bực bội, tôi nhìn tài liệu luận văn trên máy tính một chữ cũng không vào đầu. Tôi căm ghét sự vô năng của bản thân, căm ghét sự vô dụng của bản thân, căm ghét tôi rõ ràng chuyên công hướng này nhưng tôi lại không chữa khỏi được cho bất kỳ một bệnh nhân nào, chỉ có thể kiểm soát sự phát triển của bệnh tật.”_
_“Đợi đến khi tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cánh tay lại thành ra thế này.”_
Khuất Tĩnh nhìn Tần Hoài: _“Có thể bạn học của tôi nói không sai, tôi chính là một con quái vật.”_
Tần Hoài chỉ có thể trầm mặc, anh không biết nên nói gì.
Anh có thể nói gì đây? Anh biết Khuất Tĩnh sở dĩ làm như vậy, có thể là vì chấp niệm của cô.
Cô không nhớ ký ức trước đây đã quên mất lý do làm như vậy, nhưng cơ thể và ý thức của cô, hoặc nói cách khác là bản năng tự cứu của một tinh quái, dùng cách này để nhắc nhở bản thân để cô tự cứu.
Nhưng giống như Trần Huệ Hồng nói, người trong cuộc thì u mê, cho dù anh nói như vậy, Khuất Tĩnh cũng sẽ không tin.
Tần Hoài cầm lấy chiếc găng tay trên bàn đưa cho Khuất Tĩnh.
_“Đi gói bánh bao đi, bọn trẻ trong cô nhi viện chắc đều đã đang làm việc rồi, hai chúng ta cũng không thể lười biếng.”_
Khuất Tĩnh nặn ra một nụ cười: _“Cảm ơn.”_
_“Cậu sẽ nói với Hồng tỷ và La tiên sinh chứ?”_ Khuất Tĩnh hỏi.
_“Cô hy vọng tôi nói với họ không?”_ Tần Hoài hỏi ngược lại.
Khuất Tĩnh nghĩ nghĩ, gật đầu: _“Nói đi, La tiên sinh thông minh như vậy, cậu nói dối trước mặt ông ấy không lừa được ông ấy đâu.”_
_“Hơn nữa nếu Khuất ma ma biết bạn bè của tôi đều biết bí mật của tôi mà không để ý, trong lòng bà ấy chắc sẽ vui hơn một chút.”_
_“Bao nhiêu năm nay bà ấy luôn rất tự trách, cảm thấy là bà ấy không đưa tôi đi khám bác sĩ tâm lý ngay từ đầu làm lỡ dở tôi, tôi mới biến thành như bây giờ.”_
_“Người tôi có lỗi nhất chính là bà ấy, tôi không muốn làm bà ấy buồn thêm.”_
Khuất Tĩnh đeo găng tay, buông tay áo xuống, đeo khẩu trang, khôi phục lại cách ăn mặc trước đây.
_“Đi thôi, đi gói bánh bao.”_