## Chương 133: Niên Cao
Thấy Tần Hoài và Khuất Tĩnh hai người cùng nhau đến nhà bếp, vẻ mặt lo lắng của Khuất viện trưởng lúc này mới biến mất, vừa gói bánh bao, vừa lặng lẽ nhìn Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh đeo khẩu trang, hơi mỉm cười với Khuất viện trưởng, phần khuôn mặt không bị khẩu trang che khuất gần như không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ là đôi mắt cong hơn một chút.
Khuất viện trưởng rất ăn ý bắt được nụ cười của Khuất Tĩnh, lúc này mới hoàn toàn yên tâm gói bánh bao.
Sự giao lưu ngầm giữa hai người, trong số tất cả những người có mặt chỉ có Tần Hoài chú ý tới, những người khác không hề hay biết.
Nhân viên bên cạnh Khuất viện trưởng còn rất kinh ngạc hỏi Khuất viện trưởng: _“Ê, Tĩnh Tĩnh đến lúc nào vậy?”_
_“Vừa mới đến, con bé biết Tiểu Tần sư phó và Tiểu Trịnh sư phó hôm nay đến cô nhi viện làm tình nguyện viên, sợ không đủ người, đặc biệt xin nghỉ mấy tiếng chuyên môn qua đây.”_
Nhân viên cười nói: _“Những đứa trẻ bước ra từ cô nhi viện chúng ta bao nhiêu năm nay, chính là Tĩnh Tĩnh có tiền đồ nhất, về nhiều nhất. Khuất viện trưởng, bà đúng là nuôi được một cô con gái tốt nha, đợi ngày nào đó Tĩnh Tĩnh kết hôn, bà chẳng phải sẽ ngồi ghế chủ tọa sao.”_
Nhân viên nói đùa trông chỉ khoảng 35, 36 tuổi, lớn hơn Khuất Tĩnh vài tuổi, ước chừng là không biết chuyện của Khuất Tĩnh hồi cấp hai.
Khuất viện trưởng thần sắc không đổi, cười đáp: _“Đúng vậy, đợi Tĩnh Tĩnh kết hôn, có khi thực sự để tôi ngồi ghế chủ tọa.”_
Bên phía Khuất viện trưởng đang nói đùa trêu chọc, bên phía Tần Hoài thì tương đối yên tĩnh hơn.
Quả Nhi chỉ có Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên biết gói, những người khác hoàn toàn không xen tay vào được, bên cạnh hai người cơ bản là vùng chân không. Ngoại trừ thỉnh thoảng có người qua đưa nguyên liệu, nói chuyện nhỏ tiếng người bên cạnh đều không nghe thấy.
_“Mấy giờ chúng ta về?”_ Trịnh Tư Nguyên hỏi.
_“Hơn 5 giờ đi, Quả Nhi gói xong thì về.”_ Tần Hoài liếc nhìn nguyên liệu còn lại, cảm thấy có thể không đợi được đến 5 giờ rồi.
Không phải, Trịnh Tư Nguyên làm việc này cũng quá nhanh rồi đi?
Khoảng thời gian anh không có mặt, nhân viên cô nhi viện rốt cuộc đã oa bao nhiêu tiếng? Lập nhóm lừa gạt Tiểu Trịnh sư phó sao?
_“Hơn 4 giờ.”_ Tần Hoài lập tức đổi giọng.
_“Chỗ bánh bao đó…”_ Trịnh Tư Nguyên thậm chí hơi muốn gói bánh bao.
_“Bánh bao người của cô nhi viện sẽ gói xong.”_ Tần Hoài nói, _“Đây cũng coi như là hoạt động tập thể, anh xem bọn trẻ gói vui vẻ biết bao.”_
Trịnh Tư Nguyên không nói nữa, tiếp tục cắm cúi làm việc.
Đúng như Tần Hoài dự đoán, hơn 4 giờ tất cả Quả Nhi đã được gói xong toàn bộ. Trước khi rời đi Tần Hoài đặc biệt tìm Khuất viện trưởng, dặn đi dặn lại bà thời hạn bảo quản của Quả Nhi kém xa bánh bao, cho dù để vào ngăn đá cũng không thể thực sự đông lạnh 10 ngày nửa tháng.
Càng không cần phải nói chi phí của Quả Nhi cao, đông lạnh trong tủ lạnh càng lâu càng khó ăn, cách ăn tốt nhất chính là ăn hết toàn bộ trong thời gian ngắn nhất.
Khuất viện trưởng gật đầu tỏ vẻ đã nhớ kỹ, dẫn Tần Hoài vào văn phòng lấy tài liệu.
Tần Hoài cảm thấy hôm nay anh cũng coi như là ba lần vào ba lần ra văn phòng của Khuất viện trưởng rồi.
_“Tiểu Tần, vừa rồi Tĩnh Tĩnh đều nói với cậu rồi chứ?”_ Quả nhiên, đến văn phòng, Khuất viện trưởng vẫn không nhịn được nhắc đến chuyện vừa rồi.
_“Nói rồi.”_
_“Cậu thực sự… không để ý?”_ Khuất viện trưởng nhìn Tần Hoài.
_“Thực sự.”_ Tần Hoài thản nhiên nhìn Khuất viện trưởng.
Anh có gì mà để ý chứ, Khuất Tĩnh đây đều không phải là người.
Tần Hoài bày tỏ anh với tư cách là một nhân vật chính có hệ thống, bên cạnh có một Tất Phương một lòng chờ chết, một Bạch vắt cổ chày ra nước, một Loan Điểu cống hiến bản thân không có kiếp sau, thêm một sinh vật không rõ tên có khuynh hướng tự tàn nghiêm trọng cũng rất hợp lý.
Có gì không thể chấp nhận được chứ?
Lạc Lạc nhà họ với tư cách là một người bình thường, lúc học mẫu giáo đã chấp nhận sự thật anh trai mình là một nhân vật chính có hệ thống rồi.
Mặc dù bây giờ Lạc Lạc không chấp nhận lắm.
_“Khuất viện trưởng, tôi cũng lớn lên ở cô nhi viện.”_ Tần Hoài nói, _“Bà không thể yêu cầu mỗi một đứa trẻ trong cô nhi viện đều là người bình thường, nếu không phim kinh dị cũng sẽ không hay lấy chúng tôi làm đề tài.”_
Khuất viện trưởng đưa tài liệu cho Tần Hoài: _“Tĩnh Tĩnh có thể kết bạn với người như cậu, tôi thực sự rất vui.”_
_“Chuyện lần trước cậu nói muốn giới thiệu đối tượng cho Tĩnh Tĩnh, tôi thấy vẫn là từ từ hẵng hay.”_ Khuất viện trưởng nói, _“Con bé đã có những người bạn có thể giao tâm, tôi cảm thấy đã rất tốt rồi.”_
Tần Hoài cảm thấy nên đẩy WeChat của Khuất viện trưởng cho Trịnh Đạt, để Khuất viện trưởng giao lưu với Trịnh Đạt một chút về tâm đắc không giục cưới.
Như vậy Trịnh Tư Nguyên ước chừng sẽ cảm động một cái, ở lại Vân Trung Thực Đường làm thuê hai năm trước.
_“Khuất viện trưởng.”_ Tần Hoài nhận lấy tài liệu, _“Khuất Tĩnh từ nhỏ có món gì đặc biệt thích ăn không?”_
Khuất viện trưởng không ngờ chủ đề của Tần Hoài chuyển biến nhanh như vậy, nghĩ nghĩ: _“Niên Cao có tính không?”_
Tần Hoài sửng sốt, không ngờ Khuất Tĩnh thực sự thích ăn Niên Cao, lại còn thích ăn từ nhỏ. Vậy Sơn Dược thì sao? Táo Nê Sơn Dược Cao thất sủng rồi?
_“Lúc Tĩnh Tĩnh còn rất nhỏ, khoảng ba bốn tuổi đi, có một năm mùa đông cô nhi viện chúng tôi nấu canh Niên Cao. Vì Tĩnh Tĩnh từ nhỏ đã rất ngoan, ăn cơm ngủ nghỉ gì đó chưa bao giờ để chúng tôi phải bận tâm, canh Niên Cao nấu lần đó Niên Cao bên trong đều thái thành miếng rất nhỏ, lúc chúng tôi đút cơm liền không chú ý lắm đến Tĩnh Tĩnh, con bé tự cầm thìa nhỏ tự ăn.”_
_“Kết quả ăn nhiều quá, đầy bụng đau dạ dày, làm chúng tôi sợ hãi ngay trong đêm đưa con bé đến bệnh viện. Vốn tưởng trẻ con ăn nhiều nhận được bài học, sau này sẽ không ăn Niên Cao nữa.”_
_“Kết quả qua một tháng lúc nấu canh Niên Cao, Tĩnh Tĩnh lại ăn một bát lớn, lúc đó Trương tẩu chăm sóc Tĩnh Tĩnh từ nhỏ vẫn chưa nghỉ hưu, nếu không phải Trương tẩu nhìn thấy, ước chừng lại phải đau dạ dày đưa đến bệnh viện.”_
_“Đợi sau này Tĩnh Tĩnh đi học rồi, chỉ cần thành tích thi cử tốt cô nhi viện chúng tôi liền làm Niên Cao, Niên Cao gì con bé cũng thích ăn. Quế Hoa Niên Cao, canh Niên Cao nấu, miếng Niên Cao chiên, không có Niên Cao nào con bé không thích ăn.”_
_“Tôi nhớ Tĩnh Tĩnh còn đặc biệt nói với tôi, Giang Mễ Niên Cao Tiểu Tần sư phó làm đặc biệt ngon, gần như bữa tối mỗi ngày đều là Giang Mễ Niên Cao.”_
Tần Hoài như có điều suy nghĩ cầm tài liệu rời khỏi cô nhi viện.
Trên đường về, Tần Hoài nghiêm túc lái xe, Trịnh Tư Nguyên ngồi ghế phụ ngón tay không ngừng nhắn tin, xác suất lớn là đang trò chuyện với Trịnh Đạt.
_“Tư Nguyên, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh một chút.”_ Tần Hoài đột nhiên mở miệng.
Trịnh Tư Nguyên đặt điện thoại xuống, một bộ dạng tôi biết ngay mà, nói: _“Cậu nói nhân thịt xào buổi chiều đúng không?”_
_“Tôi thấy cậu nói có lý, sự phát huy của cậu ở cô nhi viện quả thực sẽ tốt hơn bình thường ở nhà ăn một chút. Chiều nay cậu dùng chảo lớn xào, chảo lớn đun củi đối với việc kiểm soát Hỏa hầu thực ra độ khó sẽ cao hơn một chút. Nhưng nhân liệu chiều nay của cậu cũng là phát huy bình thường, chứng tỏ đối với cậu mà nói cô nhi viện quả thực là vùng an toàn.”_
Trịnh Tư Nguyên bày tỏ những lời vừa rồi anh đã chuẩn bị cả một buổi chiều rồi.
_“Không phải, tôi muốn hỏi anh thấy Giang Mễ Niên Cao tôi làm thế nào?”_
Trịnh Tư Nguyên:?
_“Cũng được đi.”_ Trịnh Tư Nguyên nói, _“Tôi mới ăn hai lần, hương vị rất bình thường, sao vậy?”_
_“Anh thấy còn nhiều không gian để nâng cao không?”_
Trịnh Tư Nguyên nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu: _“Giang Mễ Niên Cao, nói trắng ra chính là Niên Cao.”_
_“Bố tôi từng nói với tôi, Giang Mễ nghe có vẻ rất cao cấp, bản chất chính là gạo nếp phương Nam bình thường. Giang Mễ Niên Cao sở dĩ là điểm tâm cung đình, chủ yếu vẫn là vì vật dĩ hy vi quý, gạo nếp phương Bắc không thích hợp dùng để làm Niên Cao, gạo nếp phương Nam vận chuyển đến phương Bắc liền giá trị ngàn vàng.”_
_“Nói một ngàn đạo một vạn, Giang Mễ Niên Cao không có hàm lượng kỹ thuật gì. Giang Mễ Niên Cao tôi làm có thể tốt hơn cậu một chút, là vì tiệm bánh ngọt của tôi bình thường có bán món điểm tâm này, tôi làm nhiều. Nếu cậu giống tôi ngày nào cũng làm, tích tiểu thành đại, cũng có thể làm ra giống vậy.”_
Nói xong, Trịnh Tư Nguyên mạnh dạn suy đoán: _“Lạc Lạc dạo này lại muốn ăn Niên Cao rồi?”_
_“Nhưng… Niên Cao nhân thịt có phải không tốt lắm không?”_
Tần Hoài nhìn Trịnh Tư Nguyên một cái thật sâu, cảm thấy Trịnh Tư Nguyên thực sự bị Bình Quả Diện Quả Nhi đả kích quá sâu rồi.
Niên Cao nhân thịt, tính từ anh dùng lại là không tốt lắm.
Trịnh Tư Nguyên bây giờ thực sự là quá bao dung rồi.