Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 134: Chương 134: Phái Hành Động

## Chương 134: Phái Hành Động

Tối hôm đó, Tần Hoài không tăng ca làm Niên Cao xuyên đêm.

Tất nhiên không phải Tần Hoài lười biếng, là Khuất Tĩnh gửi WeChat cho Tần Hoài. Nói với Tần Hoài cô biết thời gian sinh hoạt đại khái ngày thường của Tần Hoài, không muốn vì mình mà làm Tần Hoài thức khuya ngủ ít. Hơn nữa cô biết chiều nay Tần Hoài hỏi cô ngày mai có muốn đến mua Niên Cao không, là tìm cho mình một cái cớ để xuống nước, cô rất vui vì có thể có một người bạn như vậy.

Còn nhân tiện hỏi Tần Hoài một chút, ngày mốt La Quân có muốn đến bệnh viện làm vật lý trị liệu không.

Không biết có phải là ảo giác của Tần Hoài không, anh cảm giác kể từ khi mình bước vào văn phòng của Khuất viện trưởng, đụng phải bí mật của Khuất Tĩnh, Khuất Tĩnh nói chuyện trực tiếp hơn nhiều.

La Quân nói quả nhiên không sai, bí mật của Khuất Tĩnh quả thực là một bước đột phá lớn.

Sau khi về đến khu nhà, Tần Hoài nhắn tin cho La Quân, nói với La Quân mình đã có bước đột phá lớn, cần nhanh chóng mở tiệc trà.

Sau đó Tần Hoài liền ở dưới lầu khu nhà, gặp Trương Thục Mai giờ ăn tối còn phải ra ngoài mua lan chi nhện.

Trương Thục Mai cười với Tần Hoài, vui vẻ xách chiếc túi vải buồm lớn ra ngoài lười biếng rồi.

Trong nhà La Quân, Trần Huệ Hồng đã bắt đầu ăn rồi.

Vô cùng phong phú.

Hai đĩa trái cây, bốn năm loại hạt, tất cả điểm tâm bán ra trong ba ngày của Vân Trung Thực Đường, ba thố canh tuyết lê mộc nhĩ trắng.

Tần Hoài cảm thấy anh không cần đến nhà ăn ăn tối nữa.

_“Nói đi.”_ La Quân uống canh tuyết lê mộc nhĩ trắng, liếc nhìn Trần Huệ Hồng đang cắn hạt dưa, _“Có thu hoạch gì.”_

Tần Hoài kể lại bước đột phá mang tính lịch sử chiều nay, Trần Huệ Hồng nghe đến đoạn sau ngay cả hạt dưa cũng không cắn nữa, lưng đều thẳng tắp.

_“Nghiêm trọng như vậy.”_ Trần Huệ Hồng nhíu chặt mày, _“Thường là tinh quái có chấp niệm sâu nặng như vậy kiếp cuối cùng đều sống không thọ nha, Tiểu Khuất có thể sống đến tuổi này coi như là trường thọ rồi.”_

Tần Hoài: …

Hồng tỷ, cái miệng này của chị nếu không muốn có thể quyên góp đi.

La Quân ngược lại không phản bác lời của Trần Huệ Hồng: _“Quả thực, cũng là bắt kịp thời đại tốt, nếu không đầu thai kiếp cuối cùng sớm mấy chục năm, tuổi này cỏ trên mộ đã cao nửa mét rồi.”_

La Quân đều tán thành, Tần Hoài đột nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề: _“Nghiêm trọng như vậy sao? Vậy Khuất Tĩnh chẳng phải rất nguy hiểm?”_

La Quân lườm Tần Hoài một cái: _“Nếu không cậu tưởng tại sao tôi phải chỉ định cô ta đến tận cửa khám sức khỏe cho tôi. Chúng tôi là không có bản lĩnh của cậu, có thể trực tiếp nhìn thấy ký ức của đối phương, những gì chúng tôi có thể làm cũng chỉ là kéo dài để cô ta cố gắng sống thêm vài năm, đừng tự mình hành hạ mình chết.”_

Tần Hoài nghe ra một tia oán niệm nhàn nhạt trong giọng nói của La Quân.

Quả nhiên, giây tiếp theo oán niệm của La Quân liền tràn ra từ trong lời nói: _“Có phải cậu chưa qua sự đồng ý của tôi đã đổi người rồi không? Lần trước người vẽ không phải rất nhanh sao? Sao lần này lâu như vậy vẫn chưa giao bản thảo thứ 2 qua?”_

Quả nhiên, là Băng Băng Tử giao bản thảo thứ 2 chậm một chút, làm cho khách hàng La không vui rồi.

Tần Hoài chỉ có thể giải thích thay Băng Băng Tử: _“Không đổi người, đây không phải là bản thảo thứ 1 ngài không hài lòng sao? Họa sĩ lại chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của Liễu Đào, qua vài năm làm cách ăn mặc của phụ nữ có chồng, thần thái giữa lông mày và ánh mắt cũng có chút thay đổi, nhất thời không nắm bắt được thần vận là chuyện bình thường, ngài phải cho cô ấy thời gian.”_

_“Thực sự không được, ngày mai vẫn chưa giao bản thảo thứ 2 tôi sẽ giục thêm.”_

La Quân không tình nguyện gật đầu.

Trần Huệ Hồng bắt đầu ăn hạt hồ đào: _“Không phải đang nói Khuất Tĩnh sao? Sao lại nói đến giao bản thảo rồi. Tôi thấy Tiểu Tần hôm nay làm rất đúng a, ít nhất có thể làm cho Tiểu Khuất sống thêm năm năm, nhưng bây giờ phải làm sao a? Chi Tuyến Nhậm Vụ của Tiểu Khuất không phải vẫn chưa có manh mối sao?”_

Tần Hoài cảm thấy anh đã có chút manh mối rồi, điểm tâm của Chi Tuyến Nhậm Vụ tám chín phần mười chính là Niên Cao, sẽ không sai. Nhưng hoa văn của Niên Cao rất nhiều, chủng loại cũng rất nhiều, hơn nữa giới hạn trên không cao, giới hạn dưới cũng không thấp.

Tần Hoài trên đường về vẫn luôn suy nghĩ mình nên dùng phương pháp liệt kê, hay là tóm lấy Giang Mễ Niên Cao làm đến chết.

Tần Hoài cũng nói một chút về bước đột phá trên Niên Cao.

La Quân mất kiên nhẫn xua tay: _“Bây giờ nói những thứ này đều là hư ảo, cậu lại không làm ra được. Điểm tâm của tôi cậu luôn biết là gì chứ? Bình Quả Diện Quả Nhi cấp B, cậu làm ra được không?”_

Tần Hoài: …

Quá đáng rồi nha, cái này đâu chỉ tôi không làm ra được, Trịnh Tư Nguyên cũng không làm ra được được không.

Loại điểm tâm Bạch án kéo đầy Hồng án này quả thực chính là một cái bug, nhà ai sư phụ làm điểm tâm là Hồng án kéo đầy Bạch án bình thường nha.

Nhưng với sự hiểu biết của Tần Hoài về La Quân, ông ấy nếu đã nói lời này, chứng tỏ trong lòng ông ấy đã có kế hoạch.

_“Vậy ngài cảm thấy tiếp theo nên làm thế nào?”_ Tần Hoài làm ra vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo, khiến La Quân vô cùng hài lòng.

_“Tôi đã nói từ lâu rồi, cách đơn giản nhất chính là bảo Trần Huệ Hồng bán một căn nhà cho tôi, tôi trực tiếp tặng cho Khuất Tĩnh, bảo cô ta chuyển đến khu nhà chúng ta. Gần quan được lộc, nhiệm vụ gì mà không dễ giải quyết.”_

_“Cũng tại Trần Huệ Hồng keo kiệt, vốn dĩ đáng lẽ bà ta trực tiếp tặng cho Khuất Tĩnh một căn nhà.”_

Trần Huệ Hồng bình tĩnh bóc hạt hồ đào không nói gì.

Tần Hoài đặc biệt muốn hỏi, thực sự không thể tặng anh một căn nhà trước sao? Nếu anh đã là người thừa kế di sản của La Quân trên danh nghĩa rồi, có thể nhân lúc La Quân vẫn chưa đầu thai kế thừa một căn nhà trước không.

_“Cái này cũng không hợp lý lắm đi? Quan hệ giữa chúng ta chắc chưa tốt đến mức, có thể tặng bất động sản cho nhau đi.”_ Tần Hoài nói, _“Ngài đâu thể nói với Khuất Tĩnh, qua điều tra phát hiện cô ấy và ngài cũng có quan hệ họ hàng, ngài chuẩn bị liệt cô ấy vào danh sách người thừa kế di sản hàng thứ hai.”_

La Quân lắc đầu: _“Phiền phức, các người chính là thích nhìn trước ngó sau, nghĩ đông nghĩ tây, nghe tôi, nói thẳng.”_

Sau đó La Quân liền lấy điện thoại ra gọi cho Khuất Tĩnh, Tần Hoài cản cũng không cản được.

_“Alo.”_ Bên phía Khuất Tĩnh gần như là bắt máy trong giây lát.

_“Tần Hoài và Trần Huệ Hồng đều đang ở nhà tôi.”_ La Quân vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề.

Bên phía Khuất Tĩnh trầm mặc một chút, giọng điệu không hề dao động: _“Vậy Tần Hoài chắc đều đã nói với hai người rồi, ngài và Hồng tỷ không bị tôi làm cho sợ hãi chứ?”_

La Quân hừ lạnh: _“Tôi sống hơn 90 năm, cái gì chưa từng thấy, cô cái này mới đến đâu? Tôi nói cho cô biết, dưới tên Trần Huệ Hồng còn mấy căn nhà trong khu nhà, có mấy căn đang để trống chưa cho thuê, để trống cũng là lãng phí. Tôi nhớ nhà của cô cũng là thuê, ngày mai cô qua chọn một căn ưng ý, trực tiếp chuyển qua ở.”_

Khuất Tĩnh đều ngơ ngác rồi.

_“Nghe thấy chưa?”_

_“Nghe… nghe thấy rồi, nhưng cái này không tốt lắm đi? Tôi nhớ giá nhà của Vân Trung Tiểu Khu rất cao, tiền thuê cũng không rẻ, nhà của Hồng tỷ…”_

La Quân cho Trần Huệ Hồng một ánh mắt.

Trần Huệ Hồng lập tức mở miệng, lớn giọng, dùng giọng nói nhiệt tình mang tính biểu tượng của bà ngắt lời Khuất Tĩnh.

_“Cái này có gì đâu, dù sao những căn nhà đó của tôi để trống cũng là để trống, Tiểu Khuất ngày mai cô trực tiếp chuyển qua ở, xách vali vào ở, đều là đã trang trí xong rồi.”_

_“Cô qua ở, bình thường chúng ta trò chuyện còn có thể thêm một người. Trong khu nhà thêm một bác sĩ mọi người cũng an tâm, tốt biết bao nha, cứ nghe theo La tiên sinh, ngày mai chuyển qua ở.”_

_“Tôi… tôi là bác sĩ khoa thần kinh nội khoa, không phải…”_

_“Cứ quyết định vậy đi, ngày mai qua ký hợp đồng nha.”_ Trần Huệ Hồng cúp điện thoại.

Tần Hoài không biết nói gì, lặng lẽ giơ ngón tay cái với hai người.

Trâu bò!

Tinh quái Sơn Hải Kinh các người, đúng là ai nấy đều là phái hành động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!