Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 159: Chương 159: Lương Chúc (9)

## Chương 159: Lương Chúc (9)

Chiếc Maybach của Trần Huệ Hồng từ từ tiến vào gara tầng hầm, không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

Mọi việc suôn sẻ.

Trước khi xuống xe Tần Hoài đội lại mũ, khăn quàng cổ và khẩu trang, đảm bảo cho dù Triệu Dung và Tần Tòng Văn đứng trước mặt mình cũng không thể nhận ra ngay lập tức, sau đó tai nghe sáu đường mắt nhìn tám hướng kéo vali, nhanh chóng lẻn vào thang máy.

Mãi cho đến khi từ thang máy bước ra đến cửa nhà La Quân, Tần Hoài mới hơi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Trương Thục Mai mở cửa.

_“Tiểu Tần sư phụ, phòng đã dọn dẹp xong cho ngài rồi. Thời gian có hạn, giường là giường đệm hơi mua tạm, ngài xem có thích ứng không, nếu không thích ứng thì tôi tìm người chuyển giường phòng tôi sang phòng khách.”_ Trương Thục Mai nói.

Nhà La Quân không có phòng khách, phòng trong nhà ông chỉ có phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng vẽ, phòng nghe nhìn và phòng trưng bày, phòng người giúp việc bị La Quân lấy để chất đồ lặt vặt, Trương Thục Mai - bảo mẫu ở lại nhà này là ở phòng ngủ phụ.

Tần Hoài liếc nhìn, phát hiện Trương Thục Mai là tạm thời dọn dẹp phòng nghe nhìn ra biến thành phòng khách, phòng khá lớn, có thể ở, còn lớn hơn phòng ngủ chính nhà anh.

_“Khá tốt, không có vấn đề gì.”_ Tần Hoài cười nói, mở vali, lấy 20 cân bánh xốp và phôi sống của Diện Quả Nhi trong vali ra.

Lần này Tần Hoài đến ngoài bánh xốp và Diện Quả Nhi ra thì chỉ mang theo một bộ quần áo thay giặt, căn bản không có gì cần sắp xếp, cầm đồ liền đi ra phòng khách.

Trần Huệ Hồng đã đang ăn đĩa trái cây rồi.

La Quân vẫn ngồi trên sô pha xem tivi, thấy Tần Hoài đi ra liền cho anh một ánh mắt, hắng giọng cao giọng nói: _“Tiểu Trương, quy củ cũ, Lan Chi.”_

5 phút sau, Trương Thục Mai đã thu dọn xong xách túi lớn vui vẻ ra khỏi cửa.

Tần Hoài vào bếp hấp Diện Quả Nhi cho La Quân, vừa vào bếp, phát hiện trên bàn bếp đặt vài bát nguyên liệu.

Nguyên liệu của Trần Bì Trà.

Ý đồ đã rất rõ ràng rồi.

_“La tiên sinh, có muốn nấu Trần Bì Trà không?”_ Tần Hoài thò đầu ra hỏi.

_“Nếu không thì sao.”_ La Quân âm dương quái khí nói, _“Tiểu Tần sư phụ quả nhiên trăm công nghìn việc, từ xa xôi chạy về một chuyến chỉ vì nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, ngay cả một bát Trần Bì Trà cũng không muốn cho mục tiêu nhiệm vụ uống nhiều.”_

Tần Hoài: ……

Ngài gần đây xem bộ phim cung đấu nào vậy?

Dù sao nấu Trần Bì Trà cũng không rắc rối, đều là chuyện tiện tay. Tần Hoài trước tiên cho Diện Quả Nhi vào nồi hấp để hấp, sau đó bắt đầu nấu Trần Bì Trà, lại tìm trong tủ, tìm thấy nguyên liệu Trương Thục Mai đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu nhào bột.

Hiếm khi về, là nên làm chút điểm tâm ngon cho La Quân và Trần Huệ Hồng, để họ xem thử thành quả học tập ở Hoàng Ký của mình khoảng thời gian này.

Học một tuần Hỏa Hầu, điểm tâm bột mì đó gọi là tiến bộ vượt bậc.

Rất nhanh, đợi khối bột nhào xong đặt trên thớt lên men, Diện Quả Nhi trong nồi hấp cũng có thể ra lò rồi.

Trần Bì Trà vẫn cần chút thời gian, nhưng không vội, Diện Quả Nhi vẫn chưa lên màu. Tần Hoài pha nước cốt rau dền đỏ, sáng tác lung tung, thời gian canh vô cùng chuẩn.

Cùng lúc 4 cái Diện Quả Nhi lên màu xong, Trần Bì Trà trong nồi cũng thuận lợi ra lò.

La Quân đã ngồi bên bàn ăn rồi, Tần Hoài múc ba bát Trần Bì Trà, lấy khay bưng ra cùng một lúc, bản thân cũng ngồi xuống cùng ăn một chút.

Trần Huệ Hồng đã sớm đợi không kịp không chờ nổi cầm lấy Diện Quả Nhi, cắn một miếng, thỏa mãn híp mắt, hạnh phúc ăn.

La Quân không hề lay động, ông thậm chí không nhìn Diện Quả Nhi trong đĩa, bình tĩnh cầm thìa từ từ uống Trần Bì Trà.

Hết thìa này đến thìa khác, động tác và thần thái này Tần Hoài vô cùng quen thuộc, chỉ thiếu một tờ báo, chính là dáng vẻ mỗi sáng thức dậy sau đó uống Trần Bì Trà của La Quân trong ký ức.

Năm sáu phút sau, một bát Trần Bì Trà mới uống xong.

Cái Diện Quả Nhi thứ hai của Trần Huệ Hồng đều sắp gặm xong rồi, thoạt nhìn đã hơi no rồi, một nửa nhỏ cuối cùng cầm trên tay nửa ngày không động miệng.

La Quân đặt bát xuống, không cầm Diện Quả Nhi, thoạt nhìn có chút do dự.

_“Ây da, đừng do dự nữa, vươn đầu cũng là một đao, rụt đầu cũng là một đao, bị tiểu Tần xem ký ức cũng không lỗ đâu. Nếu tiểu Tần xem xong ký ức làm ra một món điểm tâm mới cho ông độ kiếp thành công, ông không phải còn kiếm lời sao, có thể sống thêm rất nhiều năm đấy!”_ Trần Huệ Hồng với tư cách là người từng trải khuyên nhủ.

La Quân tức giận lườm cô một cái: _“Cô tưởng tôi là cô sao, cái gì cũng không nhớ. Tôi bận tâm sống thêm rất nhiều năm sao? Bây giờ chết rồi lại đầu thai còn không phải là sống giống nhau sao.”_

Nói thì nói vậy, tay La Quân động rồi, cầm lấy một cái Diện Quả Nhi, đặt bên miệng, do dự chốc lát, cắn một miếng nhỏ.

Gần như vào khoảnh khắc La Quân bắt đầu nhai, âm báo trò chơi vang lên trong đầu Tần Hoài.

_“Đinh, chúc mừng ngài hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Ký Ức Đích Vị Đạo], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Một Đoạn Ký Ức của La Quân].”_

Đoạn ký ức cuối cùng của La Quân đã đến tay rồi.

Tần Hoài nhìn La Quân, cẩn thận từng li từng tí hỏi: _“Ngài… còn có gì muốn dặn dò không?”_

Tần Hoài rất rõ ràng, La Quân nhất định biết nội dung ký ức anh sắp nhìn thấy là gì.

La Quân im lặng rất lâu, Tần Hoài cũng ngồi bên bàn ăn đợi ông rất lâu, chậm chạp không mở bảng trò chơi.

Cuối cùng, La Quân mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn: _“Nhớ kỹ dáng vẻ của nàng ấy, đừng quên.”_

Tần Hoài gật gật đầu, mở bảng trò chơi, chọn [Một Đoạn Ký Ức của La Quân].

Chọn Có.

[Ký ức đang tải].

_“Đoàng!”_

Ánh lửa, tiếng vang lớn, tai nạn.

Lúc Tần Hoài bước vào ký ức, nhìn thấy chỉ có cảnh tượng hoang tàn khắp nơi.

Rõ ràng là đêm đen, ánh lửa bốc cháy lại chiếu sáng xung quanh vô cùng sáng. Khắp nơi đều là những bức tường đổ nát sau khi bị ném bom, những ngôi nhà cháy đen sụp đổ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cọt kẹt vỡ vụn, không có tiếng khóc lóc, không có tiếng kêu cứu, cảm giác tất cả sinh linh đều hóa thành hư vô trong đống đổ nát.

Tần Hoài ngẩng đầu, nhìn thấy máy bay lượn vòng trên không trung liên tục ném bom.

_“Đoàng.”_

Đằng xa, lại là một quả bom ném xuống.

Đây không phải là trận ném bom chân thực lại giả tạo nhìn thấy trong phim ảnh, đây là tai nạn thực sự xảy ra trước mắt, tiếng gầm rú lớn đến mức có thể làm điếc tai người ta.

Đây không phải là phim thảm họa, đây là thảm họa thực sự.

La Quân đang ở trong một đống đổ nát, dựa vào bức tường nguy hiểm đã sụp đổ một nửa, mượn ánh lửa, đứng đó bình tĩnh xem báo, dường như mọi thứ xung quanh không liên quan đến ông, thần tình nhàn nhã tự tại phảng phất như đang đợi Liễu Đào xem xong phim ở cửa rạp chiếu phim.

Rất nhanh, máy bay lượn vòng trên không trung đã bay xa, La Quân vẫn chưa xem xong báo, lật một trang, ngẩng đầu liếc nhìn không trung một cái.

_“Ngày qua ngày, thật là phiền chết đi được.”_

Nói xong La Quân phủi phủi bụi trên người, tìm một chỗ ánh lửa sáng tiếp tục xem báo. Xem xong một tờ lại một tờ, lửa chỗ này cháy hết rồi thì đổi chỗ sáng khác.

Tần Hoài nhất thời rất khó đánh giá hành vi thoạt nhìn tính chất xấp xỉ với đục tường mượn ánh sáng này, cũng không biết có thể xem được cái gì. Dù sao thì xung quanh cái gì cũng không có, ngay cả người sống cũng không có, dứt khoát liền gia nhập La Quân, cùng ông xem báo.

Hai người cứ như vậy cùng nhau xem báo, xem báo đến hừng đông.

Tần Hoài thậm chí còn buồn chán đếm đếm, La Quân tổng cộng móc từ trong túi ra 22 tờ báo gấp thành khối đậu hũ nhỏ, rất rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, đặc biệt ra ngoài xem báo vào đêm ném bom.

Trước đây La Quân ra khỏi cửa thường chỉ mang ba bốn tờ.

La Quân không nhanh không chậm gấp lại những tờ báo đã xem xong thành khối đậu hũ, nhét vào túi, đi về phía đông.

Đó là hướng của mặt trời.

Trời vừa hửng sáng, ánh sáng không mạnh, nhưng đủ để Tần Hoài nhìn rõ tình cảnh đằng xa. Cơ bản chỉ cần là nơi bom rơi xuống, đều chỉ còn lại tàn tích sau vụ nổ.

Nhà cửa không hoàn toàn sụp đổ, có những ngôi nhà thấp chỉ có thể nhìn thấy gạch ngói vỡ vụn và gỗ cháy rụi, có những ngôi nhà sụp đổ một phần tường bao nhưng chủ thể vẫn còn nguyên vẹn, vận khí đặc biệt tốt thậm chí còn nguyên vẹn không tổn hao gì, chỉ bị thế lửa lan rộng hun đen bức tường bên ngoài.

La Quân chậm rãi bước đi, Tần Hoài đi theo sau ông, đi qua vài con phố, Tần Hoài loáng thoáng nghe thấy đằng xa truyền đến tiếng khóc lóc.

Những người trốn trong hầm phòng không một đêm, sau khi xác định máy bay đã rời đi và trời sáng cuối cùng cũng lần lượt từ trong hầm phòng không đi ra.

Có người nhìn ngôi nhà đã trở thành đống đổ nát, suy sụp nhào lên ôm lấy tàn tích khóc lóc, điên cuồng lục lọi tài sản trong đống đổ nát, giống như con chó hoang bảo vệ thức ăn gầm gừ với mỗi một người cố gắng tới gần đống đổ nát.

Có người muốn đục nước béo cò, nhìn thấy phụ nữ đi lẻ và thanh niên gầy yếu, cầm gậy gỗ uy hiếp đối phương giao ra tài sản trên người, cho dù trong túi đã nhét đầy những vật phẩm không thuộc về hắn vẫn tham lam muốn nhiều hơn.

Nhưng nhiều hơn là những người khắp nơi gọi tên người thân, nhìn thấy người quen liền nhào lên hỏi anh có nhìn thấy ai ai ai không, người đó có ở cùng anh không.

Một mảnh hỗn loạn.

La Quân rất rõ ràng không thích đám đông chen chúc hỗn loạn như vậy, dọc đường vẫn luôn tránh né người, đi qua hết khu ổ chuột này đến khu ổ chuột khác, Tần Hoài nhìn thấy những tòa lầu Tây nhỏ đằng xa.

Những tòa lầu Tây này Tần Hoài chưa từng thấy, rất rõ ràng La Quân đã rời khỏi Thục địa, đến nơi mới.

Khu vực lầu Tây rõ ràng không bị ném bom trực tiếp, chỉ hơi bị vạ lây, kiến trúc đều bảo tồn nguyên vẹn, cũng có thể là do địa thế. Tần Hoài hơi nhìn nhìn, cảm thấy khu vực này quả thực không dễ bị ném bom trúng, trong thời kỳ nguy hiểm như vậy trở thành khu nhà giàu là có nguyên nhân.

La Quân đi về phía tòa lầu Tây nhỏ 3 tầng ở trong cùng, còn chưa đi đến cửa, Liễu Đào khuôn mặt đầy lo lắng đã nhào lên, trước tiên là nhìn chằm chằm vào mặt La Quân đánh giá, cũng không bận tâm tay mình bẩn thỉu đen nhẻm, giống như sợ mình nhìn lầm sờ má, tai, cằm của ông, sau khi xác nhận không bị thương mới nhìn cổ, cánh tay của ông.

Tay Liễu Đào run rẩy, kéo theo cơ thể đều đang phát run vì sợ hãi, cả người thoạt nhìn vô cùng chật vật.

Tóc nàng xõa tung, quần áo nhăn nhúm, tay bẩn thỉu, giày đều chạy rớt mất một chiếc. Trên trán có những giọt mồ hôi lớn, khóe mắt và trên má có vệt nước mắt lưu lại, bộ váy lụa xinh đẹp bị rạch rất nhiều vết rách nhỏ. Nhìn kỹ, còn có thể nhìn thấy trên tay nàng có rất nhiều vết thương nhỏ đang rỉ máu, cát và những viên đá nhỏ kẹt trong vết thương.

La Quân nhìn thấy tay của Liễu Đào.

_“Tay em sao vậy?”_ La Quân nắm lấy tay hỏi.

Liễu Đào không trả lời, những giọt nước mắt lớn từ hốc mắt trực tiếp rơi xuống, đôi môi run rẩy nghẹn ngào nói: _“Em còn tưởng anh chết rồi.”_

_“Tối hôm qua chỗ tiệm nhà họ Lưu anh đến đó, bọn họ nói đều sắp bị quỷ tử ném bom thành bình địa rồi, chết rất nhiều người. Ngay cả trong hầm phòng không cũng giẫm chết ép chết người, lúc trời chưa sáng em muốn qua đó tìm anh, Trương thúc không cho em ra ngoài, ông ấy và Lý Bình sau khi trời sáng em liền đi tìm anh, vẫn luôn không về, em còn tưởng anh……”_

Liễu Đào nói đến cuối cùng không nói tiếp được nữa, ôm lấy La Quân òa khóc nức nở.

_“Chúng ta không tìm nữa có được không, em không tìm cha mẹ em nữa, chúng ta về Hỗ Thượng, thực sự không được thì đi xa hơn về phía nam, nơi này quá nguy hiểm rồi.”_

_“Xuân Đào nhà Lưu bí thư sáng hôm kia ra ngoài mua thức ăn không kịp chạy, bị ném bom đứt một cái chân chỉ có thể kéo về nhà nằm chờ chết. Tối hôm qua ở trong hầm phòng không, em nghe thấy phu nhân nhà Tào bộ trưởng nói cái gì mà sau này ném bom chỉ có ngày càng nhiều, quỷ tử chính là ép chúng ta cái gì, cái gì vật tư gì đó. Lời bọn họ nói em nghe không hiểu, em chỉ biết Tào phu nhân muốn rời khỏi nơi này về quê.”_

_“Bà ấy đều muốn đi rồi, sau này chắc chắn càng không an toàn. Bá Ngôn, em biết anh ở đây còn có mối làm ăn phải bàn, nhưng bây giờ cứ cách ba năm ngày lại vang lên còi báo động phòng không, cơ bản mỗi lần vang lên còi báo động anh đều không ở nhà. Tối hôm qua em ở trong hầm phòng không nghe Lưu phu nhân nói, bên chính phủ ném bom chết mấy nhân viên, bên đó có phải cũng không an toàn không, hay là chúng ta vẫn là……”_

La Quân không nói chuyện, chỉ nắm lấy tay Liễu Đào an ủi nàng, đợi giọng nói của Liễu Đào không còn run rẩy, cơ thể cũng không còn phát run không ngừng nữa, mới giúp nàng vuốt lại mái tóc.

_“Về nhà trước đã, mang giày vào, trên đất có rất nhiều đá vụn, đi chân trần trên đất sẽ làm xước chân đấy.”_

Liễu Đào theo La Quân về nhà.

So với tòa lầu Tây nhỏ ở Thục địa lần trước, tòa này Liễu Đào và La Quân đang ở hiện tại rõ ràng lớn hơn sang trọng hơn, đồ nội thất đồ trang trí trong nhà cũng nhiều hơn. Trong phòng khách không nhìn thấy báo, nghĩ đến là đã cất đi để lên lầu rồi.

La Quân để Liễu Đào ngồi trên sô pha, tự mình đứng dậy đi lấy cho nàng một đôi giày, giúp Liễu Đào thay, lại tìm một chiếc khăn sạch thấm ướt bằng nước, giúp Liễu Đào lau mặt, sau đó lau tay.

Liễu Đào toàn bộ quá trình đều ngây ngốc ngồi đó, giống như một con búp bê Tây, một bộ dạng đờ đẫn sau khi hồn xiêu phách lạc.

_“Em không cần quá lo lắng cho anh.”_ La Quân ngồi bên cạnh Liễu Đào, _“Anh sẽ không có chuyện gì đâu.”_

Công tắc của búp bê Tây được bật lên, Liễu Đào bị giọng nói của La Quân gọi về từ trong sợ hãi, cả người run rẩy một cái, mở to mắt nhìn La Quân, dường như đang xác định chuyện vừa xảy ra rốt cuộc là ảo giác của mình hay là thật.

Liễu Đào cứ nhìn La Quân như vậy, nước mắt lại không khống chế được mà rơi xuống.

_“Em lại khóc rồi, trước đây em chưa từng khóc. Anh nhớ em từng nói với anh, lúc nhỏ em luyện thân đoạn ở gánh hát, ban chủ lấy gậy gỗ quất em, gậy đánh gãy rồi em đều sẽ không khóc.”_ La Quân bất đắc dĩ nói.

_“Cái đó không giống.”_ Liễu Đào nhỏ giọng nói, chớp chớp mắt, lại rơi xuống hai giọt nước mắt, _“Em cũng không muốn, nhưng em không khống chế được bản thân.”_

_“Chúng ta về có được không, A Hồng tỷ năm ngoái còn gửi thư cho em, nói tô giới bây giờ rất an toàn. Tuy vật giá cao, giá lương thực mỗi ngày một giá, nhưng anh tìm nhà cho chị ấy không cần trả tiền thuê nhà, tiền chị ấy và người đàn ông của chị ấy kiếm được đủ nuôi sống cả nhà già trẻ.”_

_“Liễu ban chủ thì sao?”_ La Quân hỏi.

Liễu Đào không nói nữa.

_“Ban chủ ông ấy… đã rất lâu không có tin tức rồi.”_ Liễu Đào cúi đầu nói, _“Từ ba năm trước viết thư báo cho em biết gánh hát phải dời về phía nam, em liền chưa từng nhận được thư của ban chủ nữa.”_

_“Trên đường có rất nhiều thổ phỉ, có thổ phỉ có súng, ban chủ vì tiết kiệm tiền chắc chắn sẽ không đi tàu hỏa, bọn họ có thể……”_

La Quân không cho Liễu Đào cơ hội trốn tránh: _“Chắc là đã chết rồi.”_

_“Bây giờ anh còn có mối làm ăn phải bàn, anh cũng đã nói sẽ giúp em tìm được cha mẹ em.”_

_“Nơi này không an toàn, bên ngoài liền an toàn sao?”_

_“Tô giới của Hỗ Thượng cũng không an toàn, bên ngoài tô giới càng thường xuyên bị ném bom. Phía bắc đang đánh trận, Trung Nguyên đang đánh trận, ngay cả phía nam cũng là thổ phỉ hoành hành. Trong thành không an toàn, dưới quê không an toàn, bây giờ là thời loạn thế, ở đâu có thể tìm được một nơi an toàn chứ?”_

Liễu Đào mờ mịt nhìn La Quân.

_“Nơi này tốt xấu gì cũng là Bồi Đô, hầm phòng không của khu vực này đều là chuyên môn đào xây. Chỉ cần em mỗi ngày giống như Tào phu nhân bọn họ ở trong nhà, không có nơi nào sẽ an toàn hơn nơi này. Đừng nghe Tào phu nhân nói gì, xem bà ấy làm gì, chỉ cần bà ấy một ngày chưa rời khỏi bên này, nơi này chính là an toàn.”_

_“Đừng lo lắng cho anh, anh bất luận là đi bàn làm ăn với Tào bộ trưởng hay là tìm người, anh đều sẽ không có chuyện gì.”_

Liễu Đào rõ ràng là nghe không hiểu hàm ý của câu nói này, nàng cũng không thể nghe hiểu, nàng chỉ có thể ngơ ngác nhìn La Quân.

_“Năm xưa lúc kết hôn, anh đã từng hứa với em sẽ giúp em tìm được cha mẹ em.”_

_“Anh chưa từng nuốt lời.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!