## Chương 160: Lương Chúc (Mười)
Liễu Đào ngơ ngẩn ngồi trên sofa hơn mười phút, sau khi cảm xúc đã ổn định lại một chút, nàng không nói lời khuyên La Quân trở về Thượng Hải nữa, mà lên lầu thay một bộ quần áo sạch sẽ, chải đầu rửa mặt lại, rồi bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
La Quân ngồi trong phòng khách đọc báo.
Rất hiếm thấy, hắn không đọc tiểu thuyết mà là tin tức thời sự. Trên báo có những từ khóa được khoanh tròn bằng bút máy, về cơ bản đều là chiến sự ở đâu thế nào, nơi nào có lũ lụt, nơi nào có hạn hán, nơi nào có dịch bệnh, còn có một vài mẩu tin tìm người xen lẫn trong góc.
Tần Hoài đứng bên cạnh La Quân lướt qua tờ báo, phát hiện La Quân quả thực không nói sai. Theo những gì viết trên báo, ngoài những vùng sâu vùng xa không ai ngó ngàng tới, thời buổi này thật sự không có nơi nào tuyệt đối an toàn.
Trong thời đại này, những vùng sâu vùng xa không ai ngó ngàng tới theo một ý nghĩa nào đó chính là không an toàn.
La Quân nhíu mày nghiên cứu tờ báo, thỉnh thoảng lại dùng bút máy khoanh tròn địa điểm, đang nghiên cứu thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Liễu Đào đang lau tủ vội vàng ra mở cửa, ngoài cửa là một cặp vợ chồng trung niên.
Người đàn ông bụng phệ, trông rất có khí thế. Người phụ nữ hơi mập, mặc sườn xám, cổ đeo một chuỗi vòng ngọc trai xinh đẹp, tay đeo vòng vàng nặng trịch và nhẫn đá quý khoa trương, trông châu quang bảo khí, rất giàu sang.
_“Tào Bộ Trưởng, Tào thái thái, sao hai vị lại đến đây?”_ Liễu Đào vội vàng mời người vào.
La Quân thấy người đến cũng có chút kinh ngạc, nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài nhiều, chỉ bình tĩnh đặt báo xuống và đứng dậy.
Liễu Đào vào bếp pha trà.
_“La tiên sinh, tối qua ngài cả đêm không về cũng không báo cho phu nhân một tiếng, làm nàng sợ chết khiếp, ở trong hầm trú ẩn cũng lo lắng sợ hãi. Nếu không phải ta và người hầu nhà ngài giữ nàng lại, nàng đã định chạy ra ngoài tìm ngài trong đêm rồi. Vừa nghe nói ngài đã bình an vô sự trở về, ta và lão Tào nhà ta đặc biệt đến thăm.”_ Tào thái thái mở lời, lời nói không có vấn đề gì, nhưng giọng điệu nghe có vẻ không thiện chí.
Tào Bộ Trưởng trừng mắt nhìn Tào thái thái, Tào thái thái khinh thường liếc lại hắn một cái, không phục ngồi xuống.
Bộ trưởng Tào chỉ đành áy náy cười với ông La: _“Ông La, ngài đừng trách, vợ ta mấy năm trước luôn ở quê, tính tình như vậy đó.”_
Tào thái thái lại liếc một cái nữa.
_“Là thế này, vợ ta có chút không rõ tình hình, nghe nói tối qua ở trong hầm trú ẩn đã nói với phu nhân ngài một vài lời không hay. Nàng ấy cả ngày nghi thần nghi quỷ, ta lo sẽ làm phu nhân ngài cũng bị ảnh hưởng, nên đặc biệt đưa nàng đến giải thích.”_ Tào Bộ Trưởng cười nói.
Liễu Đào bưng trà từ trong bếp ra, dâng trà cho Tào Bộ Trưởng và Tào thái thái, khi trà được bưng đến trước mặt Tào thái thái, bà ta đặc biệt đứng dậy nhận lấy, uống ngay, còn chỉ cho Liễu Đào chiếc ghế bên cạnh, ý bảo Liễu Đào đừng đứng mà hãy ngồi xuống.
Tần Hoài nhìn hai người, cảm thấy Tào thái thái cũng khá thú vị. Tuy bà ta không ưa La Quân, nhưng quan hệ với Liễu Đào lại rất tốt.
_“La thái thái, ta biết lão La dạo này ra ngoài nhiều, ngươi rất lo lắng, nhưng ngươi yên tâm, hắn là huynh đệ của ta, ra ngoài đều có người bảo vệ. Đàn ông ra ngoài lo sự nghiệp chẳng phải đều vì vợ con sao, ngươi cũng phải thông cảm cho lão La nhiều hơn. Ta đây hôm qua vừa được một hộp yến sào thượng hạng, cho ngươi bồi bổ, ta thấy ngươi dạo này trông tiều tụy quá.”_ Tào Bộ Trưởng nói xong, cười ha hả một cách rất giả tạo.
Liễu Đào có chút ngơ ngác, rõ ràng không hiểu tại sao vợ chồng Bộ trưởng Tào lại cất công đến nhà chỉ để giải thích chuyện này. Đang do dự không biết nên mở lời hỏi thế nào, Bộ trưởng Tào đã đứng dậy nói còn có việc phải đi trước, bà Tào cũng cùng đứng dậy, dặn Liễu Đào đừng quên chiều đến nhà bà chơi mạt chược.
Liễu Đào tiễn hai người ra cửa, La Quân như không có gì lạ tiếp tục đọc báo.
Tần Hoài cũng cảm thấy vợ chồng Tào Bộ Trưởng có chút khó hiểu, lén lút đi theo ra ngoài muốn nghe xem hai người họ có nói được chuyện gì giật gân không.
Vừa ra ngoài đã nghe thấy.
Cửa vừa đóng, Tào Bộ Trưởng liền đổi sắc mặt, thấp giọng chỉ trích: _“Ngươi có phải ăn no rửng mỡ không có việc gì làm không? Tối qua đang yên đang lành lại nói với La thái thái những lời khó hiểu đó, còn khuyên nàng về Thượng Hải, nói gì mà ngươi muốn về quê, ngươi muốn về ta không cản, ngày mai cho người mua vé xe lửa đưa ngươi về.”_
Tào thái thái cũng lập tức thay đổi sắc mặt: _“Ta nói vài câu thì sao? Đàn ông các ngươi chẳng phải đều một dạng sao, ngươi chê ta già xấu bỏ ta ở quê hầu hạ cha mẹ chồng, còn mình thì ở thành phố cưới nữ sinh viên tiêu dao khoái hoạt, anh trai ta vừa thăng chức liền đón ta lên thành phố, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.”_
_“Cái tên họ Tào nhà ngươi không phải thứ tốt, tên họ La kia càng không phải thứ tốt. Chẳng phải chỉ là một thương nhân làm ăn thôi sao? Cả ngày giả vờ làm kẻ si tình, không đọc sách thì đọc báo, sau lưng lén lút nuôi ngoại thất bên ngoài. Còn cùng ngươi bàn chuyện làm ăn, hắn bàn với ngươi chuyện làm ăn gì chứ? Ba ngày hai bữa chạy ra ngoài, quỷ mới biết hắn ở ngoài làm gì, chắc chắn là nuôi tiểu tam bên ngoài.”_
Tần Hoài:?
Tào Bộ Trưởng hạ giọng thấp hơn nữa: _“Chuyện này có liên quan gì đến ngươi? La Quân đó là thương nhân bình thường sao? Ngươi đi mà nghe ngóng, mấy năm nay đắc tội với hắn, bất kể là bang phái, quan lại về hưu, người nước ngoài, hay quan chức chính phủ, đều sống không thấy người chết không thấy xác. Ta chỉ là một bộ trưởng nhỏ không có thực quyền, ngươi có mấy cái mạng mà dám nói hắn chỉ là một thương nhân bình thường.”_
Tào thái thái vẫn không phục.
_“Ta bảo ngươi cùng La thái thái chơi mạt chược nhiều hơn, không phải để ngươi cùng nàng đồng thù địch khái, kết nghĩa kim lan.”_
_“Theo ta thấy La tiên sinh đã quá tử tế rồi, vợ hắn không biết chữ, lại là con hát xuất thân, làm di thái thái cũng là trèo cao, kết hôn bao nhiêu năm ngay cả con cũng không có, tám phần là không thể sinh.”_
_“La tiên sinh này không trực tiếp nạp tiểu, chỉ là tìm ở bên ngoài, ta đoán là muốn sinh con rồi mới ôm về dưới danh nghĩa vợ hắn nuôi. Đã làm đến mức này rồi còn có gì để chê, ngươi bớt nói những lời vô bổ đó trước mặt La thái thái đi, chiều nay chơi mạt chược thì giữ mồm giữ miệng, nhớ chưa.”_ Tào Bộ Trưởng nghiêm giọng nói.
Tào thái thái miễn cưỡng gật đầu.
_“Chuyện La tiên sinh tìm ta bàn chuyện làm ăn cũng không được để lộ, chuỗi vòng ngọc trai trên cổ ngươi cũng là do La tiên sinh cho đó, giữ mồm giữ miệng vào.”_
Tào thái thái khó chịu tăng nhanh bước chân, bỏ đi.
Để lại Tần Hoài có chút mờ mịt đứng tại chỗ.
Theo sự hiểu biết của hắn về La Quân, La Quân có lẽ sẽ không nuôi ngoại thất bên ngoài. La Quân con người này không thích nói dối, hắn không hếch mũi lên trời, liếc mắt nhìn người đã là may rồi, chuyện nói dối hắn căn bản không thèm làm.
Nhưng hắn lại thật sự đã nói dối.
Liễu Đào nói La Quân gần đây thường xuyên ra ngoài, mỗi lần còi báo động phòng không vang lên đều không ở nhà, đều là ở bên ngoài cùng Tào Bộ Trưởng bàn chuyện làm ăn.
Nhưng La Quân rõ ràng không bàn chuyện làm ăn với Tào Bộ Trưởng, nên Tào Bộ Trưởng và Tào thái thái mới đoán La Quân nuôi ngoại thất bên ngoài.
Vậy vấn đề bây giờ là, La Quân tại sao phải lừa Liễu Đào, hắn cũng không phải người thích ra ngoài.
Trước đây khi La Quân chưa yêu đương, ngoài những trận đánh giết cần thiết, hắn đều ru rú trong khách sạn đọc tiểu thuyết, ăn cơm đều gọi người mang đến.
La Quân gần đây thiếu tiền, công việc bên ngoài nhiều, quá đẫm máu cần phải che giấu tung tích, nên thường xuyên ra ngoài tìm Tào Bộ Trưởng diễn kịch lừa Liễu Đào?
Công việc cũng không đến mức nhiều như vậy chứ.
Tần Hoài mang theo nghi hoặc xuyên tường trở về nhà.
La Quân vẫn ngồi trên sofa đọc báo, Liễu Đào đã dọn dẹp từ tủ đến bàn ăn.
Một lúc sau, Trương thúc và Trần Bình sáng sớm ra ngoài tìm La Quân đã trở về, hai người trông có chút nhếch nhác, mặt mày lấm lem. La Quân cũng không nói gì, trực tiếp ra lệnh cho hai người làm việc.
Một người ra ngoài chạy việc vặt mua báo, người kia đến tửu lâu lấy thức ăn.
Buổi chiều, Liễu Đào đến nhà Tào Bộ Trưởng chơi mạt chược, La Quân lấy cớ đến chính phủ tìm Tào Bộ Trưởng cũng muốn ra ngoài.
_“Bá Ngôn.”_ Liễu Đào trước khi ra cửa có chút do dự, nhưng vẫn mở lời, _“Bây giờ bên ngoài loạn như vậy, mỗi ngày ngươi đều phải ra ngoài bàn chuyện với Tào Bộ Trưởng đã rất nguy hiểm rồi, hay là chuyện tìm cha mẹ ta cứ tạm gác lại đi.”_
_“Như vậy ngươi cũng có thể bớt ra ngoài một chút.”_
_“Ở cùng Tào Bộ Trưởng, ta còn yên tâm hơn, như tình hình tối qua ta thật sự rất lo lắng.”_
La Quân nhìn vẻ mặt lo lắng của Liễu Đào, tuy có chút không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu: _“Ta biết rồi, sau này chuyện tìm người ta sẽ để người khác làm, buổi tối ta sẽ không ra ngoài nữa.”_
Liễu Đào lúc này mới yên tâm ra cửa.
La Quân không ra ngoài ngay, mà lên lầu gấp 26 tờ báo, nhét đầy túi báo rồi mới ra cửa.
Sau đó Tần Hoài liền đi theo La Quân suốt quãng đường, nhìn La Quân đi qua khu nhà giàu, qua quán cà phê, tránh những người bán hàng rong, đi đi lại lại trên những con đường phức tạp. Cuối cùng đến một khu đất trống không có nhà cao tầng che khuất, tầm nhìn thoáng đãng, ánh nắng chan hòa, không khí không có mùi máu tanh và mùi thối rữa, trông môi trường khá tốt, lấy ra những tờ báo đã gấp, mở ra, bắt đầu đọc báo.
Tần Hoài:?
Không phải chứ, La Quân này thông đồng với người khác lừa Liễu Đào, còn không tiếc tặng một chuỗi vòng ngọc trai thượng hạng, khiến cho Tào thái thái nhà người ta tưởng hắn ngoại tình nuôi tiểu tam bên ngoài mà tức giận bất bình điên cuồng ám chỉ Liễu Đào, làm phức tạp như vậy, tốn nhiều công sức như vậy chỉ để tìm một nơi có ánh sáng tốt để đọc báo.
Ánh sáng trong nhà không tốt sao?
Tiểu thuyết nhất định phải đọc ở bên ngoài mới đặc biệt hay sao?
Đàn ông sau khi kết hôn đều khó đoán như vậy sao? Nơi này còn không bằng cái sân nhỏ nhà hàng xóm của Giang Vệ Minh, ít nhất ở cái sân đó La Quân còn có thể ngồi trên ghế đọc, ở đây chỉ có thể đứng đọc.
La Quân cứ như vậy đứng đọc báo cả buổi chiều, chân không hề mỏi, lưng không hề đau, đọc mãi đến khi hoàng hôn ánh sáng mờ đi, mới không tình nguyện gấp báo lại nhét vào túi về nhà.
Khi La Quân về đến nhà trời đã tối hẳn, Liễu Đào đang đứng ở cửa đợi hắn.
Thấy Liễu Đào đứng ở cửa, La Quân hỏi: _“Sao không ở trong nhà đợi.”_
_“Trời tối rồi mà ngươi chưa về, lòng ta hoảng hốt ở trong nhà không yên tâm.”_ Liễu Đào nói, nở một nụ cười ngượng ngùng, _“Chiều nay Tào thái thái đã giải thích với ta, tối qua là ta hiểu lầm ý của bà ấy.”_
_“Ngươi nói đúng, bây giờ nơi nào cũng không an toàn, ở quê cũng không an toàn.”_
_“Vừa rồi Tào thái thái cho a hoàn mang đến một chén Thiên Ma Đôn Cáp Tử, thiên ma là bổ mắt. Ngươi không thích ăn chim bồ câu, nhưng canh đó ta nếm thử rất ngọt, lát nữa ngươi uống nhiều canh bồ câu một chút.”_
La Quân gật đầu: _“Lần sau đừng đứng bên ngoài, ta sẽ cố gắng kiểm soát thời gian về trước khi trời tối. Buổi tối gió lớn, thổi nhiều gió dễ bị bệnh.”_
Hai người cùng vào nhà, thức ăn đều đang được giữ ấm trong bếp, Liễu Đào vào bếp bưng thức ăn ra, múc cho La Quân một bát canh bồ câu đầy ắp. Tần Hoài liếc nhìn phần còn lại trong bếp, đâu chỉ là uống nhiều một chút, về cơ bản tất cả canh đều ở trong bát rồi.
Món ăn rất đơn giản, nhưng trong thời đại này có lẽ được coi là thịnh soạn.
Đậu phụ chiên giòn, rau xào, cá chua ngọt và sườn kho, cộng thêm một bát canh bồ câu và cơm trắng, tuyệt đối là một bữa tiệc lớn.
Ăn cơm xong, La Quân và Liễu Đào lên lầu, La Quân đọc tiểu thuyết cho Liễu Đào nghe hơn một tiếng đồng hồ hai người mới đi ngủ.
Có thể thấy, tình hình quả thực rất loạn, La Quân đến nỗi không thuê được nữ sinh viên đọc tiểu thuyết cho Liễu Đào mà phải tự mình đọc.
Sáng sớm ngày thứ hai, La Quân một lần gấp hơn 30 tờ báo còn mang theo một cuốn tiểu thuyết, uống xong Trần Bì Trà liền sớm ra cửa, tìm một nơi có môi trường tốt hơn hôm qua, đứng đọc tiểu thuyết cả ngày.
Ngay cả cơm cũng không ăn.
Có thể nói là quên ăn quên ngủ.
Hai ngày tiếp theo cũng đều như vậy.
Nếu lúc này có điện thoại thông minh, số bước đi trên WeChat của La Quân nhất định rất cao, vì hắn mỗi ngày đều đi bộ trong thành phố và đứng đọc sách. Tần Hoài thậm chí còn nghi ngờ La Quân về già chân không tốt, không phải vì hắn là Tất Phương bản thể chỉ có một chân, mà là vì lúc trẻ đi bộ quá nhiều.
Tần Hoài theo La Quân mấy ngày, lý do tại sao hắn không thoải mái ngồi ở nhà đọc tiểu thuyết, mà phải tự tìm khổ mỗi ngày đi bộ mấy vạn bước khắp nơi tìm chỗ đọc thì không tìm ra, nhưng tiểu thuyết thì lại cùng nhau đọc không ít, còn nhiều hơn cả hai đoạn ký ức trước cộng lại.
Đọc đến ngày thứ ba, Tần Hoài lại cảm thấy kiểu đọc tiểu thuyết này của La Quân cũng khá lành mạnh.
Vừa vận động vừa đọc sách, còn có nếp sống quy luật, ngoài việc mỗi trưa không ăn cơm thiếu một bữa ra cũng không tìm thấy khuyết điểm gì.
Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy La Quân hoàn toàn có thể nói thật với Liễu Đào, với mức độ tin tưởng và bao dung của Liễu Đào đối với La Quân, cho dù La Quân không đưa ra bất kỳ lý do nào, chỉ nói mình muốn đi dạo bên ngoài tiện thể đọc tiểu thuyết, Liễu Đào có lẽ cũng có thể chấp nhận.
Ồ không đúng, Liễu Đào cảm thấy bên ngoài quá nguy hiểm, có lẽ không thể chấp nhận.
Khoan đã, đây chẳng lẽ chính là lý do La Quân lừa Liễu Đào sao.
Nhưng tại sao hắn nhất định phải đọc ở bên ngoài chứ?
Tối ngày thứ ba, mọi nghi vấn dường như đã có câu trả lời.
La Quân như thường lệ đọc tiểu thuyết cho Liễu Đào, Liễu Đào chăm chú lắng nghe, đột nhiên, còi báo động phòng không vang lên.
Liễu Đào trên người vẫn mặc đồ ngủ, nghe thấy còi báo động phòng không vang lên liền nhanh chóng đứng dậy khoác áo khoác dày, từ trong tủ lấy ra bình nước và bánh quy được gói kỹ trong giấy dầu, kéo La Quân vừa chọn xong tiểu thuyết xuống lầu.
Dưới lầu, Trương thúc và Trần Bình ở tầng một cũng đã thu dọn xong túi nhỏ, chỉ đợi Liễu Đào và La Quân xuống, một người đi trước một người đi sau bảo vệ hai người đi về phía hầm trú ẩn.
Hầm trú ẩn ở khu vực này có lẽ được đào riêng cho khu nhà giàu này, không rộng rãi, nhưng cơ sở vật chất đầy đủ.
Tần Hoài chú ý thấy trong hầm trú ẩn có đài phát thanh, máy điện báo, đèn dầu, bàn, còn có một vài thùng gỗ, đoán là bên trong đựng thức ăn và nước uống các loại vật tư.
Liễu Đào và La Quân không mang theo vật tư phức tạp là vì có người mang giúp họ, người hầu nhà Tào thái thái không chỉ mang theo nước nóng, bộ trà, lá trà, mà còn mang theo ghế và đệm ngồi.
Những người khác mang theo đồ còn kỳ quặc hơn, có người mang mạt chược, có người mang cờ tướng, có người mang tẩu thuốc, có người xách lồng chim, có người ôm chó mèo.
Đồ của mọi người gộp lại, không chỉ có thể chơi chim đấu chó, đánh bài chơi cờ, mà còn có thể nhả khói, đánh bạc lắc xúc xắc.
Bên ngoài cùng có cảnh vệ đứng gác.
Tần Hoài kinh ngạc đến ngây người.
Bên ngoài nhà tan cửa nát, nơi đây xa hoa trụy lạc.
Chẳng trách La Quân nói những nơi khác không chắc đã an toàn bằng nơi này, nơi này quả thực rất an toàn, thậm chí có chút an toàn quá mức.
La Quân rõ ràng là không thích sự xa hoa trụy lạc của môi trường này.
Người giàu có ở đây có thêm bao nhiêu đồ vật, cũng không thể thay đổi sự thật nơi đây là hầm trú ẩn.
Ẩm ướt, âm u, chật hẹp, ồn ào, tỏa ra mùi ẩm mốc, là một góc dưới lòng đất không thấy ánh sáng.
Liễu Đào bị Tào thái thái kéo lên bàn mạt chược, nhưng nàng rõ ràng không có tâm trạng đánh bài. Vì Liễu Đào cũng biết La Quân rất không thích ở trong hầm trú ẩn, nàng muốn đứng bên cạnh La Quân bầu bạn với hắn, cho dù phải chịu đựng ánh mắt khinh thường của người khác mà hát cho La Quân nghe hai đoạn kịch cũng được.
_“La tiên sinh, chúng ta thiếu một người, có muốn vào chơi không?”_ Có người gọi La Quân.
La Quân lắc đầu.
Người bên cạnh cười nói: _“La tiên sinh không thích chơi mạt chược ngươi lại không phải không biết, đừng làm phiền hắn đọc sách. Ta nhớ tài xế nhà ngươi không phải biết chơi sao? Kéo hắn lên bàn thay thế đi.”_
_“Hắn một tên tài xế…”_
_“Thời buổi đặc biệt mà.”_
Mọi người cười rộ lên.
Nhìn thấy cảnh này, Tần Hoài trong thoáng chốc như quay trở lại Lý Tra Phạn Điếm lần đầu tiên xem ký ức của La Quân, nơi đó cũng đèn đuốc sáng trưng, chơi mạt chược thâu đêm.
Tần Hoài dường như có chút hiểu tại sao La Quân mỗi ngày đều phải tìm cớ, chạy ra ngoài đọc báo.
Hắn không phải không muốn ở nhà, hắn chỉ là không muốn ở đây.
Hắn lười giải thích, cũng giải thích không rõ, dứt khoát không giải thích, bịa ra một lý do có thể hợp lý ra ngoài mỗi ngày.
Dù sao hắn cũng không sợ bị ném bom.
Tần Hoài chỉ có thể nói, Tất Phương ở thời kỳ đỉnh cao quả thực có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Tình tiết ký ức của chương trước đã được sửa đổi một chút