Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 178: Chương 178: Ngoa Thú (1) (Cảm Tạ Minh Chủ Thư Trùng Manh Cật Hóa)

## Chương 178: Ngoa Thú (1) (Cảm Tạ Minh Chủ Thư Trùng Manh Cật Hóa)

Tần Hoài vô cùng khách quan kể lại cho La Quân và Trần Huệ Hồng nghe đại khái Cung Lương là người có tính cách như thế nào.

Tần Hoài lúc khách quan có thể vô cùng khách quan, toàn bộ quá trình chỉ kể ai đã làm gì, nói câu gì, không đưa ra bất kỳ bình luận nào của bản nhân, không thêm thắt bất kỳ từ ngữ tu từ thừa thãi nào, không bịa đặt bất kỳ đoạn nào không có thật.

Trần Huệ Hồng đứng ngoài phòng bếp cắn hạt dưa lắng nghe, sợ Tần Hoài nói nhiều khô miệng, còn bưng sữa chua việt quất của Tần Hoài vào cho anh, để Tần Hoài lúc canh Hỏa Hầu có thể ăn chút sữa chua.

Tần Hoài tỏ ý nếu Trần Huệ Hồng không đứng ở cửa phòng bếp, anh hoàn toàn có thể ra ngoài ăn.

Hấp Diện Quả Nhi và Giải Hoàng Thiêu Mại chỉ cần nhớ thời gian là được, căn bản không cần đứng cạnh canh Hỏa Hầu.

Đợi Trần Huệ Hồng ăn xong một cái Diện Quả Nhi, hai cái Giải Hoàng Thiêu Mại, thành thạo tìm hộp giữ tươi trong phòng bếp đóng gói phần còn lại, Tần Hoài mới vừa vặn kể xong.

Tần Hoài bắt đầu ăn sữa chua của Trần Huệ Hồng, đừng nói chứ, sữa chua việt quất hôm nay Trương Thục Mai chuẩn bị ước chừng là cô ấy tự lấy mứt việt quất pha với sữa chua, cho khá nhiều đường, ăn cũng khá ngon.

_“Hồng Tỷ, La tiên sinh, hai người có đoán được Cung Lương là loại tinh quái nào không?”_ Tần Hoài hỏi.

Trần Huệ Hồng vẫn đang đóng gói bánh xốp, không cần suy nghĩ buột miệng nói: _“Ăn nói khéo léo như vậy, chắc chắn là Ngoa Thú rồi.”_

_“Ngoa Thú?”_ Tần Hoài lấy điện thoại ra tra cứu.

Tây Nam hoang trung xuất Ngoa Thú, kỳ trạng nhược thố, nhân diện năng ngôn, thường khi nhân, ngôn đông nhi tây, ngôn ác nhi thiện.

Nói đơn giản thì là đầu thỏ mình người, nói chuyện đâu ra đấy, tinh quái thường nói dối lừa gạt người.

Tần Hoài chú ý xem nguồn gốc.

_“Thần Dị Kinh”_.

Cái này cũng không phải _“Sơn Hải Kinh”_ a.

_“Ngoa Thú là tinh quái của “Thần Dị Kinh”_ , không phải của _“Sơn Hải Kinh”_.” Tần Hoài nhìn điện thoại nói.

Trần Huệ Hồng lộ ra vẻ mặt mờ mịt, đếm số lượng bánh xốp, cảm thấy mình chia rất tốt rất công bằng, bà tám, La Quân hai.

La Quân đã chừng này tuổi rồi, ăn quá nhiều bánh xốp không chỉ không tốt cho dạ dày, mà còn không tốt cho răng miệng. Bà thì khác, bà còn trẻ còn ăn được, hơn nữa em trai bà cũng phải ăn bánh xốp.

Trần Huệ Hồng xách bánh xốp này về nhà, còn phải chia cho Trần Anh Tuấn một phần ba nữa.

_““Thần Dị Kinh”_ là gì? Trong _“Sơn Hải Kinh”_ không có Ngoa Thú sao? Nhưng tôi từng gặp rồi mà, những năm đầu tôi còn làm cây trong núi từng gặp, nói chuyện đâu ra đấy. Nói là lấy hoa đổi với tôi lừa của tôi bao nhiêu là lá cây, còn bẻ của tôi một cành cây, hoa đưa cho thì cũng được.”

_“Nhưng sau này tôi mới biết hoa nó đưa cho tôi chính là hái bừa ở núi trước, chính là bắt nạt tôi lúc đó không cử động được.”_ Trần Huệ Hồng lấy bản thân ra làm ví dụ.

_“Chúng ta nói chúng ta là tinh quái trong “Sơn Hải Kinh”_ , là bởi vì vừa hay nhân gian có một cuốn sách tên là _“Sơn Hải Kinh”_. Thế giới rộng lớn không thiếu chuyện lạ, tinh quái có trong Sơn Hải Kinh có thể chỗ chúng ta không có, tinh quái chỗ chúng ta có trong _“Sơn Hải Kinh”_ cũng không ghi chép.” La Quân giải thích, _“Trần Huệ Hồng hẳn là không nói sai, Cung Lương chính là Ngoa Thú.”_

_“Trước đây tôi cũng từng gặp, Ngoa Thú không có năng lực đặc thù gì, chỉ là vô cùng khéo ăn khéo nói biết nói dối, biết làm ăn, lúc Độ kiếp chỉ cần không to gan lớn mật đến mức lừa tiền của quyền quý bị truy sát đánh chết bằng gậy gộc để lại tiếc nuối, thì về cơ bản đều sẽ không thất bại.”_

Tần Hoài:?

Cho nên ý của La Quân là kiếp thứ nhất của Cung Lương là lừa tiền của quyền quý bị đánh chết bằng gậy gộc, Ngoa Thú có gan đến thế sao?

Thật đáng đời ông ta làm trưởng khoa tiêu thụ a.

_“Tôi còn một câu hỏi nữa, Cung Lương rõ ràng không phải kiếp thứ nhất, tại sao thứ tôi nhận được lại là ký ức của ông ta? Theo tình huống bình thường mà nói, không phải tôi nên nhận được mộng cảnh của ông ta sao?”_ Tần Hoài lại hỏi.

La Quân bị sờ ra ký ức bực bội trợn trắng mắt: _“Tôi lại không có hệ thống, tôi chỉ là một con Tất Phương tôi biết cái gì? Hỏi tôi có ích gì, có bản lĩnh thì cậu đi hỏi hệ thống của cậu ấy, nam chính truyện hệ thống các cậu không phải đều có thể giao tiếp với hệ thống sao? Cái gì mà xin chào túc chủ các loại ấy.”_

Tần Hoài tỏ ý đó là nam chính truyện hệ thống của họ, cái hệ thống game rác rưởi này của anh không có chăm sóc khách hàng.

Trần Huệ Hồng ngược lại cố gắng phân tích bình tĩnh: _“Có phải bởi vì kiếp này của ông ta sắp Độ kiếp thành công rồi, chấp niệm đã hóa giải gần hết, cho nên không cần thiết phải xem ký ức của kiếp thứ nhất.”_

_“Xem của kiếp này là đủ rồi.”_

_“Hoặc cũng có thể là hệ thống của cậu…”_

Câu cuối cùng Trần Huệ Hồng nói quá nhỏ, Tần Hoài không nghe rõ lắm, ngay lúc anh định quay đầu hỏi Trần Huệ Hồng câu cuối cùng nói gì, La Quân mất kiên nhẫn lên tiếng.

_“Có gì mà đoán, đoán tới đoán lui có thể đoán ra cái gì? Trực tiếp xem không phải là xong sao, lúc cậu xem ký ức của tôi không phải rất sảng khoái sao? Sao xem của người khác lại lề mề như vậy.”_

Tần Hoài: ……

Được rồi, La Quân vẫn rất khó chịu việc Tần Hoài xem trọn vẹn ba đoạn ký ức của ông, xem toàn bộ quá trình ông từ Tất Phương biến thành con chim ngốc như thế nào.

Đã La Quân giục rồi, Tần Hoài cũng không hỏi nhiều nữa. La Quân nói cũng không sai, trước khi xem ký ức hỏi người không phải chính chủ thì không hỏi ra được gì cả.

Tần Hoài nhấp vào 【Một Đoạn Ký Ức của Cung Lương】, chọn có.

[Đang tải ký ức]

_“Năm nay lại tồn đọng một lượng lớn hàng hóa, tiền hàng sợi bông và tơ tằm chưa thanh toán xong, La chủ nhiệm của xưởng tơ tằm số hai người ta đã chạy đến xưởng chúng ta đòi ba lần rồi. Trần Khoa Trưởng, Lão Lý tôi cũng cần thể diện, nhiệm vụ quý này của khoa tiêu thụ các anh có hoàn thành được không? Các xưởng may mặc xung quanh đã thử rồi, ngoại tỉnh thì sao, cứ tiếp tục thế này tiền lương tháng này lại không phát ra được, tôi thấy đến lúc đó cái chức trưởng khoa tiêu thụ này của anh đừng làm nữa, chức phó xưởng trưởng này của tôi cũng đừng làm nữa.”_

Vừa vào ký ức, Tần Hoài đã nhìn thấy vài người đàn ông trung niên mặt mày ủ rũ trong văn phòng.

Người nói chuyện trông chừng hơn 40 tuổi, vốn đang độ tuổi tráng niên, nhưng trên đầu đã có tóc bạc rất rõ ràng, nếp nhăn trên trán hằn sâu, so với những người khác trong văn phòng thì hơi mập mạp một chút, nhưng đó hoàn toàn là vì những người khác đều hơi gầy.

Đặt trong thẩm mỹ của người hiện đại, đây chính là một người có tướng mạo bình thường, lao lực quá độ hơi già trước tuổi, dáng người không cao, vóc dáng bình thường, một kẻ làm công ăn lương trung niên bi đát.

_“Lý Phó Xưởng Trưởng, khoa tiêu thụ chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Anh xem xem, khoa tiêu thụ chúng tôi chỉ có ngần này người, thực sự là lụa bây giờ không dễ bán, kể từ năm kia thương nhân nước ngoài rút đơn hàng, hiệu quả kinh doanh của xưởng may mặc số một, số hai đều không tốt, Chức Ti Xưởng chúng ta là một năm không bằng một năm.”_

_“Hơn nữa cũng không phải chúng tôi cố ý không thanh toán tiền hàng sợi bông và tơ tằm, xưởng may mặc số một, số hai này cũng chưa thanh toán tiền hàng cho chúng ta mà!”_

_“Vốn dĩ mọi người đều trông cậy vào năm nay lại đến hội chợ triển lãm ở tỉnh Việt xông pha một phen, bây giờ trên tỉnh hủy bỏ suất dự hội chợ triển lãm của xưởng chúng ta, hội chợ triển lãm không đi được, người của khoa tiêu thụ chúng tôi cho dù có chạy gãy chân cũng hết cách a.”_

_“Ngài xem Tiểu Cung đi, cậu ấy là con một, bố cậu ấy tháng trước trúng gió liệt nửa người, lúc khoa tiêu thụ chúng ta thiếu người bảo cậu ấy đi ngoại tỉnh cậu ấy cũng cắn răng đi rồi.”_

_“Đơn hàng không đàm phán được khoa tiêu thụ chúng tôi có vấn đề, nhưng cũng không chỉ là trách nhiệm của khoa tiêu thụ chúng tôi. Mấy người có năng lực nghiệp vụ giỏi của khoa tiêu thụ chúng ta trước đây, đều nhờ vả quan hệ chuyển đến Miên Phưởng Xưởng rồi, Lý Phó Xưởng Trưởng, chúng tôi thực sự đã cố gắng hết sức rồi.”_

Nghe Trần Khoa Trưởng nói vậy, Lý Phó Xưởng Trưởng cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành vò mái tóc vốn đã lưa thưa thở dài một hơi thườn thượt.

_“Các anh chạy thêm đi.”_ Lý Phó Xưởng Trưởng bất đắc dĩ nói, _“Nghĩ thêm cách, tôi biết Tiểu Cung năng lực không tồi, đã đàm phán thành công vài đơn hàng. Nhưng hoàn cảnh nhà cậu ấy… gần đây tôi cũng nghe nói rồi, giao ít việc đi công tác cho cậu ấy thôi, là một mầm non tốt, đừng ép người ta chạy sang Miên Phưởng Xưởng.”_

Trần Khoa Trưởng gật đầu.

Tần Hoài lúc này mới phát hiện, trong văn phòng này lại không có Cung Lương.

Ngay lúc Tần Hoài định sang phòng bên cạnh xem Cung Lương có ở bên ngoài không, cửa mở, rõ ràng vẫn là một thanh niên trẻ tuổi, giữa lông mày thậm chí còn có thể nhìn ra vài phần anh khí chính khí kiểu nam chính, Cung Lương chạy chậm bước vào, thở hổn hển.

Trên tay Cung Lương cầm gói thuốc đông y.

_“Tiểu Cung, đi bệnh viện bốc thuốc cho bố cậu về rồi à.”_ Trần Khoa Trưởng đối với Cung Lương rất hòa ái, ôn hòa nói.

Cung Lương gật đầu: _“Thuốc tây đắt quá, bác sĩ trong xưởng nói uống thuốc đông y cũng có tác dụng, nhưng có rất nhiều dược liệu không có, cháu ra tiệm thuốc bên ngoài mua.”_

Trần Khoa Trưởng thở dài một hơi: _“Tôi biết tiền thuốc men trong xưởng đã lâu không được thanh toán rồi, bây giờ hiệu quả kinh doanh của xưởng không tốt cậu cũng phải thông cảm.”_

_“Tuần sau cậu không cần đi Kim Lăng nữa, tôi đi, các xưởng may mặc bên đó đều có nguồn hàng ổn định, hơn nữa cũng không mấy khi làm trang phục lụa khả năng đàm phán thành công không lớn. Bây giờ tiền lộ phí thanh toán xuống muộn, cũng không có trợ cấp gì, cậu đi chuyến này ước chừng còn phải bù thêm tiền, vẫn là để tôi đi.”_ Lời này của Trần Khoa Trưởng là nói với Lý Phó Xưởng Trưởng.

Lý Phó Xưởng Trưởng có chút bối rối sờ sờ mũi, tỏ ý mình còn có việc, vội vàng rời đi.

Trần Khoa Trưởng bực bội lườm bóng lưng Lý Phó Xưởng Trưởng một cái, xách chiếc cặp táp đã vá 4 miếng vá lại mới rách thêm hai lỗ không biết có thể mang ra chống đỡ thể diện được không, cũng vội vàng rời đi.

Văn phòng còn lại 1 người đàn ông trung niên và 1 thanh niên trẻ tuổi.

Thanh niên trẻ tuổi thoạt nhìn lớn hơn Cung Lương một chút.

Tần Hoài nhớ Hoàng An Nghiêu từng nói với anh, Cung Lương tốt nghiệp trung cấp thì vào Chức Ti Xưởng, làm hơn một năm chuyển chính thức thì gặp phải trắc trở lớn trong đời, cuối cùng một tiếng hót làm kinh người, lên làm trưởng khoa tiêu thụ, dẫn dắt toàn bộ Chức Ti Xưởng đi tới huy hoàng.

Nút thắt thời gian này, là thời khắc tăm tối nhất trong cuộc đời Cung Lương.

Thanh niên trẻ tuổi sấn đến bên cạnh Cung Lương nói: _“Cung Lương vừa nãy cậu không có ở đây, khoa trưởng của chúng ta và Lý Phó Xưởng Trưởng cãi nhau to lắm. Chắc chắn là suất dự hội chợ triển lãm của xưởng chúng ta mất rồi, trong lòng Lý Phó Xưởng Trưởng không thoải mái, trong lòng không thoải mái này cũng không thể đến khoa tiêu thụ chúng ta trút giận a, lụa này bán không được chính là bán không được, xưởng may mặc làm ăn sa sút không thu mua lụa thì có liên quan gì đến chúng ta.”_

Cung Lương cả người thoạt nhìn rất trầm mặc, thấp giọng nói: _“Lụa của xưởng chúng ta không có vấn đề, bán không được quả thực là trách nhiệm của khoa tiêu thụ chúng ta.”_

Thanh niên trẻ tuổi rất rõ ràng không muốn nói về chủ đề này, càng không muốn gánh vác trách nhiệm này, câu chuyện xoay chuyển: _“Tiền thưởng tháng trước lại bị hủy rồi, cậu nghe nói chưa?”_

Cung Lương không muốn nói chuyện.

Thanh niên trẻ tuổi cũng ý thức được mình nói sai rồi, vội vàng tìm cách chữa cháy: _“Nhưng tôi nghe nói đợi đến lúc ăn tết sẽ phát một khoản tiền, còn có thể mỗi người phát một cân thịt! Nhưng chỉ có người đang tại chức mới có, người đã nghỉ hưu và nghỉ bệnh đều không có.”_

Cung Lương tiếp tục không nói chuyện.

Thanh niên trẻ tuổi lúc này mới nhớ ra bố Cung Lương một hai tháng trước vừa mới vì tai nạn mà nghỉ bệnh, ảo não bịt miệng, tiếp tục tìm cách chữa cháy: _“Tôi còn nghe nói công đoàn tháng sau sẽ tổ chức xem mắt…”_

Tần Hoài đã tuyệt vọng nhắm mắt lại rồi, thanh niên trẻ tuổi này thật sự quá biết nói chuyện, cái bình nào không mở lại đi xách cái bình đó.

_“Lưu Hải, cậu nếu thực sự không có việc gì làm thì đi gọi điện thoại, viết thư, xem ngoại tỉnh còn có xưởng may mặc, xưởng làm chăn ga gối đệm nào cần lụa không, cho dù là loại xó xỉnh, chỉ có vài chục người làm quạt lụa của xưởng nhỏ cũng đều hỏi thử xem.”_ Người đàn ông trung niên trong văn phòng lên tiếng rồi.

_“Ồ ồ.”_ Lưu Hải bôi mỡ vào đế giày chạy mất.

_“Cung Lương, đừng nghe Tiểu Lưu nói bậy, người này trên miệng không có cửa nẻo gì cả. Tháng trước cậu ở Quảng Lăng đàm phán thành công một khoản, tháng sau chắc chắn có tiền thưởng, bố cậu nếu sau này uống thuốc đông y thì tôi bên này có quen một lão trung y, hôm nào tôi dẫn cậu qua đó, bảo ông ấy đến tận nhà khám cho bố cậu.”_ Người đàn ông trung niên nói.

_“Cậu bốc thuốc xong rồi, trong văn phòng có tôi là được, cậu về chăm sóc bố cậu đi, mẹ cậu một mình cũng không chăm sóc nổi ông ấy.”_

Cung Lương đờ đẫn đứng dậy, gật đầu hơi cứng nhắc, nói một tiếng cảm ơn, lững thờ rời đi.

Quả thực là lững thờ rời đi.

Cung Lương rất rõ ràng cả người tâm trí để đi đâu, hồn như không ở trong cơ thể, gần như viết chữ tôi có tâm sự, dạo này tôi sống rất đau khổ lên mặt, đi đường cũng không thẳng, có thể nhìn ra thực sự bị đả kích rất lớn.

Cung Lương rời khỏi Chức Ti Xưởng, men theo đường đi về nhà.

Giờ này trên đường không có mấy người, chỉ có trẻ con rõ ràng chưa đến tuổi đi học đang chơi đùa bên đường, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy vài phụ nữ trung niên ôm đồ đạc vội vã bước đi.

Tần Hoài biết Chức Ti Xưởng, Miên Phưởng Xưởng đều ở gần Hoàng Ký, nhưng chỉ nhìn những ngôi nhà trệt và đường phố xung quanh căn bản không nhận ra cụ thể là ở đâu. Thời gian mấy chục năm thay đổi quá nhiều, anh chỉ có thể đi theo sau Cung Lương, nhìn Cung Lương mất hồn xách gói thuốc lang thang trên phố.

Bất tri bất giác, Cung Lương đi đến con phố nơi có Hoàng Ký.

Tần Hoài không nhận ra con phố, nhưng anh nhận ra tiệm cơm quốc doanh, cùng với Trịnh Đạt đang ngồi xổm trước cửa tiệm cơm quốc doanh rõ ràng không có việc gì làm, nhưng lại không biết đang đợi ai.

Trịnh Đạt thời trẻ có vài phần giống Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài cảm thấy anh đại khái biết Trịnh Tư Nguyên lúc 40, 50 tuổi là dáng vẻ gì rồi.

_“Cung Lương!”_ Nhìn thấy Cung Lương, mắt Trịnh Đạt sáng lên, gần như là nhảy cẫng lên chạy về phía ông ta.

Cung Lương bị gọi hoàn hồn, đợi ông ta hoàn hồn thì Trịnh Đạt đã chạy đến trước mặt ông ta, Cung Lương rõ ràng bị dọa một chút.

_“Sao vậy?”_ Cung Lương hỏi.

_“Dạo này cậu sao cứ tâm trí để đi đâu vậy, cẩn thận đi đường bị xe đạp đụng.”_ Trịnh Đạt nói.

_“Sẽ không đâu.”_ Cung Lương nhạt nhẽo nói.

_“Kể cho cậu nghe một tin tốt, tôi được chuyển chính thức rồi! Bây giờ là nhân viên chính thức của tiệm cơm quốc doanh, hôm nay vừa phát lương, còn có phiếu đường và phiếu thịt, món thịt tôi cũng có thể mua rẻ rồi!”_ Trịnh Đạt mặt mày hớn hở nói.

_“Ồ.”_ Cung Lương nhạt nhẽo nói, _“Chúc mừng a.”_

Trịnh Đạt chậc một tiếng: _“Lời chúc mừng này của cậu nghe là biết không thật lòng, bỏ đi, nhà cậu dạo này nhiều chuyện như vậy tha thứ cho cậu.”_

Cung Lương nặn ra một nụ cười khổ, chuẩn bị tiếp tục đi về, bị Trịnh Đạt kéo lại.

_“Tôi còn phải về sắc thuốc cho bố tôi, cậu nếu muốn kể lại quá trình đặc sắc cậu được chuyển chính thức như thế nào, tối đến nhà tôi kể được không?”_ Cung Lương bất đắc dĩ nói.

_“Tôi là loại người đó sao? Cậu tưởng tôi là sư ca của tôi a, chuyển chính thức một cái kể ba ngày, hận không thể kể đến mức mỗi người ở Chức Ti Xưởng, Miên Phưởng Xưởng đều biết.”_

_“Tôi có thứ cho cậu.”_ Trịnh Đạt từ trong ngực móc ra một hộp cơm bằng sắt tây và một cái bọc vải nhỏ.

Tần Hoài lúc này mới ý thức được hóa ra Trịnh Đạt vẫn luôn ngồi xổm trước cửa tiệm cơm quốc doanh, hai tay khoanh trước ngực, không phải vì tư thế này dễ ngồi xổm, mà là vì tư thế này dễ ôm hộp cơm trong ngực.

_“Hôm nay món thịt, để tiểu tử cậu bắt kịp rồi, trứng cút kho thịt, sư phụ tôi đích thân nấu, phiếu thịt vừa phát đã đắp vào rồi. Tôi ăn một nửa, cướp từ trong bát sư huynh tôi một nửa, gom cho cậu một phần.”_

Cung Lương sửng sốt.

_“Bác sĩ không phải nói cái gì mà bố cậu phải bổ sung dinh dưỡng sao? Cái này tuyệt đối đủ dinh dưỡng!”_

_“Nhưng bác sĩ nói bố tôi hiện tại không thể ăn đồ nhiều dầu mỡ nhiều muối, hơn nữa bố tôi hiện tại liệt nửa người sinh hoạt không thể tự lo liệu, trong thời gian ngắn chắc chắn không ăn được thịt.”_ Cung Lương yếu ớt nói.

Trịnh Đạt: _“…… Vậy thì cho mẹ cậu bổ sung dinh dưỡng, tôi vất vả lắm mới tiết kiệm được. Vẫn luôn ngồi xổm trước cửa tiệm cơm quốc doanh đợi cậu tan làm đều không dám vào trong, tôi sợ tôi vừa ngồi xuống đã ăn hết thịt rồi.”_

Cung Lương cười cười, nhận lấy hộp cơm, chỉ vào bọc vải hỏi: _“Đây là gì?”_

Trịnh Đạt đắc ý mở ra một chút, lộ ra một góc, bên trong là tiền.

_“Tiền lương tháng này của tôi, ngoại trừ 10 tệ đưa cho mẹ tôi, bản thân tôi giữ lại 5 tệ, còn lại đều cho cậu mượn.”_

_“Đợi tối về tôi lại cướp phần của sư ca tôi qua đây, bảo anh ấy cũng cho cậu mượn.”_

_“Thuốc của bố cậu không thể ngắt quãng, nếu bây giờ ngắt thuốc ông ấy sẽ phải liệt cả đời.”_

Cung Lương nhìn Trịnh Đạt, trầm mặc rất lâu, run rẩy mấp máy môi, chậm rãi thốt ra hai chữ: _“Cảm ơn.”_

Trịnh Đạt tiêu sái vẫy tay, quay người rời đi, chỉ có như vậy mới khiến ông ta bớt đau lòng.

Cung Lương ôm hộp cơm và tiền tiếp tục đi về nhà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!