Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 179: Chương 179: Ngoa Thú (2)

## Chương 179: Ngoa Thú (2)

Nhà Cung Lương ở trong khu tập thể, nhà không lớn, Tần Hoài ước chừng chỉ khoảng 30 đến 40 mét vuông, được chia thành ba khu vực.

Phòng khách, phòng của Cung Lương và phòng ngủ của bố mẹ Cung Lương.

Tần Hoài nhìn lướt qua, phòng của Cung Lương tương đối mà nói coi như lớn, có giường, có hai cái tủ, còn có một chiếc quạt máy bằng sắt, có thể thấy Cung Lương là con một trong nhà vẫn rất được cưng chiều.

Phòng ngủ của bố mẹ Cung Lương tương đối mà nói thì nhỏ hơn một chút, chỉ có giường, tủ và một số đồ lặt vặt.

Bố Cung Lương nằm trên giường nhắm mắt dường như đã ngủ, mẹ Cung Lương không có ở nhà. Cung Lương về nhà trước tiên vào phòng ngủ xem tình hình của bố, sau đó thành thạo lấy bếp than từ góc phòng khách ra, nhóm than, mở hộp cơm.

Trong hộp cơm nhét đầy đến tám phần là trứng cút kho thịt, thịt nhiều trứng ít. Vỏ trứng cút đã được chiên qua, vùi trong thịt có một phần trứng cút bị ép vỡ, trông lỏng lẻo bán tướng không đẹp, nhưng ai từng ăn đều biết như vậy mới ngon.

Thức ăn đã nguội, mỡ đông lại trên bề mặt, không ngửi thấy mùi thơm, nhưng có thể thấy màu sắc của thịt kho tàu vô cùng đẹp, đậm đà bóng bẩy, đầu bếp đã cẩn thận xào nước hàng. Những miếng thịt ba chỉ to béo nạc vừa phải, nhìn là thấy ngon.

Cung Lương lấy ra một hộp cơm sắt khác 4 góc đều từng bị rơi, lồi lõm, gạt một phần nhỏ trứng cút kho thịt vào, đậy nắp lại, đặt hộp cơm lên bếp than hâm nóng.

Cung Lương cứ ngồi xổm bên cạnh bếp than, ngẩn người.

Cùng với sự trôi đi của thời gian, trứng cút kho thịt trong hộp cơm dần tỏa ra mùi thơm, cho dù là Cung Lương đang ngẩn người cũng ngửi thấy, nước miếng bắt đầu bất giác tiết ra.

Nhìn Cung Lương ngồi xổm bên cạnh bếp lò, vừa ngẩn người vừa cơ thể rất thành thật nuốt nước bọt. Tần Hoài nhất thời có chút dở khóc dở cười, cảm thấy cảnh tượng này chưa khỏi có chút quá buồn cười rồi.

Rất nhanh, nhà bên cạnh truyền đến tiếng trẻ con khóc lóc ầm ĩ.

_“Mẹ ơi, con cũng muốn ăn thịt! Thịt thơm quá!”_

_“Đừng ồn, đợi qua năm mới phát phiếu thịt cho con ăn thỏa thích!”_

_“Mẹ ơi, thịt…”_

_“Đừng làm ồn đến nhà chú Cung bên cạnh, chú Cung dạo này sức khỏe không tốt phải ăn thịt bổ sung dinh dưỡng, đợi con phải bổ sung dinh dưỡng mẹ cũng cho con…”_

Cho dù nhà bên cạnh đã hạ thấp giọng, Tần Hoài vẫn nghe thấy mấy câu đầu. Khu tập thể chính là điểm này không tốt, hơi động tĩnh lớn một chút là dễ bị hàng xóm bên cạnh nghe thấy tiếng động, hiệu quả cách âm rất kém.

Hộp cơm vẫn đang hâm nóng trên bếp than, Cung Lương vẫn đang ngẩn người, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.

Cung Lương đờ đẫn đứng dậy, mở cửa, ngoài cửa là một người phụ nữ gầy gò, vì suy dinh dưỡng nên màu da hơi vàng.

Thấy Cung Lương mở cửa, người phụ nữ nặn ra một nụ cười: _“Tiểu Lương, nhà thím còn chút bột mì, trưa nay làm mì sợi chỗ này còn lượng một bát. Buổi trưa cháu không có nhà, lúc thím mang mì sang mẹ cháu không nhận, bây giờ nhân lúc mẹ cháu ra ngoài giặt quần áo rồi, cháu mang mì này cho bố cháu ăn đi.”_

_“Như tình trạng của ông ấy bây giờ, ăn chút mì sợi làm từ bột mì trắng tinh, lại ốp thêm một quả trứng gà là có tác dụng nhất.”_

_“Điều kiện nhà thím cháu cũng biết, tiền lương tháng trước của Chức Ti Xưởng bây giờ cũng chưa phát. Lão Hạ nhà thím chính là công nhân bình thường, quả thực không có tiền cho nhà cháu mượn, bát mì này coi như là tấm lòng của thím rồi.”_

_“Cảm ơn thím Hạ.”_ Cung Lương nhận lấy cái bát.

_“Ừ.”_ Thím Hạ cười cười, lặng lẽ nhìn vào trong nhà một cái, cười khổ một cái, lắc đầu, rời đi.

Cung Lương đặt mì lên bàn, tiếp tục ngẩn người.

Tần Hoài đều có chút kỳ lạ rồi, nhìn chằm chằm vào mặt Cung Lương, muốn biết ông ta rốt cuộc là bị cuộc sống đả kích đến mức quá mất hồn mất vía, cho nên bất luận lúc nào ở đâu cũng tâm trí để đi đâu như vậy. Hay là ông ta thực tế đang suy nghĩ một số chuyện, bởi vì suy nghĩ quá chăm chú, cho nên mới có vẻ tâm trí để đi đâu.

Trứng cút kho thịt trên bếp than đã hâm nóng xong, Cung Lương dùng kẹp sắt gắp hộp cơm xuống, không dập tắt bếp lò, mở gói thuốc ra cho thuốc đông y vào ấm sắc thuốc, đổ nước, dùng bếp lò tiếp tục sắc thuốc.

Thời gian sắc thuốc thì rất dài.

Cung Lương tiếp tục ngồi xổm ngẩn người, không biết qua bao lâu, cửa mở.

Một người phụ nữ trung niên ôm chậu bước vào, gầy gò nhỏ bé, sắc mặt tái nhợt, môi không có huyết sắc nhưng trên má lại ửng hồng bệnh hoạn do mệt mỏi gây ra.

_“Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt thì đừng xuống lầu giặt quần áo nữa, con đã nói để quần áo ở nhà con tan làm về sẽ giặt.”_ Cung Lương đỡ lấy cái chậu.

Mẹ Cung Lương ngồi trên ghế thở dốc, hoãn lại vài giây mới lên tiếng: _“Con làm sao giặt sạch được, đi làm đã đủ mệt rồi, chút việc nhà này mẹ còn làm được.”_

Nói xong, mẹ Cung Lương nhìn thấy hộp cơm và mì đã hâm nóng trên bàn.

_“Mì là thím Hạ mang tới, trong hộp cơm là thịt kho tàu, trên đường con về Trịnh Đạt đưa cho con.”_ Nói xong, Cung Lương móc móc túi, _“Hôm nay cậu ấy vừa phát lương, nhét tiền cho con.”_

_“Con đều ghi chép lại rồi.”_

_“Mẹ, tuần sau con không đi Kim Lăng nữa. Khoa trưởng nói đơn hàng ở Kim Lăng xác suất cao là không đàm phán được, không đàm phán được đơn hàng phí thanh toán nhất thời nửa khắc cũng không xuống được, chú ấy đi thay con.”_

Mẹ Cung Lương không nói gì, lặng lẽ đi đến bên cửa phòng đóng chặt cửa phòng của họ hơn một chút, dường như như vậy âm thanh sẽ không truyền qua.

Mẹ Cung Lương ngồi trở lại, giống như đã hạ quyết tâm nào đó, môi hơi run rẩy, tay phải bất giác nắm chặt, nắm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm vào thịt.

_“Tiểu Lương, sáng nay sau khi con ra khỏi nhà… bố con nói, hay là chúng ta không chữa nữa.”_ Mẹ Cung Lương nói xong thở hổn hển một hơi lớn, dường như đã dùng hết toàn bộ sức lực, sắc môi trắng bệch, không dám nhìn Cung Lương.

Thấy Cung Lương không phản hồi, mẹ Cung Lương tiếp tục nói.

_“Bố con lần này tuy cấp cứu về được, nhưng người cũng tàn phế rồi, tiền thuốc men có được thanh toán hay không còn chưa biết. Năm ngoái tiền thuốc men của lão Trương vẫn luôn không được thanh toán xuống, bây giờ trong xưởng làm ăn sa sút như vậy, mọi người đều đang nghĩ cách chuyển sang xưởng khác.”_

_“Tình trạng này của bố con, muốn chữa khỏi là không thể nào rồi, tiền thuốc men càng là cái động không đáy. Vốn dĩ trong nhà có một gánh nặng là mẹ gánh vác đã rất nặng rồi, bây giờ bố con cũng như vậy, tiền xưởng phát thêm nể tình nhà chúng ta khó khăn đã tiêu hết từ lâu rồi, ngay cả tiền con kết hôn cũng…”_

_“Đứa trẻ Tiểu Quách này người thì rất tốt, bố mẹ cũng đều rất thích con bé, nhưng người ta có do dự có băn khoăn cũng là bình thường. Vốn dĩ tình hình nhà chúng ta cũng không tính là đặc biệt tốt, bây giờ lại có thêm một gánh nặng như vậy, cô gái tốt nhà người ta ai bằng lòng vừa gả vào nhà chúng ta đã phải hầu hạ hai người bệnh a.”_

_“Hàng xóm láng giềng có thể giúp cũng đều giúp rồi, họ hàng bạn bè có thể mượn tiền cũng đều mượn rồi, bác trai thím của con đều ở dưới quê, cậu con… bỏ đi, loại tiền định sẵn không trả nổi này không mượn cũng là bình thường.”_

_“Một hai tháng nay con mất hồn mất vía, bố mẹ đều nhìn thấy cả. Bố con tuy nằm trên giường, nhưng trong lòng ông ấy cũng khó chịu. Lúc con không có nhà ông ấy vẫn luôn ở nhà lẩm bẩm, sớm biết có kết cục ngày hôm nay còn không bằng chết quách đi cho xong, không cần chữa còn tiết kiệm được chút tiền.”_

_“Mẹ biết con chắc chắn không bằng lòng, nếu không phải thực sự hết cách mẹ cũng không bằng lòng. Hay là cứ như vậy đi, số thuốc đông y còn lại uống hết thì thôi, thời gian còn lại mẹ sẽ chăm sóc bố con, ít nhất để ông ấy ra đi một cách thể diện.”_

Mẹ Cung Lương nói, lặng lẽ dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.

Cung Lương giọng khàn khàn lên tiếng: _“Mẹ, con đã hỏi bác sĩ rồi, họ nói tình trạng của bố không tính là tồi tệ nhất, nếu hồi phục tốt vận khí tốt, chưa chắc đã liệt cả đời.”_

Mẹ Cung Lương nặn ra một nụ cười khổ còn khó coi hơn cả khóc: _“Nhưng bố con ông ấy không muốn làm lỡ dở con cả đời.”_

Cung Lương trầm mặc không nói.

_“Tiểu Lương…”_ Mẹ Cung Lương còn muốn nói thêm gì đó, Cung Lương lại đã không muốn nghe nữa, đi thẳng ra mở cửa chạy ra ngoài.

Mẹ Cung Lương muốn đuổi theo ra ngoài, Tần Hoài vừa theo đến cửa, đã nghe thấy trong phòng truyền đến giọng nói trầm thấp: _“Để nó tự yên tĩnh một lát đi.”_

Cung Lương chạy xuống chân tường bị một cái cây lớn che khuất dưới lầu ngồi xổm, không có bi thương, không có phẫn nộ, chỉ là tê mộc cào đất trên mặt đất.

Cứ như vậy từ ban ngày cào đến trời tối.

Tần Hoài ở bên cạnh lẳng lặng nhìn ông ta cào đất, mặt đất đều bị Cung Lương cào ra một cái hố nhỏ.

Cuối cùng, có một người tìm thấy Cung Lương.

_“Sao đang yên đang lành lại ngồi xổm ở đây đào đất?”_

Nhìn theo nguồn gốc âm thanh, Tần Hoài nhìn thấy một người đàn ông trung niên cao lớn, cường tráng, dưới ánh trăng chiếu rọi có vẻ khuôn mặt hơi dữ tợn, nhưng nhìn lông mày lại cảm thấy hòa ái dễ gần.

Trên mặt người đàn ông có một vết sẹo dữ tợn, thoạt nhìn giống như bị vật sắc nhọn rạch rách, từ khóe mắt kéo dài đến khóe miệng, xiêu xiêu vẹo vẹo, là vết sẹo hung ác đi ngang qua đều có thể dọa trẻ con khóc.

Nhưng thần sắc của người đàn ông lại ôn hòa ngoài ý muốn, giống như trưởng bối tận tâm dạy dỗ đứa trẻ không hiểu chuyện, ý cười chạm đến đáy mắt, ngữ khí cũng là ngữ khí nói đùa như trêu chọc trẻ con.

Điều khiến Tần Hoài cảm thấy kỳ lạ là, anh cảm thấy người đàn ông này trông hơi quen mắt, hình như từng gặp người có vài phần giống ông ta ở đâu đó.

Thân phận của người đàn ông đã miêu tả sinh động rồi

Tỉnh Ly Hương, Tỉnh sư phụ.

_“Tỉnh sư phụ.”_ Cung Lương ngoan ngoãn đứng dậy, có thể nhìn ra Tỉnh sư phụ trong đám tiểu bối vẫn rất có uy vọng.

_“Cháu từ nhà chạy ra ngoài mấy tiếng đồng hồ không thấy bóng dáng, mẹ cháu sắp sốt ruột phát điên rồi, cầu xin người ta đều cầu xin đến trên người lão già què chân năm mươi tuổi là ta đây rồi. Ta đoán ngay là cháu ở đây, sao, lại có đơn hàng không đàm phán được?”_ Tỉnh Ly Hương cười nói.

_“Không phải.”_ Cung Lương nhỏ giọng nói.

_“Cháu không nói ta cũng biết.”_ Tỉnh Ly Hương cười cười, _“Không muốn về nhà không sao, ta ở đây cùng cháu trò chuyện một lát.”_

Nói xong, Tỉnh Ly Hương từ trong túi móc ra một cái bọc vải kiểu dáng giống hệt của Trịnh Đạt, đưa cho Cung Lương.

_“Đây là tiền lương tháng này của Thắng Lợi, nó nghe nói Trịnh Đạt nộp cho nhà 10 tệ, bản thân giữ lại 5 tệ, tháng này một xu cũng không giữ lại cho mình, ngoại trừ 10 tệ đưa cho người nhà còn lại đều ở đây rồi.”_ Tỉnh Ly Hương bất đắc dĩ lắc đầu, _“Cái này cũng phải so bì, ta có lúc thật sự hết cách với hai sư huynh đệ chúng nó.”_

_“Bố mẹ cháu hiện tại có suy nghĩ gì ta đại khái có thể đoán được, cháu có suy nghĩ gì ta cũng có thể đoán được. Người ngoài chúng ta không có quyền can thiệp vào chuyện nhà cháu, nhưng mọi người hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay, ta cả đời này không con không cái cũng tiết kiệm được chút tiền, nếu tiền thuốc men thực sự không đủ ta còn có thể cho mượn thêm một chút.”_

Cung Lương nhỏ giọng nói: _“Tỉnh sư phụ, không thể mượn thêm nữa, nhà cháu đã mượn rất nhiều tiền rồi, mượn nữa cháu cả đời này đều không trả nổi mất.”_

_“Cả đời còn dài lắm. Ta lúc lớn bằng cháu, chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày tha hương đến Cô Tô. Lúc lớn hơn cháu 10 tuổi, ta cũng có một khoảng thời gian không muốn sống nữa, cảm thấy con người sống có ý nghĩa gì, không bằng chết đi cho xong mọi chuyện, nhưng chẳng phải vẫn sống đến ngày hôm nay sao.”_

_“Tiểu Lương, cháu cũng là người có năng lực, lúc cháu mới vào Chức Ti Xưởng, Trần Khoa Trưởng của các cháu không phải ngày nào cũng khen cháu trời sinh chính là một mầm non tốt để làm tiêu thụ sao?”_

_“Những năm đầu Chức Ti Xưởng làm ăn tốt, tiền lương, tiền thưởng lễ tết, trợ cấp mọi thứ đều không thiếu. Mặc dù lúc này khác lúc kia, nhưng đường đều là do con người đi ra, sao cháu có thể khẳng định, cháu cả đời này sẽ không làm được gì chứ?”_

Cung Lương không nói gì.

_“Không thích nghe loại lời sáo rỗng giả dối này?”_ Tỉnh Ly Hương cười híp mắt hỏi.

_“Không phải.”_ Cung Lương vội vàng lắc đầu.

_“Vậy thì là nghe không lọt tai, bình thường, có thể hiểu được. Đã rất muộn rồi, bây giờ đêm cuối thu trời lạnh, đừng ở ngoài nữa về đi, không về nữa mẹ cháu thực sự phải sốt ruột rồi.”_

Cung Lương biết Tỉnh Ly Hương nói không sai, đứng dậy, đỡ Tỉnh Ly Hương đi về.

Tỉnh Ly Hương xua tay tỏ ý không cần, ông đã què bao nhiêu năm nay rồi tự đi không vấn đề gì, có người đỡ ngược lại sẽ không biết đi đường.

Hai người chậm rãi bước đi.

_“Đúng rồi Tiểu Lương, ta nhớ năm ngoái nghe bố mẹ cháu nói cháu đàm phán được vài đơn hàng nhỏ xung quanh, sao đầu năm nay đi Ma Đô một chuyến về ngược lại không có tin tức gì nữa, ta nghe nói lụa trong xưởng năm nay chất lượng không tồi a.”_

_“Đơn hàng ở Ma Đô đàm phán hỏng rồi.”_ Cung Lương thất vọng nói, _“Trần Khoa Trưởng dẫn đội, vốn dĩ là để cháu đàm phán chính, nhưng cháu tạm thời sợ sân khấu không phát huy tốt, mất rồi.”_

_“Khoa trưởng cũng không trách cháu, chú ấy nói là chú ấy quá nóng vội, không nên để người trẻ tuổi mới chuyển chính thức như cháu đàm phán loại đơn hàng lớn này.”_

_“Là vấn đề của cháu.”_

_“Cháu không giống người sẽ sợ sân khấu a, từ nhỏ đến lớn trong đám trẻ con này chính là cháu mồm mép lanh lợi nhất, nói chuyện đâu ra đấy.”_

_“Cháu… cháu chính là sợ hãi.”_ Cung Lương nhíu mày, hiếm khi thổ lộ tiếng lòng, _“Cháu sợ hãi loại trường hợp lớn này, nhìn thấy người là trong lòng hoảng hốt, rõ ràng lời đã chuẩn bị sẵn từ trước đến lúc ra đến miệng lại quên sạch.”_

_“Mọi người đều nói năm nay trong xưởng mất suất dự hội chợ triển lãm thật đáng tiếc, cháu cũng biết là đáng tiếc, nhưng trong lòng cháu thực ra có chút may mắn.”_

_“Cháu sợ đợi đến hội chợ triển lãm, Trần Khoa Trưởng giao trọng trách cho cháu, cháu lại tạm thời sợ sân khấu thậm chí lâm trận bỏ chạy, năm nay lại giống như năm ngoái lượng giao dịch ảm đạm, khoa tiêu thụ chúng cháu lại làm mất mặt Chức Ti Xưởng.”_

_“Cháu một mặt biết hội chợ triển lãm là một cơ hội tốt ngàn năm có một, nếu đi đàm phán được đơn hàng lớn, tiền thuốc men của bố cháu sẽ có hy vọng. Trong xưởng chỉ cần hiệu quả kinh doanh tốt, tiền thuốc men được thanh toán xuống, bố cháu có thể đến bệnh viện tỉnh điều trị.”_

_“Nhưng cháu một mặt lại rất sợ làm hỏng hội chợ triển lãm, thậm chí may mắn may mà năm nay không có suất, không đi được sẽ không làm hỏng.”_

_“Tỉnh sư phụ, cháu cảm thấy cháu chính là một kẻ hèn nhát, là một tên đào binh. Cháu không muốn để bố cháu nằm liệt trên giường chờ chết, nhưng cháu rõ ràng biết phương pháp có thể cứu ông ấy cháu cũng không muốn đi thử.”_

_“Mọi người đều nói khoảng thời gian này cháu lục thần vô chủ là vì trong nhà xảy ra chuyện, không phải đâu, cháu là…”_

_“Cháu là căm ghét chính bản thân mình.”_

_“Hận chính bản thân mình có những việc muốn làm, có những việc có thể làm, nhưng lại không dám làm.”_

Tỉnh Ly Hương lẳng lặng lắng nghe.

Đợi Cung Lương lải nhải nói xong, Tỉnh Ly Hương không đầu không đuôi hỏi một câu: _“Mấy ngày nay cháu đều không đi công tác đúng không?”_

Cung Lương gật đầu.

_“Chiều mai có thể nói với khoa trưởng các cháu xin nghỉ nửa ngày, đến tiệm cơm quốc doanh một chuyến không?”_

Cung Lương có chút mờ mịt, nhưng vẫn gật đầu: _“Chắc là được.”_

Tỉnh Ly Hương cười híp mắt nói: _“Vậy chiều mai ta ở tiệm cơm quốc doanh đợi cháu.”_

_“Tâm trạng không tốt, ăn chút đồ ngon tâm trạng sẽ tốt lên.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!