## Chương 2: Âu Dương
Cơn giận của Tần Lạc, đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Dùng lời của Triệu Dung mà nói, Tần Lạc từ nhỏ đã là cái đuôi nhỏ của Tần Hoài, cái đuôi đi theo sau chủ thể tức giận rồi, vẫy hai cái, tự an ủi bản thân thôi được rồi coi như mình sai, hai ta mỗi người nhường một bước, tha thứ cho anh vậy. Nếu hai anh em chỉ có chút mâu thuẫn nhỏ, Tần Lạc rất nhanh có thể tự điều chỉnh tốt, sau đó lại vui vẻ bám lấy hỏi Tần Hoài hôm nay ăn gì.
_“Anh, hôm nay chúng ta ăn gì vậy? Em muốn ăn lẩu, loại siêu cay ấy!”_ Cái đuôi nhỏ đặt vỏ chai Coca xuống, vui vẻ hỏi.
_“Cay quá, mấy ngày nay mặt em nổi bao nhiêu mụn rồi? Đợi hai ngày nữa rồi ăn.”_
_“Vậy chúng ta ăn thịt nướng đi!”_
_“Dễ làm bẩn quần áo lắm, hôm nay chủ yếu là mời Hồng Tỷ ăn cơm để cảm ơn chị ấy mấy ngày nay đã cho chúng ta mượn nhà ở. Anh thấy vòng bạn bè của Hồng Tỷ đăng Tuệ Tuệ hôm nay ốm xin nghỉ học, buổi trưa chắc Tuệ Tuệ cũng đến, ốm rồi ăn đồ dầu mỡ quá không tốt.”_
Tần Lạc nghiêm túc suy nghĩ một phút: _“Đồ Nhật!”_
Tần Hoài đặt điện thoại xuống, bất đắc dĩ nhìn cô bé, đưa ra câu hỏi chí mạng: _“Em ăn được đồ sống à?”_
Tần Lạc: …
_“Vậy chúng ta ăn gì đây? Không thể nào để anh nấu được, bột còn chưa nhào, đợi anh làm xong thì đến bao giờ chứ?”_
Tần Hoài vừa định nói mình đã tìm được một quán xào gần đây giá bình quân hơn 200 tệ trông có vẻ được, thì một trong những đối tượng được mời ăn cơm lần này, trên lý thuyết đang làm việc ở ủy ban khu phố là Âu Dương đã lóe sáng bước vào cửa hàng tiện lợi, trực tiếp nắm bắt trọng điểm, giọng nói cao vút: _“Cái gì?! Hoài đại sư cậu muốn đích thân xuống bếp? Lạc Lạc mau, mau về nhà em cất hết nồi niêu xoong chảo đi, chỉ được để lại xửng hấp và cây cán bột thôi! Anh trai em xào rau thật sự không phải cho người ăn đâu.”_
_“Ra chỗ khác chơi.”_ Tần Hoài tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng động tác trên tay lại kéo ghế ra ra hiệu cho Âu Dương ngồi xuống, hỏi: _“Không phải cho người ăn mà trước đây hoạt động câu lạc bộ cậu cũng ăn không ít đấy thôi, bây giờ cậu không phải đang đi làm sao?”_
Âu Dương, đàn anh khóa trên thời đại học kiêm trưởng câu lạc bộ của Tần Hoài.
Năm nhất đại học, vì điểm rèn luyện, Tần Hoài bị Âu Dương lừa vào câu lạc bộ đạp xe với khẩu hiệu vận động xanh, khỏe mạnh, bảo vệ môi trường. Kết quả vào rồi mới phát hiện, cả câu lạc bộ 9 người chỉ có mỗi Âu Dương là có xe đạp, lại còn vì nhà cậu ta là người địa phương sống ngay đối diện trường, ngày thường dựa vào việc đạp xe đến trường đi học.
Mặc dù câu lạc bộ đạp xe quảng cáo sai sự thật, giống như một công ty ma, cũng chẳng cộng được bao nhiêu tín chỉ, nhưng hoạt động thường ngày rất tốt. Không phải tìm một công viên dã ngoại thì cũng tìm một bãi bồi ven sông nướng thịt, thành viên còn không phải bỏ tiền, Âu Dương luôn có cách kiếm được kinh phí. Mọi người vui vẻ ở bên nhau 2 năm, quan hệ giữa các thành viên và Âu Dương rất tốt.
Sau khi tốt nghiệp về quê, Tần Hoài đã cắt đứt liên lạc với bạn bè thời đại học, ngày thường chỉ là mối quan hệ thả tim trên vòng bạn bè. Lần này trở về kế thừa di sản, Tần Hoài nghĩ nhà Âu Dương hình như khá giàu, chắc hẳn rất am hiểu luật pháp, không chừng có thể xin tư vấn một chút, nên đã liên lạc với Âu Dương.
Không ngờ nhà cậu ta không phải giàu bình thường. Âu Dương vừa tốt nghiệp đại học, ba mẹ cậu ta đã nhắm trúng không gian tăng giá và giá trị khu học chánh của Vân Trung Tiểu Khu, mua đứt một căn hộ hai phòng ngủ đứng tên Âu Dương, cùng tòa nhà với căn hộ Tần Hoài được thừa kế, hai người trực tiếp trở thành hàng xóm.
Trùng hợp hơn nữa là, Âu Dương đang làm việc tại ủy ban khu phố, mà Vân Trung Thực Đường Tần Hoài sắp tiếp quản chính là mớ bòng bong số một mà ủy ban khu phố đang phải đối mặt.
_“Sáng nay tôi nghe Hồng Tỷ nói, cậu đã làm xong thủ tục rồi? Tần Hoài tôi nói cho cậu biết, cậu ngàn vạn lần đừng có bốc đồng, thời buổi này từ trên trời rơi xuống chưa chắc đã là bánh ngọt mà có khi là bánh sắt đấy, cậu đừng có thò đầu ra đỡ rồi bị đập cho máu me đầy mặt.”_
_“Tôi biết cậu có thể cảm thấy Hồng Tỷ là người nhiệt tình, thời gian này lại rất chăm sóc cậu, còn giúp giải quyết vấn đề chỗ ở cho cô chú và Lạc Lạc, cậu ngại từ chối Hồng Tỷ. Đừng ngại, Hồng Tỷ không phải loại người hẹp hòi đâu, cho dù cậu không tiếp quản cái nhà ăn cộng đồng này Hồng Tỷ cũng sẽ không trách cậu.”_
Hồng Tỷ trong miệng Âu Dương, chính là nhân vật chính trong Chi Tuyến Nhậm Vụ mà Tần Hoài đã kích hoạt, Trần Huệ Hồng.
Trần Huệ Hồng, nữ, 41 tuổi, phú bà, cư dân Vân Trung Tiểu Khu, người phụ trách ủy ban khu phố trực thuộc văn phòng khu phố, một trong những ông chủ của công ty quản lý bất động sản Vân Trung Tiểu Khu (ông chủ còn lại là em trai cô), bà cô ủy ban khu phố nhiệt tình trong truyền thuyết.
Đối với Trần Huệ Hồng, Tần Hoài không biết nhiều, chỉ biết cô ly hôn vài năm trước, có một cô con gái đang học lớp ba trường Thực Nghiệm tên là Trần Tuệ Tuệ. Gia sản khá phong phú, trong tay nắm giữ cổ phần của công ty bất động sản, siêu thị lớn, công ty logistics, mỗi năm chỉ dựa vào tiền hoa hồng cũng có thể thực hiện tự do tài chính. Tính tình nhiệt tình, thích lo chuyện bao đồng, không cần đi làm cũng không chịu ngồi yên, nên đã tự bỏ tiền túi thành lập ủy ban khu phố, bình thường thích mở nhóm mua chung mang lại phúc lợi cho cư dân trong khu, là sếp thực chất của Âu Dương, một người nổi tiếng ở khu vực này.
Trong khoảng thời gian Vân Trung Thực Đường không có người tiếp quản, luôn là Trần Huệ Hồng lo liệu những việc vặt vãnh của nhà ăn. Sau khi Tần Hoài xác nhận tiếp quản, Trần Huệ Hồng đã thông qua các mối quan hệ của mình giúp Tần Hoài đăng thông tin tuyển dụng. Sợ cây kim tiền trong nhà ăn không có người chăm sóc, chưa khai trương mà cây kim tiền đã chết thì không may mắn, Trần Huệ Hồng càng trực tiếp chuyển cây kim tiền đến ủy ban khu phố mỗi ngày tưới nước chăm sóc. Biết Tần Hoài quyết định mua sắm đồ điện gia dụng chuyển đến ở, ba mẹ và em gái sẽ cùng đến giúp đỡ, Trần Huệ Hồng chủ động mở lời cho biết cô có một căn nhà trống trong khu chưa cho thuê, có thể cho người nhà họ Tần ở tạm để tiết kiệm tiền khách sạn, quả là một người vô cùng nhiệt tình.
Âu Dương lo lắng Tần Hoài vì cảm thấy Trần Huệ Hồng quá tốt, không tiếp quản nhà ăn sẽ gây rắc rối cho Trần Huệ Hồng mà cắn răng tiếp quản, cũng không phải là không có lý.
_“Thật sự không phải vì Hồng Tỷ.”_ Tần Hoài giải thích, _“Tôi thật sự cảm thấy nhà ăn cộng đồng có triển vọng nên mới tiếp quản, dù sao cũng có sẵn không mất tiền, thử xem sao.”_
Ánh mắt Âu Dương nhìn Tần Hoài lập tức biến thành _"Lão Tần cậu không sao chứ, mấy năm không gặp não bị lừa đá rồi à?"_.
_“Cậu có biết mở một cái nhà ăn lớn như vậy ở gần đây cần bao nhiêu chi phí không?”_ Âu Dương thấy Tần Hoài có vẻ như chưa đâm sầm vào tường Nam chưa quay đầu, trực tiếp bẻ ngón tay tính toán cho anh, _“Nhà ăn hai tầng trên dưới diện tích thực tế hơn 700 mét vuông, đầu bếp ít nhất cậu cũng phải thuê hai người chứ?”_
_“Một đầu bếp tôi tính cậu trả lương 1 vạn 5 một tháng, đây đã là 3 vạn rồi.”_
_“Nhân viên phục vụ, 5 người không quá đáng chứ? Dù sao cũng phải có người múc thức ăn, thu ngân, dọn mâm chứ? Tôi tính một tháng 8k, không, 7k, đây lại là 3.5 vạn.”_
_“Tạp vụ, phụ việc rửa bát trong bếp, tôi tính hai người, một tháng 6k, 1.2 vạn.”_
_“Còn có tạp vụ dọn dẹp, tìm mấy bà cô rẻ tiền ấy, ít nhất cũng phải 4, 5k. Diện tích lớn như vậy cậu thuê một người dọn dẹp trả 5k người ta chưa chắc đã chịu làm. Tôi cứ cho là cậu tìm được người dọn dẹp 5k, một tháng này cậu chỉ trả lương thôi đã hơn 8 vạn rồi, những thứ còn lại như điện nước tôi còn chưa tính cho cậu đâu.”_
_“Cậu mà làm tốt, ba tháng cũng có thể lỗ hơn 20 vạn.”_
_“Đương nhiên, tôi biết cậu còn được thừa kế một căn nhà, nhưng cậu không thể vì một cửa hàng mà bán cả nhà khu học chánh đi chứ?”_
Tần Hoài thấy Âu Dương phân tích đâu ra đấy, ngay cả ba tháng lỗ cụ thể bao nhiêu cũng tính ra được, nhíu mày, đột nhiên cảm thấy sự việc không hề đơn giản như vậy.
_“Cậu… không lẽ là… từng bị lỗ rồi sao?”_
Âu Dương: …
_“Năm đó tốt nghiệp đại học, tuổi trẻ ngông cuồng không hiểu chuyện.”_ Âu Dương chỉ cảm thấy trong mắt mình ngấn lệ, _“Tiền thân của Vân Trung Thực Đường, thực ra là quán lẩu cá của tôi.”_
_“Ba tháng lỗ hơn hai mươi vạn?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Tính cả tiền trang trí, một năm lỗ 660 vạn.”_ Âu Dương nghẹn ngào nói, _“Ba tôi tưởng tôi lấy tiền đi đánh bạc còn không chịu thừa nhận, suýt chút nữa đánh chết tôi.”_
Âu Dương ngửa đầu lên, như vậy nước mắt trong mắt mới không chảy xuống: _“Tần Hoài, làm ăn buôn bán ngành ăn uống ở gần đây, thật sự rất khó!”_