Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 3: Chương 3: Bữa Cơm Tân Gia (Cảm Ơn Cẩu Thái Thái Đã Vẽ Ảnh Bìa!)

## Chương 3: Bữa Cơm Tân Gia (Cảm Ơn Cẩu Thái Thái Đã Vẽ Ảnh Bìa!)

_“Cái gì rất khó?”_ Tần Lạc cầm một gói khoai tây chiên vị nguyên bản và chai trà chanh đá Âu Dương nhờ mua quay lại, đưa trà chanh đá cho Âu Dương, _“Anh, lát nữa chúng ta đi đâu ăn vậy?”_

_“Anh Âu Dương của em nói bây giờ tạp vụ dọn dẹp một tháng không có 5k thì không tìm được, thật sự rất khó.”_ Tần Hoài đã xem và trả lời lung tung, _“Ăn món xào, ngay cạnh trung tâm thương mại gần đây, anh thấy hình ảnh trang trí cũng không tệ.”_

Hai mắt Tần Lạc lập tức sáng rực: _“5k! Làm tạp vụ dọn dẹp được 5k! Anh, nhà ăn của anh khai trương xong thì tuyển em làm tạp vụ dọn dẹp đi, tháng 9 em mới đi học cơ, em chỉ lấy 4k thôi.”_

_“Cùng lắm thì 3k5 cũng được!”_

Tần Lạc vừa mở miệng đã bắt đầu hạ giá cạnh tranh rồi.

Âu Dương: … Đứa trẻ này có phải chui vào lỗ tiền rồi không?

_“Nhà cậu đã khó khăn đến mức này rồi sao?”_ Âu Dương nhỏ giọng hỏi Tần Hoài.

Khó khăn đến mức con gái ruột vừa thi xong chuyển cấp đã phải ra ngoài làm thuê làm tạp vụ dọn dẹp kiếm tiền phụ cấp gia đình rồi sao?

Tần Hoài: _“… Chuyện đó thì không, chủ yếu là Lạc Lạc nợ tôi rất nhiều tiền.”_

Ánh mắt Âu Dương nhìn Tần Hoài lập tức biến thành _"Đồ cầm thú, ngay cả tiền của em gái cũng lừa, cậu còn là người không?"_.

_“Để đốc thúc Lạc Lạc học hành, ba mẹ tôi đặt ra quy định, con bé chỉ khi nào thi đạt thứ hạng nhất định mới được chỉ định ăn điểm tâm, nếu không thì chỉ được ăn bánh bao nhà bán.”_

_“Nhưng Lạc Lạc thèm ăn, không ăn được thì một khóc hai nháo ba thắt cổ, nằng nặc đòi lấy tiền tiêu vặt và tiền mừng tuổi ra mua. Kết quả là ba năm cấp hai thành tích học tập của con bé luôn không được như ý, mua mãi mua mãi, tính đến thời điểm hiện tại con bé đã nợ tôi…”_ Tần Hoài mở điện thoại xem lại ghi chú, _“18612 tệ.”_

Âu Dương:?

_“Ngày thường nhà cậu ăn Mãn Hán Toàn Tịch à?”_

_“Cũng không đến nỗi, chỉ là một vài món điểm tâm đơn giản thôi, như Giải Xác Hoàng, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo, Oản Đậu Hoàng, Lư Đả Cổn, Bạch Ngọc Sương Cao, Định Thắng Cao, Phù Dung Cao, Bát Trân Cao, Ngẫu Phấn Hoàn Tử, Phật Thủ Tô, Kim Ti Thiêu Mại, Đường Hỏa Thiêu, Vân Đậu Quyển các loại. Giá tôi định đều rất bình dân, chủ yếu là số lượng nhiều, ăn mãi ăn mãi rồi nợ tôi nhiều tiền như vậy.”_

Âu Dương:???

Nhà cậu không phải mở quán ăn sáng sao?

Quán ăn sáng ở huyện thành tỉnh Quảng Đông các cậu, bán mấy thứ này?

Lúc ăn cơm trưa, trong đầu Âu Dương toàn là Giải Xác Hoàng, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo, Oản Đậu Hoàng, Lư Đả Cổn và Bạch Ngọc Sương Cao, ngay cả trên bàn ăn mọi người nói gì cũng không chú ý nghe.

Cái gì, cậu muốn hỏi những món điểm tâm còn lại Âu Dương không thích sao? Cậu ta chỉ có thể nói là quá nhiều, không nhớ nổi.

_“Tiểu Âu, cậu thấy ý tưởng của Tiểu Tần thế nào?”_

Âu Dương đang đầy đầu Giải Xác Hoàng bị lời của Trần Huệ Hồng gọi tỉnh, chậm chạp _“A”_ một tiếng: _“Ý tưởng gì cơ?”_

_“Tiểu Tần cảm thấy diện tích Vân Trung Thực Đường lớn như vậy, hai tầng trên dưới chỉ làm nhà ăn cộng đồng thì phí quá, chi bằng tầng 1 bán điểm tâm, tầng 2 ăn tại chỗ, vừa có thể tăng thêm chủng loại, lại có nét đặc sắc riêng. Tôi thấy rất hay, khu vực này của chúng ta nhà hàng không ít, nhưng tiệm điểm tâm thì thật sự không nhiều, diện tích ăn tại chỗ lớn như vậy càng không có. Tiểu Tần nói cậu từng nếm thử tay nghề của cậu ấy, cậu có quyền lên tiếng nhất.”_ Trần Huệ Hồng nói.

Âu Dương không cần suy nghĩ liền tiếp lời: _“Tay nghề làm món bột của Tần Hoài, cái đó chắc chắn là không có gì để chê rồi. Hồng Tỷ, bây giờ chị đến trường chúng tôi hỏi thăm thử xem, không chừng vẫn còn đàn em năm tư nhớ đến bánh bao thịt nhãn hiệu Hoài đại sư đấy.”_

Trần Huệ Hồng nổi hứng thú: _“Các cậu còn từng bán điểm tâm trong trường sao?”_

_“Không phải bán, là có một năm trường chúng tôi theo phong trào tổ chức cuộc thi nấu ăn, hình như là do người thầu nhà ăn số 6 đứng ra tổ chức. Top 10 đều được cộng điểm rèn luyện, top 2-4 có tiền thưởng, hạng 1 không chỉ có tiền thưởng mà còn nhận được thẻ ăn uống thả ga tại nhà ăn số 6 trong một năm.”_ Tần Hoài nói.

_“Sau đó cậu giành được hạng nhất?”_ Trần Huệ Hồng tò mò hỏi, ngay cả Trần Tuệ Tuệ vừa mới hạ sốt không lâu, sắc mặt vẫn còn chút nhợt nhạt, không có cảm giác thèm ăn cũng không có tinh thần gì mấy cũng nghiêng đầu nhìn về phía Tần Hoài.

_“Không, tôi hạng hai. Có lẽ là vì tôi làm món bột dễ chia phần hơn, các bạn học khác làm món xào một phần lượng chỉ có ngần ấy, rất nhiều bạn học từng ăn món bột tôi làm, nên ấn tượng của mọi người về tôi khá sâu sắc.”_

Âu Dương xua tay, cướp lời: _“Dễ chia phần cái gì chứ, cái tên hạng 1 đó là cháu trai của người thầu nhà ăn số 6, thao tác ngầm mới lấy được hạng nhất. Món cá luộc của hắn ta ăn một miếng là biết dùng gói gia vị cá luộc làm ra, mùi vị giống hệt mẹ tôi làm. Tôi ăn 20 năm rồi, ăn một miếng là biết nhãn hiệu đó không sai được. Sao có thể so sánh với bánh bao cậu làm được, bánh bao thịt cậu làm, vỏ mỏng nhân nhiều, nước thịt đều thấm vào trong bánh, lại không bị chảy mỡ, vỏ còn dai, bỏ xa bánh bao thịt để qua đêm của nhà ăn số 6 tám trăm con phố được không?”_

Nói rồi, nước miếng của Âu Dương suýt chút nữa thì chảy xuống, vẻ mặt đầy hoài niệm: _“Tiếc là, Tần Hoài chỉ làm có một lần đó. Sau này hoạt động câu lạc bộ của chúng tôi, để Tần Hoài xuống bếp, món rau cậu ấy xào… Haizz, không nói nữa.”_

Tần Hoài:?

Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Lạc đồng tình gật đầu: _“Anh trai cháu xào rau đúng là không ngon, còn không ngon bằng quán xào 10 tệ cạnh nhà cháu. Mẹ cháu nói rồi, cái này gọi là ông trời mở cho con một cánh cửa thì sẽ đóng lại một cánh cửa sổ.”_

Tần Hoài:??

Nghe hai người nói vậy, Trần Huệ Hồng cười nói: _“Vậy ý tưởng của Tiểu Tần quả thực có thể thử xem sao, nghe hai người nói vậy tôi cũng muốn nếm thử rồi.”_

Chưa kịp ném ra 3 dấu chấm hỏi, lời của Trần Huệ Hồng đã khiến Tần Hoài khẽ động tâm tư.

Trong cột Chi Tuyến Nhậm Vụ của anh, vẫn còn nằm đó nhiệm vụ 【Trần Huệ Hồng Đích Khẳng Định】 đấy.

Mặc dù danh hiệu [Trần Huệ Hồng Đích Khẳng Định] chưa chắc đã có tác dụng, nhưng phần thưởng Nhân Khí Dẫn Lưu +100 Tần Hoài vẫn cảm thấy rất tuyệt vời.

Trước đây Âu Dương nói thực ra không sai, bản thân nhà ăn không tốn tiền, nhưng chi phí nhân công, điện nước các loại cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ, ngành ăn uống gần đây cạnh tranh khốc liệt như vậy, nhà ăn cộng đồng chưa chắc đã kiếm được tiền.

Lúc này, việc thu hút khách khi khai trương là rất quan trọng.

20 năm trước khi Tần Ký Tảo Canh Điếm của Tần Tòng Văn khai trương, đều biết mua bánh bao thì tặng sữa đậu nành, tiện thể đốt mấy chục phong pháo để tăng thêm nhân khí thu hút khách.

Tần Hoài đang sầu không biết làm thế nào để làm thân với Trần Huệ Hồng, từ đó dẫn dắt đến Ngày hội trổ tài ẩm thực gia đình, câu nói này của Trần Huệ Hồng quả thực giống như buồn ngủ gặp chiếu manh.

_“Hồng Tỷ nếu chị có hứng thú, tối nay có thể nếm thử. Tôi xào rau có thể quả thực không được lắm, nhưng làm điểm tâm vẫn rất ổn. Vừa hay chuyển nhà cần làm bữa cơm tân gia, nếu mọi người không chê thì tối nay đến nhà tôi ăn chút điểm tâm coi như bữa chính, coi như là ăn mừng tân gia cho tôi.”_ Tần Hoài cười nói.

_“Cháu có muốn ăn gì không?”_ Nói rồi, Tần Hoài còn nhìn lướt qua Trần Tuệ Tuệ, cười híp mắt lặp lại câu hỏi.

Trần Tuệ Tuệ khá nhát gan, thấy Tần Hoài nhìn chằm chằm mình vội vàng rụt cổ lại, theo bản năng nhìn về phía mẹ mình là Trần Huệ Hồng.

_“Anh, em muốn ăn Tứ Hỷ Giảo Tử!”_ Tần Lạc không kịp chờ đợi gọi món.

_“Anh… à không, Tần Hoài, tôi muốn ăn bánh bao thịt!”_ Âu Dương cũng buột miệng nói ra.

Vừa nói xong Âu Dương liền hối hận, ăn bánh bao thịt cái gì chứ, lúc này chắc chắn là phải ăn Giải Xác Hoàng, Ngũ Đinh Bao, Tứ Hỷ Giảo, Oản Đậu Hoàng, Lư Đả Cổn và Bạch Ngọc Sương Cao chứ.

Mặc kệ là vị gì, cứ gọi hết những món chưa từng ăn một lượt rồi tính sau.

Thấy hai người đều gọi xong rồi, Trần Huệ Hồng suy nghĩ một chút, nói: _“Bánh bao đậu đỏ đi, Tuệ Tuệ thích ăn đồ ngọt.”_

Trần Tuệ Tuệ gật đầu.

_“Được, vậy thì ba món này. Tôi sẽ gói thêm chút hoành thánh nhỏ, 6 giờ 30 phút tối nay, mọi người đến nhà tôi ăn bữa cơm tân gia.”_ Tần Hoài chốt lại, chuyện này cứ quyết định như vậy.

Ảnh bìa, siêu đẹp! (Nói siêu to!!!)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!