Virtus's Reader

## Chương 4: Mua Sắm

Ăn xong bữa trưa, Trần Huệ Hồng đưa Trần Tuệ Tuệ về nhà nghỉ ngơi. Triệu Dung cảm thấy trong nhà chưa dọn dẹp sạch sẽ tối nay lại có khách đến, liền kéo Tần Tòng Văn về dọn dẹp lần hai. Tần Hoài và Tần Lạc đến siêu thị ở tầng hầm B1 của trung tâm thương mại mua nguyên liệu nấu ăn. Âu Dương còn hơn một tiếng nữa mới đi làm không có việc gì làm, cũng đi theo mua thức ăn.

Siêu thị ở tầng hầm B1 là một siêu thị khổng lồ, khu đồ tươi sống bày biện phong phú y như chợ rau. Đương nhiên, giá cả cũng phong phú y như vậy, trực tiếp làm cho Tần Lạc, người ngày thường ít khi đi chợ không biết vật giá, nhìn mà hoang mang.

_“Vải… 128 một hộp? Một hộp có… 1, 2, 3… 9 quả. Anh, vải ở siêu thị này bán 14 tệ một quả!”_ Tần Lạc kinh ngạc.

Tần Hoài không mua vải, cũng không nhìn, đang chọn rau chân vịt ở khu rau củ cách đó không xa. Đừng nói chứ, siêu thị này tuy giá đắt, nhưng kiểm soát chất lượng không tồi. Giữa trưa thế này mà vẫn chọn được rau chân vịt tươi mơn mởn, chất lượng cao hơn hẳn cái chợ rau ở cửa sau khu dân cư dưới quê, nơi mà qua 8 giờ sáng là có thể mua ngẫu nhiên đủ loại rau nát để qua đêm bị tiểu thương nhét cho.

Nhưng người ta ở chợ rau thì rẻ, lại còn có thể mặc cả, mỗi bên đều có lợi và hại riêng.

_“Anh, vải 14 tệ một quả, đây phải là mùi vị gì chứ!”_ Tần Lạc vẫn đang chằm chằm nhìn quả vải.

_“Cái này em không hiểu rồi, đây là loại vải cùng kiểu với loại Dương Quý Phi ăn năm xưa, đương nhiên là đắt rồi. Có danh nhân bảo chứng, mùi vị cũng giống hệt loại Phi Tử Tiếu 8 tệ một cân em ăn ở nhà thôi.”_ Tần Hoài nói.

Tần Lạc bừng tỉnh đại ngộ, tiếp tục chằm chằm nhìn quả vải.

Đứng giữa Tần Hoài và Tần Lạc, Âu Dương không biết chọn rau nhưng thích hóng hớt: …

Không phải chứ, Lạc Lạc tin tưởng anh trai mình đến vậy sao? Loại vải đó rõ ràng là Quải Lục, trên nhãn ghi rành rành, 128 một hộp còn là giá khuyến mãi đặc biệt, hai chữ khuyến mãi to đùng thế kia không nhìn thấy sao?

Đương nhiên, Âu Dương chọn cách không nói, dù sao sau này cậu ta vẫn muốn được ăn Giải Xác Hoàng.

Cậu ta vừa lên mạng tìm kiếm một chút, Giải Xác Hoàng có nhân mặn như mỡ hành, thịt tươi, gạch cua, tôm bóc vỏ, còn có nhân ngọt như đường trắng, hoa hồng, đậu đỏ, táo tào, là loại bánh nướng giòn.

Hình ảnh đó, vàng ươm giòn rụm, rắc đầy vừng trắng.

Nếu là bánh vừa mới nướng xong, nhân lúc còn nóng hổi cắn một miếng…

Chậc chậc!

Mùi vị đó, không dám nghĩ tới luôn!

Âu Dương nắm chặt con tôm sống vừa chọn.

Những con tôm này đều do cậu ta từng con từng con chọn lựa, to béo hoạt bát, nhìn là biết tươi ngon. Quan trọng nhất là trong khu thủy sản có bốn năm loại tôm thì loại này đắt nhất, làm Giải Xác Hoàng chắc chắn sẽ ngon!

Tần Hoài thông minh như vậy, chắc chắn có thể hiểu được ám thị của cậu ta!

_“Tần Hoài, Lạc Lạc thật sự nghe lời cậu, cậu nói lời quỷ quái gì con bé cũng tin.”_ Âu Dương chỉ đành bước đến cạnh Tần Hoài lặng lẽ cảm thán.

Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài cho rau chân vịt đã chọn vào túi, gật đầu đồng tình: _“Đúng là vậy.”_

Trong nhà có bao nhiêu người lớn nhồi sọ Tần Lạc nhiều năm như vậy, không thể nào không có chút hiệu quả nào.

Nhắc đến chuyện nhồi sọ này, có đôi khi chính Tần Hoài cũng cảm thấy rất ly kỳ.

Nhà họ Tần không chỉ có Tần Tòng Văn nhiều năm không có con, em gái ruột của Tần Tòng Văn là Tần Tú Lệ cũng kết hôn nhiều năm cầu con không được. Cả hai anh em đều gặp phải tình trạng này, người ngoài khó tránh khỏi nghi ngờ có phải mang bệnh trong người hay không. Thậm chí ngay cả Tần nãi nãi cũng từng nghi ngờ, có phải lúc trẻ làm việc quá sức tổn thương cơ thể, dẫn đến việc hai đứa con sức khỏe đều không tốt, tự mình hại các con, nhiều năm qua luôn chìm trong dằn vặt và tự trách.

Ra cửa đều không ngẩng đầu lên được.

Kết quả Tần Tòng Văn vừa nhận nuôi Tần Hoài chưa đầy nửa năm, Triệu Dung đã mang thai.

Tần Lạc còn chưa ra đời, Tần Tú Lệ cũng mang thai.

Năm đó, Tần lão thái thái hận không thể cầm loa mỗi sáng từ đầu làng gào đến cuối làng, gào hết những uất ức phải chịu đựng hơn 10 năm qua ra.

Theo cách nói ở quê nhà họ Tần, vợ chồng nhiều năm không có con sau khi nhận nuôi con lại đột nhiên mang thai, là con nuôi trong mệnh mang theo em trai em gái, đứa trẻ là do con nuôi mang đến. Tần lão gia tử tin tưởng sâu sắc vào cách nói này, vì thế còn chi số tiền lớn 5 tệ mời một ông thầy bói đến bói.

Nể tình 5 tệ cộng thêm một bữa cơm, thầy bói bói ra trong mệnh Tần Hoài có một em gái một em trai.

Hai tháng sau, Tần Lạc cất tiếng khóc chào đời.

Vài tháng sau, em họ của Tần Hoài và Tần Lạc là Hà Thành ra đời.

Từ đó Tần Hoài một trận thành danh, trở thành thánh thủ chuyên trị vô sinh hiếm muộn nổi tiếng ở địa phương.

Sau này Tần Tú Lệ muốn có thêm một cô con gái, luôn cố gắng tìm lại ông thầy bói năm xưa, nhờ ông ta bói xem trong mệnh Tần Hoài còn có một cô em họ nào nữa không, nhưng không có kết quả, chỉ đành ngày ngày nhìn đứa con trai xui xẻo từ nhỏ môn toán đã không đạt điểm chuẩn nhà mình mà thở dài.

Hồi cấp ba Tần Hoài còn nghiêm túc suy nghĩ qua, cái hệ thống mãi không kích hoạt của mình có phải là hệ thống thánh thủ khoa sản hay không, lúc điền nguyện vọng thi đại học thậm chí còn do dự có nên hy sinh mái tóc để học y hay không.

Sau đó vì không đủ điểm nên không đỗ.

Nghĩ đến đây, Tần Hoài có chút thất vọng nhỏ.

Hệ thống bác sĩ nghĩ thế nào cũng cao cấp hơn cái hệ thống trù nghệ này.

Nếu mình bỏ lý theo y trở thành một thế hệ thánh thủ, trăm năm sau chưa biết chừng lại là một giai thoại ở địa phương.

_“Haizz.”_ Tần Hoài thở dài một tiếng.

Sắc mặt Âu Dương căng thẳng, tưởng Tần Hoài đang nhìn chằm chằm vào con tôm trên tay mình mà thở dài, vội vàng hỏi: _“Tôi chọn tôm không đúng à?”_

_“Lẽ nào loại tôm này chỉ có thể dùng để xào rau, không thể làm nhân điểm tâm? Tần Hoài tôi hỏi cậu nhé, nhân tôm tươi của Giải Xác Hoàng thường dùng loại tôm gì vậy, mẹ tôi dạo này định học làm.”_

Âu Dương cảm thấy ám thị của mình đã rất rõ ràng rồi.

_“Tôm? Giải Xác Hoàng không phải là nhân thịt sao? Tôm tươi… tôi không biết.”_ Tần Hoài nhìn về phía con tôm trong tay Âu Dương, _“Âu Dương, tôm này cậu mua cho mẹ cậu à? Tôm này của cậu không tồi, lát nữa tôi đi chọn một ít, tối nay hoành thánh sẽ gói nhân tôm tươi.”_

_“Rau chân vịt cậu cầm giúp tôi một lát, tôi đi chọn chút thịt chân sau trước đã.”_ Nói xong, Tần Hoài liền đi thẳng đến khu thịt tươi, để lại Âu Dương ở khu rau củ điên cuồng lấy điện thoại ra tìm kiếm xem Giải Xác Hoàng rốt cuộc có nhân tôm tươi hay không.

Cậu ta đã ám thị rõ ràng như vậy rồi, Tần Hoài thế mà hoàn toàn không get được!

_“Anh Âu Dương, anh trai em không biết làm Giải Xác Hoàng nhân tôm tươi đâu.”_ Tần Lạc đã xem xong vải, và cảm thấy trình độ ám thị của Âu Dương quá tệ thà không ám thị còn hơn, đi về phía Âu Dương, _“Nếu anh muốn ăn thì phải nói với anh ấy, anh ấy sẽ lên mạng tìm công thức để học.”_

_“Lên mạng tìm công thức?”_

_“Đúng vậy.”_ Tần Lạc gật đầu như chuyện thường tình, _“Trước đây đều như vậy mà, em muốn ăn điểm tâm gì thì nói với anh trai em, anh ấy sẽ lật sách công thức trong nhà hoặc lên mạng tìm, học một thời gian là biết làm.”_

Âu Dương hoang mang: _“Mấy thứ này, không phải đều là sư phụ cầm tay chỉ việc dạy sao?”_

_“Đều là bí phương độc môn, gia tộc truyền thừa, lưu phái kế thừa gì đó, trong tiểu thuyết đều viết như vậy mà. Công thức trên mạng có đáng tin không?”_

Tần Lạc cũng không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành nói: _“Anh trai em nói… có cái đáng tin, có cái không được lắm, nhưng không được thì sửa lại là xong.”_

_“Ba em nói tay nghề làm bánh bao là bẩm sinh, ba bán bánh bao hai ba mươi năm rồi, còn không ngon bằng bánh bao anh trai em hồi cấp hai phụ giúp làm ở nhà.”_

_“Cũng có thể là do trước đây anh trai em ở cô nhi viện đã luyện tập nền tảng tốt, anh trai em nói từ năm anh ấy học lớp bốn, bánh bao của cô nhi viện đều do một mình anh ấy làm.”_

Âu Dương càng ngơ ngác hơn, cậu ta luôn tưởng Tần Hoài là con nhà nòi, tiệm bánh bao nhà họ chính là lưu phái ẩn sĩ trong truyền thuyết, Tần Tòng Văn là truyền nhân đời thứ 13 của bánh bao xx gì đó.

Làm cậu ta mong đợi rất lâu, từ lúc Tần Tòng Văn đến đã luôn trăn trở xem nên mở lời thế nào, để chú ấy trổ tài cho mọi người xem.

Kết quả Tần Lạc nói cho cậu ta biết Tần Hoài hoàn toàn là tự học thành tài.

_“Hồi anh trai em học cấp ba thành tích rất bình thường, chỉ giỏi hơn em… một chút xíu thôi. Lúc đó bà cô ba và cậu cả của em đều khuyên ba mẹ gửi anh trai em đi nơi khác học nghề, hình như là ở Hàng Thành có một cái Cư gì đó, sư phụ ở đó nhận học đồ, cậu cả của em có thể nhờ vả quan hệ gửi vào, học thành tài trở về tiệm bánh bao nhà em không chừng có thể đổi thành tiệm điểm tâm.”_

_“Nhưng sau đó không đi.”_

Đang nói chuyện, Tần Hoài đã chọn xong thịt và tôm quay lại, tay trái xách thịt chân sau và tôm sống, tay phải xách thịt kẹp nách và thịt ba chỉ, trên ngón út còn xách một túi nhỏ mỡ lợn.

_“Oa, mua nhiều thế.”_ Âu Dương kinh hô.

_“Dùng để xay thịt.”_ Tần Hoài giải thích, nhấc tay trái lên, _“Tứ Hỷ Giảo Tử quan trọng nhất chính là xay thịt.”_

Thấy Âu Dương có vẻ không hiểu, Tần Hoài giải thích chi tiết hơn: _“Thông thường nhân sủi cảo dùng thịt chân sau, nhân bánh bao dùng thịt kẹp nách, thịt chân sau săn chắc, ít gân, ăn vào sẽ ngon.”_

_“Nhưng khẩu vị của Lạc Lạc khá đặc biệt, nha đầu này thích ăn nhân thịt mềm mịn một chút, tốt nhất là phải béo một chút, cắn xuống có thể tươm ra mỡ ấy.”_

_“Nếu không phải vì không ngon, con bé hận không thể gói nhân bánh bao vào trong sủi cảo.”_

_“Cho nên hôm nay tôi chuẩn bị làm hai loại nhân sủi cảo, một loại là thịt chân sau thuần túy, loại kia trộn thêm thịt ba chỉ và thịt kẹp nách, lại cho thêm một chút mỡ lợn. Nếu mọi người ăn không quen thì ăn loại nhân thứ 1, đến lúc đó hai loại tôi sẽ hấp riêng.”_

Âu Dương nghe mà ngẩn người.

Mặc dù không hiểu, nhưng nghe có vẻ rất ngon.

Suy đi tính lại, Âu Dương cắn răng, dậm chân, nhìn về phía Tần Hoài, vẻ mặt kiên định nói: _“Anh!”_

_“Anh Hoài anh là anh của em, em muốn ăn Giải Xác Hoàng nhân tôm tươi!”_

Tần Hoài: …

_“Cút!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!