Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 20: Chương 20: Tay Nghề Của Cậu Dao Động Hơi Lớn Đấy

## Chương 20: Tay Nghề Của Cậu Dao Động Hơi Lớn Đấy

Tần Hoài trong bếp không biết rằng mình vì một phần salad mà bị tổn hại danh tiếng, sau khi làm xong hai phần salad, anh dùng hộp đóng gói, mang theo đũa, thong thả rời đi đến ủy ban khu phố tìm Trần Huệ Hồng và Âu Dương.

Ủy ban khu phố ở ngay đối diện Vân Trung Tiểu Khu, rất gần, cách Vân Trung Thực Đường chỉ 3 phút đi bộ.

Theo lời của Âu Dương, ủy ban khu phố ngoài lương hơi thấp ra thì quả thực là công việc trong mơ, việc ít nhà gần, có năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở, lễ tết còn phát quà.

Cửa lớn của ủy ban khu phố mở rộng, bên trong là văn phòng bình thường, bên cạnh là trung tâm hoạt động cho người cao tuổi. Trong văn phòng trồng khá nhiều chậu hoa cây cảnh, không khí thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng của hoa cỏ, trông xanh tươi um tùm, rất đẹp mắt.

Trên các vị trí làm việc trong văn phòng có vài người ngồi, có người đang đan áo len, có người đang chơi điện thoại, có người trò chuyện, có thể thấy công việc rất nhàn rỗi.

Vị trí làm việc của Âu Dương ở ngay cửa, máy tính đang mở giao diện bảng biểu, nhưng người lại ngồi ở vị trí lười biếng xem video.

Thấy Tần Hoài đến, Âu Dương ngẩng đầu lên kinh ngạc, ánh mắt khóa chặt vào hộp cơm trên tay anh, nhiệt tình nhận lấy: _“Ôi chao, Tần Hoài cậu thật là, ăn thử thì nói một tiếng để tôi qua lấy là được, còn phải mang qua đây, ngại quá.”_

Miệng nói vậy, nhưng động tác trên tay Âu Dương lại không hề chậm, nhanh nhẹn mở hộp cơm, nói: _“Cậu không biết đâu, làm việc cả buổi chiều đói chết tôi rồi, chỉ trông chờ vào phần salad này của cậu để cứu mạng thôi.”_

Nói xong, Âu Dương hét vào trong: _“Hồng Tỷ, Tần Hoài mang đồ ăn đến này.”_

_“Hồng Tỷ ở văn phòng bên trong, ủy ban của chúng tôi có 9 người, một văn phòng không ngồi hết.”_ Âu Dương giải thích.

Tần Hoài quét mắt một vòng, ừm, 4 người đã trốn việc rồi.

Trần Huệ Hồng từ trong đi ra, thấy Tần Hoài cười nói: _“Chiều đi làm Tiểu Âu nói cậu sẽ mang salad đến tôi còn tưởng cậu ấy nói đùa, Tiểu Tần cậu thật là quá khách sáo.”_

Âu Dương đã ăn miếng salad đầu tiên đang ngơ ngác ngồi ở vị trí làm việc, không đứng dậy, cũng không tiếp lời.

Trần Huệ Hồng đang nhìn Tần Hoài không hề hay biết, mở hộp cơm, khen: _“Salad rau củ quả à, lành mạnh.”_

Trần Huệ Hồng cũng ăn miếng đầu tiên.

Biểu cảm của Trần Huệ Hồng bắt đầu có chút do dự.

Tần Hoài lập tức tập trung tinh thần, xem có thể rơi ra giấc mơ không.

Trần Huệ Hồng suy nghĩ một chút, bắt đầu ăn miếng thứ hai.

Muốn nói lại thôi.

Nhìn Tần Hoài, Trần Huệ Hồng kiên cường nhét miếng thứ ba, biểu cảm dần dần nghiêm trọng.

Ánh mắt Âu Dương nhìn Trần Huệ Hồng đã tràn đầy sự sùng bái.

Không có tiếng thông báo của game.

Tần Hoài nhận lấy salad, ngăn lại: _“Hồng Tỷ, salad này vị có thể hơi kỳ lạ, em chỉ muốn đến thu thập ý kiến của mọi người, xem có ai thích hương vị đặc biệt này không.”_

Trần Huệ Hồng và Âu Dương lập tức như trút được gánh nặng, Trần Huệ Hồng, người đã coi Tần Hoài như một người bạn có thể thỉnh thoảng tâm sự, uyển chuyển nói: _“Có lẽ đa số mọi người khó chấp nhận.”_

_“Đúng vậy đúng vậy.”_ Âu Dương, người còn đang hy vọng được ăn Giải Xác Hoàng miễn phí, điên cuồng gật đầu.

Tần Hoài giả vờ ngại ngùng: _“Xem ra tôi vẫn còn có vấn đề trong việc nêm nếm món ăn, bình thường ở nhà đều là mẹ tôi nấu cơm, tôi không hay xào nấu.”_

Trần Huệ Hồng chợt hiểu ra, khuyến khích: _“Mỗi người có chuyên môn riêng, nếu tôi có một đứa con trai như cậu, tôi cũng không nỡ để cậu ở nhà xào nấu.”_

Nói xong, Trần Huệ Hồng liếc nhìn thời gian, chỉ vào góc có hoa quả: _“Tôi phải đi đón Tuệ Tuệ rồi, sáng nay Tuệ Tuệ còn nói với tôi tối nay sẽ đến quán của cậu ăn. Tiểu Âu, lát nữa in cái bảng ra để lên bàn tôi. Bên kia có hoa quả, Tiểu Tần cậu tự ăn nhé, tôi đi trước đây, muộn nữa lại kẹt xe.”_

Nói xong, Trần Huệ Hồng bước đi như gió, bước chân còn nhanh hơn ngày thường rất nhiều.

Tiễn Trần Huệ Hồng đi, Âu Dương dọn cho Tần Hoài một chiếc ghế, lại đưa cho anh một quả chuối, mình thì không lấy, bắt đầu trò chuyện.

Tần Hoài liếc nhìn máy tính, phát hiện đó là bảng thống kê người già neo đơn.

_“Tiểu khu của chúng ta còn có người già neo đơn sao?”_

_“Có chứ, tiểu khu nào cũng có vài người, không nhiều.”_ Âu Dương nói, _“Tuần sau chúng tôi phải đi thăm hỏi, Hồng Tỷ bảo tôi làm một cái bảng.”_

_“Thực ra cũng không có gì, đa số là con cái ở ngoại tỉnh, trong nhà chỉ có một người già sống một mình quanh năm, chỉ có tiểu khu của chúng ta có một trường hợp khá đặc biệt.”_

_“Một ông cụ, hình như mất vợ từ khi còn rất trẻ, không có con, sức khỏe cũng không tốt lắm, cơ bản không ra ngoài, bây giờ có lẽ hơi lẫn rồi. Bác sĩ của ông ấy là bạn của Hồng Tỷ, bác sĩ Khuất nhờ Hồng Tỷ quan tâm nhiều hơn, để tránh xảy ra chuyện người chăm sóc ngược đãi người già sống một mình, tin tức như vậy không phải năm nào cũng có sao.”_

_“Nếu khu vực của chúng ta mà xảy ra tin tức như vậy ảnh hưởng cũng không tốt, Hồng Tỷ bèn tổ chức hoạt động thăm hỏi những người già này mỗi tháng. Mọi người đều không thiếu tiền cũng không cần mang quà gì, chủ yếu là đến nhà xem xét, coi như là đi thăm.”_

Tần Hoài gật đầu, thầm nghĩ Trần Huệ Hồng không chỉ nhiệt tình mà còn chu đáo, quan trọng nhất là có tiền, quả thực rất phù hợp với công việc này, chẳng trách lại là người đứng đầu ở Vân Trung Tiểu Khu.

_“Đúng rồi.”_ Âu Dương chuyển chủ đề, _“Tôi nghe nói cái bánh bao 35 tệ của quán cậu sáng nay ngon cực kỳ, ăn một lần là khó quên. Tần Hoài cậu không tử tế gì cả, có thứ tốt như vậy mà ngày chuyển nhà không làm, đối với tôi cậu còn giấu một tay.”_

Tần Hoài im lặng nhìn Âu Dương: _“Không phải cậu nói sáng nay sẽ đến quán tôi ủng hộ nhiệt tình sao?”_

Âu Dương ngượng ngùng cười: _“Trong lòng đã ủng hộ nhiệt tình rồi, tình hình kinh tế của anh em cậu cũng biết mà, có lòng nhưng không có sức, ủng hộ hai cái bánh bao thịt lớn đã là giới hạn, trứng luộc trà cũng sắp ăn không nổi rồi.”_

Tần Hoài:...

Không phải chứ, cậu không có chi phí phát sinh như tiền thuê nhà, điện nước, đi lại, một tháng ít nhất cũng có hai ba nghìn tệ, sao lại có thể nghèo túng đến mức này?

Cậu không phải là phú nhị đại sao?

_“Sáng mai đến sớm một chút.”_

_“Ngồi trong quán ăn, không lấy tiền.”_

Âu Dương lập tức cảm động, thầm nghĩ đúng là nhân gian có chân tình, anh em tốt trong lòng, bạn bè một đời cùng đi, nghẹn ngào nói: _“Vậy cậu...”_

_“Sáng mai có thể tiện làm chút Giải Xác Hoàng không?”_

_“Thật không dám giấu, tôi muốn ăn mấy ngày rồi, muốn nhân tôm tươi.”_

_“Cha!!!”_

_“Không biết làm, cút.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!