Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 201: Chương 201: Viện Trợ

## Chương 201: Viện Trợ

Viện trợ của Tri Vị Cư đã đến!

Cuộc điện thoại của Trịnh Đạt đã làm phấn chấn tất cả mọi người trong bếp sau của Hoàng Ký.

Mọi người về cơ bản đều biết chuyện Trịnh Đạt nhờ đại sư phụ của Tri Vị Cư mượn người, nhưng Trịnh Đạt vẫn chưa nói, mấy ngày liền người cũng không đến, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên không hỏi mọi người cũng không dám hỏi.

Hoàng Ký và Tri Vị Cư thật sự không thân.

Hoàng Ký là một tửu lâu Hồng án truyền thống chính hiệu, trước khi Tần Hoài đến thì không hề dính dáng đến Bạch án. Thực đơn thường ngày đừng nói là điểm tâm, ngay cả màn thầu cắt lát cũng không có.

Các buổi giao lưu thường ngày đều do Hoàng An Nghiêu tham gia, anh ta tham gia giao lưu, ngoài việc về có thể nói cho mọi người biết điểm tâm của buổi giao lưu do Tri Vị Cư tổ chức rất ngon ra, thì không nói được thông tin hữu ích nào, hoàn toàn là vật trang trí.

Đến bây giờ, Hoàng An Nghiêu vẫn chưa có WeChat của ông chủ Tri Vị Cư, chỉ ở cùng một nhóm với ông chủ Tri Vị Cư.

Vì vậy mấy ngày liền chuyện viện trợ không có tin tức, mọi người đều mặc định chuyện này đã hỏng, không ai nhắc đến.

Không ngờ không những không hỏng, Trịnh Đạt còn đàm phán được một vụ lớn, trực tiếp bắt được 6 người!

Đây là 6 quân chính quy!

Với mức độ cạnh tranh khốc liệt của Tri Vị Cư, mọi người ở Hoàng Ký không dám tưởng tượng sau khi 6 người này đến mọi người sẽ nhẹ nhõm đến mức nào.

Mấy ngày nay Vương Tuấn suýt nữa đã nghi ngờ mình thực ra là một đầu bếp Bạch án.

Trịnh Đạt bắt Hoàng An Nghiêu cùng đi đón người, hai người vừa đi, bếp sau của Hoàng Ký liền trở nên náo nhiệt. Đổng Sĩ ỷ mình là đệ tử út, tuổi nhỏ miệng ngọt không sợ chết, chạy đến trước mặt Hoàng Thắng Lợi hỏi thẳng:

_“Sư phụ, Trịnh sư thúc mượn được 6 vị nào từ Tri Vị Cư vậy ạ?”_

_“Cái này ta làm sao biết được, mì của con ăn xong chưa? Ăn xong thì đi làm việc đi, hai ngày nay khách đông buổi sáng chuẩn bị thêm nhiều món, không thấy đại sư huynh của con nước dùng cao cũng phải nấu thêm một nồi so với bình thường sao?”_ Hoàng Thắng Lợi không trả lời, cười xua Đổng Sĩ đi, sau đó liền thấy người thứ hai chạy đến trước mặt ông hỏi thẳng.

Tần Hoài.

Ở một góc độ nào đó, Tần Hoài và Đổng Sĩ có thể thân thiết như vậy không phải là không có lý do.

_“Hoàng sư phụ, Trịnh sư phụ và các sư phụ của Tri Vị Cư quan hệ rất tốt sao?”_ Tần Hoài tò mò hỏi.

_“Bình thường.”_ Hoàng Thắng Lợi trả lời một cách trung thực, bên cạnh những nhân viên Hoàng Ký đang giả vờ ăn hoành thánh/ăn mì/chuẩn bị món ăn đều lén dỏng tai lên, chuẩn bị nghe hóng chuyện.

_“Trịnh sư phụ của cậu tay nghề không tệ, nhưng mấy năm trước tâm tư không đặt vào điểm tâm, chỉ lo mở rộng kinh doanh kiếm tiền. Thực ra đây cũng là chuyện thường tình, nhưng Tri Vị Cư có rất nhiều lão sư phụ tuổi đã cao, người cũng khá cổ hủ, không thích cách làm của Trịnh Đạt.”_

_“Trong số các lão sư phụ của Tri Vị Cư, người có quan hệ tốt với ông ấy, chắc chỉ có Đàm Văn Nham sư phụ, Đàm sư phụ tương đối bao dung hơn nhiều, cảm thấy những việc Trịnh Đạt làm cũng không phải là đi ngược lại truyền thống.”_

_“Ít nhất ông ấy kinh doanh điểm tâm, và điểm tâm bán ra cũng khá ngon, không phải là làm hỏng tay nghề của mình.”_

_“Đàm Văn Nham sư phụ?”_ Tần Hoài tìm kiếm trong đầu, rất chắc chắn mình chưa từng thấy cái tên này trên Danh Trù Lục.

Hai ngày trước sau khi tan làm, Tần Hoài về nhà nghiên cứu kỹ Danh Trù Lục, không nói là có thể nhớ hết từng đầu bếp món Trung trong đó, ít nhất những người xếp hạng trước 70 đều có thể nhớ mặt.

Đại sư phụ của Tri Vị Cư, không thể nào xếp sau hạng 70.

_“Đàm sư phụ tuổi đã rất cao, sức khỏe cũng không tốt, hai năm trước đã qua đời vì bệnh.”_ Hoàng Thắng Lợi nhẹ giọng nói.

Tần Hoài lập tức hiểu ra, không hỏi nữa.

Nhưng Hoàng Thắng Lợi biết Tần Hoài muốn hỏi gì, tiếp tục nói: _“Trịnh sư phụ của cậu tuy quan hệ với các đại sư phụ của Tri Vị Cư bình thường, nhưng quan hệ với ông chủ Tri Vị Cư rất tốt.”_

_“Ông chủ Tri Vị Cư, Tô Danh, cũng là một đầu bếp điểm tâm Bạch án, tay nghề không bằng mấy vị đại sư phụ trong Tri Vị Cư nhưng đã nhận không ít đồ đệ, trình độ dạy dỗ không tệ.”_

_“Mở tửu lâu tuy kiếm được tiền, nhưng kiếm được bao nhiêu cũng không bằng mở nhà máy kinh doanh, phân phối hàng toàn quốc. Về tay nghề làm điểm tâm, Trịnh Đạt không bằng mấy vị đại sư phụ của Tri Vị Cư.”_

_“Nhưng về kinh doanh, về cải tiến công thức, làm thế nào để cải tiến những món điểm tâm vốn cần đầu bếp Bạch án làm thủ công, tiến hành sản xuất công nghiệp hóa, đảm bảo kiểm soát chất lượng, đảm bảo chất lượng và số lượng mà hương vị không chênh lệch quá nhiều, cả khu vực phía Nam không ai chuyên nghiệp hơn Trịnh Đạt.”_

_“Tô Danh muốn quảng bá những món điểm tâm mang nhãn hiệu Tri Vị Cư ra toàn quốc, khó tránh khỏi phải tìm Trịnh Đạt học hỏi kinh nghiệm.”_

_“Tôi nghe nói năm ngoái Tri Vị Cư đã thử, doanh số rất kém, chắc là công thức chưa được cải tiến tốt, không hợp với thị trường, kiểm soát chất lượng cũng không đạt.”_

_“Tôi đoán ông chủ Tri Vị Cư chắc là muốn hợp tác với Trịnh Đạt, nên lần này Trịnh Đạt mượn người mới thuận lợi như vậy, mượn người tạm thời mà còn có thể nhanh chóng mượn được 6 người một lúc.”_

_“Từ trước đến nay chỉ có đầu bếp bên ngoài đến Tri Vị Cư học hỏi giao lưu, tôi chưa từng nghe nói có đầu bếp của Tri Vị Cư đi nơi khác học hỏi giao lưu cả.”_

Tần Hoài chợt hiểu ra.

Nhà họ Tần vì Tần Hoài từ nhỏ đã biết làm điểm tâm, nên không mấy khi mua bên ngoài, không hiểu rõ lắm về các loại điểm tâm bán trên thị trường.

Nhưng mấy tháng trước Trịnh Đạt gửi cho Tần Lạc mười mấy thùng điểm tâm, Tần Hoài cũng ăn một ít, hương vị quả thực rất ngon, chắc chắn có công thức độc quyền.

Nói quá một chút, bánh trứng muối, bánh ngàn lớp và mấy loại điểm tâm khác mà Trịnh Đạt gửi cho Tần Lạc, còn ngon hơn cả những món điểm tâm được gọi là làm tại chỗ ở nhiều tiệm bánh.

Trịnh Đạt có thể không trở thành đầu bếp Bạch án giỏi nhất toàn quốc, nhưng ông chắc chắn là ông chủ kinh doanh điểm tâm hiểu rõ kỹ thuật và công thức nhất toàn quốc.

_“Vậy là 6 người mà Trịnh sư thúc mượn lần này không phải là người học việc bình thường.”_ Đổng Sĩ không nhịn được, xen vào.

_“Chỉ có con là nhiều lời.”_ Hoàng Thắng Lợi bực bội liếc nhìn đệ tử út, cảm thấy đệ tử này cái gì cũng tốt chỉ có cái miệng quá nhiều chuyện, _“Tri Vị Cư làm gì có người học việc bình thường?”_

Cũng phải, Tri Vị Cư là tửu lâu Bạch án số một phía Nam, cái nôi nổi tiếng của các học viên Bạch án, tiêu chuẩn tuyển dụng tạp vụ cũng cao đến mức khó tin.

Không có chút tài năng và quan hệ thì không vào được, cậu của Tần Hoài năm đó nói có thể nhờ người tìm quan hệ đưa Tần Hoài vào Tri Vị Cư, đó cũng là vì cậu của Tần Hoài rất tự tin vào tài năng của Tần Hoài.

Theo lý thuyết của cậu Tần Hoài năm đó, ông chỉ cần nhờ người tìm quan hệ đưa Tần Hoài vào đội ngũ phỏng vấn người học việc, vàng sẽ tự động tỏa sáng, sau đó được người ta chú ý tuyển vào làm đệ tử chân truyền, tỏa sáng rực rỡ đi đến đỉnh cao cuộc đời.

Còn nếu bạn muốn hỏi cậu Tần Hoài cụ thể có quan hệ gì…

Ông có một người bạn học cũ làm việc ở Hàng Thành, là khách quen của Tri Vị Cư thường xuyên đến đó mua điểm tâm, có thể giúp cậu Tần Hoài theo dõi thông tin tuyển dụng của Tri Vị Cư.

Thời gian hóng chuyện vui vẻ kết thúc, mọi người ở Hoàng Ký đều tăng tốc ăn cơm, sau đó bắt đầu công việc căng thẳng.

Khách đã xếp hàng bên ngoài rồi, tuy về cơ bản đều là vì điểm tâm, nhưng những khách hàng đến sớm xếp hàng như vậy đa số sẽ chọn ăn tại chỗ, dù sao đã đến rồi, Hoàng Ký cũng không phải là tửu lâu không có danh tiếng, từ xa đến một chuyến điểm tâm phải ăn món ăn cũng phải nếm.

Hoàng Ký là một tửu lâu Hồng án tiêu chuẩn, cho dù hơn một tháng nay nổi tiếng hơn là Bạch án, ít nhất cũng không thể để Hồng án kéo chân Bạch án chứ.

Mọi người trong bếp sau của Hoàng Ký không muốn mất mặt như vậy.

Bên kia, Hoàng An Nghiêu và Trịnh Đạt đã đón được viện trợ từ Tri Vị Cư ở cửa tàu điện ngầm.

Trịnh Đạt nhìn thấy người dẫn đầu thì ngẩn ra.

_“Đàm Duy An, Cổ Lực!”_ Trịnh Đạt vui mừng tiến lên.

Hai người dẫn đầu chính là hai đồ đệ của Đàm Văn Nham sư phụ, người có quan hệ tốt nhất với Trịnh Đạt trong số các đại sư phụ của Tri Vị Cư mà Hoàng Thắng Lợi vừa giới thiệu.

Trong đó Đàm Duy An là cháu trai của Đàm sư phụ, Cổ Lực là đệ tử út của Đàm sư phụ.

_“Trịnh sư phụ, lâu rồi không gặp.”_ Đàm Duy An kéo vali cười tiến lên, liếc nhìn Hoàng An Nghiêu đang cầm điện thoại tìm xe đã đặt ở bên đường, tiếp tục nói, _“Tôi nghe Tô lão bản nói là chính ngài mở lời nhờ Tri Vị Cư mượn người, nên đã cùng tiểu sư đệ xung phong.”_

_“Hai chúng tôi học nghệ chưa tinh, mong ngài đừng chê.”_

_“Sao lại chê được chứ, có hai cậu ở đây tôi yên tâm rồi. Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, hai ngày nay thật sự mệt chết tôi rồi.”_ Trịnh Đạt không nhịn được, trực tiếp bộc lộ tình cảm thật.

Đàm Duy An:?

Tiếng kêu kinh ngạc của Hoàng An Nghiêu đã phá vỡ sự ngượng ngùng: _“Ôi, hóa ra ở đối diện, tôi định vị sai rồi. Trịnh thúc, thúc đừng vội, để con gọi điện. Giờ này chắc không kẹt xe đâu nhỉ? Không đâu không đâu… nhưng gần đây kinh doanh tốt như vậy, lỡ kẹt xe thì sao?”_

Trịnh Đạt nhìn Hoàng An Nghiêu, chỉ có thể nói có lúc thật sự rất thương sư huynh sinh ra đứa con trai xui xẻo này.

Không giống ông, con trai ngoài việc không chịu đi xem mắt ra thì chỗ nào cũng tốt, đặc biệt là tài năng Bạch án bẩm sinh, quả thực là kế thừa hoàn hảo từ người cha ruột này của nó.

Đến khi Trịnh Đạt và Hoàng An Nghiêu dẫn 6 người từ Tri Vị Cư đến Hoàng Ký, đã là chín giờ rưỡi. Cả đoàn người từ xa đã thấy hàng người xếp hàng dài như rồng ở cửa Hoàng Ký.

Một đầu bếp Tri Vị Cư không rõ tên khẽ kêu lên: _“Đông người quá, không phải Hoàng Ký trưa mới mở cửa sao? Một bài Weibo của Hứa Thành có sức ảnh hưởng lớn như vậy, chẳng lẽ lời đồn là thật, trang bìa số báo lớn đầu năm sau là Hoàng Ký.”_

_“Cổ Lực, không phải ba cậu là bếp trưởng của Quan Hạc Lâu sao? Đều là người Cô Tô, cậu có nhận được tin tức gì không?”_

Cổ Lực bị gọi tên im lặng không nói.

_“Lại không nói, cậu lúc nào cũng vậy, chẳng trách những người khác đều nói cậu…”_ Đầu bếp không rõ tên còn muốn nói gì đó, liếc nhìn Đàm Duy An, không dám nói nữa.

Đàm Duy An đi đầu nói chuyện với Trịnh Đạt: _“Việc kinh doanh này của Hoàng Ký đợi đến số _"Tri Vị"_ tiếp theo phát hành, e rằng sẽ làm rất nhiều người kinh ngạc. Thời gian này trong Tri Vị Cư có rất nhiều người bàn tán về Tần sư phụ, còn có người nhân lúc nghỉ phép lén đến Cô Tô mua điểm tâm do Tần sư phụ làm, ai ăn rồi cũng khen không ngớt.”_

_“Mấy ngày trước tôi còn nghe Chu sư phụ lẩm bẩm, nói mầm non tốt như vậy sao lại chạy đến Hoàng Ký giao lưu, nên đến Tri Vị Cư chúng tôi giao lưu, ông ấy chắc chắn sẽ dạy dỗ cẩn thận.”_

Chu sư phụ chính là đại sư phụ xếp hạng 41 trong Danh Trù Lục, người có thứ hạng cao nhất của Tri Vị Cư.

Nghe Đàm Duy An nói vậy, Trịnh Đạt suýt nữa nhảy dựng lên: _“Cái gì gọi là dạy dỗ cẩn thận, Tiểu Đàm tôi nói cho cậu biết, lần này cậu đến đừng có ý đồ xấu. Tôi đã nói Tô Danh sao lại hào phóng như vậy, một lúc cho tôi 6 người còn cử cả cậu và Cổ Lực đến, Tần Hoài là đệ tử út chắc chắn của tôi, muốn cướp người tôi đồng ý, sư huynh tôi cũng không đồng ý!”_

Đàm Duy An cười nói: _“Sao lại thế được? Trịnh sư phụ ngài nghĩ nhiều rồi, Chu sư phụ và Tô sư phụ chỉ là người khá nhiệt tình, muốn giao lưu nhiều hơn với các đầu bếp Bạch án trên toàn quốc.”_

Trịnh Đạt nhìn Đàm Duy An với ánh mắt không khác gì nhìn kẻ cướp.

Cả đoàn người thay quần áo, đi vào bếp sau.

Trịnh Đạt mặt lạnh giới thiệu với Tần Hoài 6 trợ thủ đắc lực của anh trong một tháng tới, giới thiệu xong liền kéo Vương Tuấn sang một bên, nhỏ giọng dặn dò Vương Tuấn nhất định phải quản lý tốt, đừng để đối thủ có cơ hội lợi dụng.

Vương Tuấn nghe mà đầu óc mơ hồ, chỉ muốn gãi mái tóc vốn đã thưa thớt của mình, suy nghĩ xem mình từ khi nào từ một người thái rau trở thành người quản lý.

Trịnh Đạt dặn dò xong Vương Tuấn, lại kéo Hoàng Thắng Lợi đến cửa kho hàng bàn bạc đối sách.

Nghe xong lời phát biểu căng thẳng của Trịnh Đạt, Hoàng Thắng Lợi có chút cạn lời: _“Cậu sợ gì? Với cường độ của Tri Vị Cư, Tiểu Tần cho dù bị lừa qua đó giao lưu nhiều nhất ba ngày cũng sẽ quay về.”_

_“Hơn nữa rốt cuộc cậu đang căng thẳng cái gì? Cậu quên Tiểu Tần cũng là đến chỗ chúng ta giao lưu sao? Trước Tết Tiểu Tần phải về nhà rồi, qua Tết cũng không quay lại, người ta có sản nghiệp của riêng mình đến chỗ tôi làm thuê làm gì.”_

Trịnh Đạt hiểu ra.

Trịnh Đạt quay lại thong thả nhào bột, liếc nhìn bên Tần Hoài, phát hiện người của Tri Vị Cư quả nhiên làm việc nhanh nhẹn, phân công rõ ràng.

Tần Hoài đến Hoàng Ký lâu như vậy, khu vực làm việc đã không còn chỉ là một mảnh nhỏ được phân chia tạm thời lúc đầu.

Bếp của Hoàng Ký đủ lớn, Hoàng An Nghiêu tuy phương án marketing làm không tốt, năng lực cũng không cao, nhưng thật sự giao việc cho anh ta làm cũng có thể hoàn thành.

Dưới sự cải tạo kiểu kiến tha lâu đầy tổ của Hoàng An Nghiêu, bếp sau của Hoàng Ký hiện tại đã được phân chia rõ ràng thành khu vực Hồng án và khu vực Bạch án. Thiết bị cũng được cập nhật rất nhiều, tủ hấp, xửng hấp đều được thay mới, siêu tăng số lượng.

Để tiện cho Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên làm điểm tâm, khu vực làm bánh đặc biệt lớn, tạm thời thêm người cũng không bị chật chội, bàn bếp thì càng đủ dùng.

Có thể nói Hoàng An Nghiêu để được ăn điểm tâm cũng đã dốc toàn lực.

Các đầu bếp của Tri Vị Cư vừa vào làm đã khiến Tần Hoài cảm nhận được đãi ngộ mà một đại sư phụ thực sự nên có.

Không cần phải ra lệnh bằng lời, chỉ một ánh mắt, mọi người đã biết phải làm gì.

Đôi khi thậm chí không cần ánh mắt, mỗi người đều là phụ bếp chuyên nghiệp, sẽ tự tìm việc, có một người còn chuyên nghiệp đến mức suýt nữa vì thói quen mà tự giác tìm ấm trà pha trà.

Các đại sư phụ của Tri Vị Cư tuổi đều đã rất cao, và vẫn kiên trì làm việc ở tuyến đầu dạy dỗ đồ đệ. Chức năng cơ thể không theo kịp, rất nhiều việc phải phân cho đệ tử và phụ bếp làm.

Làm việc thế nào, làm việc gì, tìm việc ở đâu, là bài học đầu tiên của mỗi đầu bếp Tri Vị Cư ở Tri Vị Cư.

Có thể nói, những người xuất thân từ Tri Vị Cư đều là phụ bếp chuyên nghiệp, đặc biệt là đệ tử chân truyền của các đại sư phụ, đều là chuyên nghiệp trong chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp đến mức Tần Hoài hơi muốn mở miệng nói mọi người có phải đã nhầm không, anh không phải là đại sư phụ.

Đãi ngộ này có phải hơi cao quá không?

Hơn nữa…

Tần Hoài lúc trộn nhân liếc nhìn kỹ thuật nhào bột của Cổ Lực.

Tay nghề của đệ tử út của vị đại sư phụ đã qua đời của Tri Vị Cư này… có chút không ổn.

Bếp sau của Hoàng Ký có 6 viện trợ, Trịnh Tư Nguyên tự nhiên không cần giúp Tần Hoài, mà bản thân Tần Hoài cũng không cần nhiều phụ bếp như vậy, anh vốn chỉ có vài người phụ bếp.

Thế là qua sự sắp xếp của Đàm Duy An, 6 viện trợ từ Tri Vị Cư được chia làm hai, Đàm Duy An dẫn 3 người giúp Tần Hoài, Cổ Lực dẫn 1 người giúp Trịnh Tư Nguyên.

Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên ở Hoàng Ký cũng rất được yêu thích.

Đặc biệt là bây giờ khách ngoại tỉnh đến nhiều, Tiên Nhục Nguyệt Bính vốn là điểm tâm nổi tiếng của vùng Cô Tô, rất nhiều khách ngoại tỉnh rất hứng thú với Tiên Nhục Nguyệt Bính, sau khi ăn xong càng kinh ngạc.

Tiên Nhục Nguyệt Bính của Trịnh Tư Nguyên ở Hoàng Ký không địch lại Tửu Nương Man Đầu của Tần Hoài, hoàn toàn là vì Tửu Nương Man Đầu trong lòng khách quen của Hoàng Ký có thêm ký ức, được thêm lăng kính và buff.

Đừng nói Tiên Nhục Nguyệt Bính không địch lại Tửu Nương Man Đầu, Bình Quả Diện Quả Nhi cấp A cũng chưa chắc đã địch lại được Tửu Nương Man Đầu.

Tửu Nương Man Đầu bán ở Hoàng Ký, chính là điểm tâm át chủ bài không thể tranh cãi.

_“Kỹ thuật của cậu quá mạnh.”_ Tần Hoài nhìn Cổ Lực nhào bột, không nhịn được nói, _“Nhào vỏ bánh Tiên Nhục Nguyệt Bính không thể dùng sức như vậy.”_

_“Phải nhẹ một chút, dùng lòng bàn tay, dùng lực khéo.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!