## Chương 204: Tin Đồn Không Đảm Bảo
Ăn xong một bữa cơm, Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu suýt chút nữa biến mình thành nhân viên phục vụ của Hải mỗ Lao, điên cuồng rót nước cho Tần Hoài. Tần Hoài thức ăn chưa ăn được hai miếng, nước trà không lấy tiền của Hoàng Ký đã uống đầy một bụng.
Tần Hoài ăn đến cuối cùng đều nghi ngờ đây có phải là mưu kế của hai mẹ con này không, dùng cách này để mình ăn ít đi một chút.
Hoàng Thắng Lợi làm trọn vẹn 8 món ăn, lượng đều không nhỏ, bàn này của Tần Hoài chỉ có 6 người tự nhiên ăn không hết.
Tuân thủ nguyên tắc tuyệt đối không lãng phí, người nhà họ Cung nhiệt tình đóng gói ngay cả nước canh cũng không tha. Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu vì tranh giành quyền sở hữu Đại Chử Can Ti, suýt chút nữa hai mẹ con trở mặt thành thù.
Cung Lương ăn xong cơm liền đi đến cửa bếp sau bàn bạc chi tiết cụ thể về Tam Đầu Yến ngày mai với Hoàng Thắng Lợi, Tiểu Lưu cố gắng can ngăn, kết quả không may bị cuốn vào sóng gió chia thức ăn của gia đình ông chủ. Cung Bảo Châu và Quách Minh Châu bảo Tiểu Lưu đến chia Đại Chử Can Ti một cách công bằng công chính, Tiểu Lưu hoảng hốt muốn tìm thiếu đông gia đến giúp đỡ, lại phát hiện thiếu đông gia Cung Lập Nghiệp đã sớm chuồn đi thanh toán bỏ trốn mất dạng, chỉ có thể cắn răng chia thức ăn.
Còn về phần Tần Hoài.
Anh sau khi vây xem xong vở kịch đặc sắc này liền lặng lẽ rời đi, chuẩn bị về nhà bếp tám chuyện một lát rồi bắt đầu luyện Hỏa Hầu.
Kết quả đi được một nửa thì bị Cung Lập Nghiệp lóe lên chặn lại.
_“Tần... Tần sư phụ.”_ Cung Lập Nghiệp có chút ngại ngùng lặng lẽ nhét cho Tần Hoài một hộp trà nhỏ, _“Vừa nãy tôi nghe ba tôi nói dạo này cậu bắt đầu uống trà rồi, đây là loại trà ngon tôi tìm mua được dạo trước, nếu cậu thích uống, bên chỗ tôi vẫn còn một ít qua một thời gian nữa sẽ mang qua cho cậu hết.”_
Tần Hoài nhận lấy lá trà, nhìn Cung Lập Nghiệp chờ anh ta nói những lời phía sau.
Tần Hoài và Cung Lập Nghiệp cơ bản không có tiếp xúc, chỉ mới gặp qua hai lần. Tặng quà là việc của Cung Lương, bây giờ Cung Lập Nghiệp cướp việc của ba anh ta, chắc chắn là có chuyện muốn nói.
_“Tôi còn có một yêu cầu quá đáng.”_
_“Cậu có biết làm Bạch Đường Cao không? Hồi nhỏ tôi thường ăn Bạch Đường Cao do một bà lão bày sạp bán trước cổng trường, sau khi lớn lên thì không bao giờ được ăn lại hương vị đó nữa. Tôi biết tay nghề của cậu rất tốt, cho nên muốn nhờ cậu...”_
Không có âm báo hệ thống vang lên.
Chứng tỏ Cung Lập Nghiệp xác suất lớn là một người thuần túy trăm phần trăm.
_“Bạch Đường Cao à, tôi biết làm. Thêm WeChat đi, khi nào cậu có thời gian qua đây thì nói với tôi một tiếng, tôi làm sẵn trước là được.”_ Tần Hoài một ngụm đồng ý.
Cung Lập Nghiệp không nói Tần Hoài đều quên mất, anh còn biết làm loại bánh ngọt đơn giản thường ngày này.
Lúc Tần Lạc còn rất nhỏ thích ăn những loại bánh ngọt đơn giản như Bạch Đường Cao, sau này Tần Lạc lớn lên bắt đầu chảy nước miếng với phim cung đấu, Bạch Đường Cao liền bị Tần Lạc đày vào lãnh cung, Tần Hoài đã nhiều năm không làm Bạch Đường Cao rồi.
Vừa hay lấy ra luyện tập một chút.
Nếu làm ngon, ngày mai sẽ sắp xếp cho Hứa Thành.
Hai ngày nay Tần Hoài làm cho Hứa Thành đều là những món điểm tâm cung đình mà Tần Lạc từng thích ăn, tên gọi rất hoa mỹ, vẻ ngoài rất mộc mạc. Đã đến lúc làm cho Hứa Thành một chút điểm tâm mộc mạc có cái tên rất mộc mạc, vẻ ngoài cũng rất mộc mạc rồi.
Khi Tần Hoài trở lại nhà bếp, kinh ngạc phát hiện 6 người của Tri Vị Cư lại vẫn đang làm việc.
Làm việc một cách tự nguyện chủ động.
Thấy Tần Hoài về rồi, một phụ bếp sáng nay phụ việc cho Tần Hoài tự giác rót trà, sau đó trở lại trước bàn bếp tiếp tục nhào bột.
_“Tình huống gì đây?”_ Tần Hoài tóm lấy Đổng Sĩ đang đứng ngoài kho nghe lén Cung Lương và Hoàng Thắng Lợi nói chuyện hỏi.
_“Cung tiên sinh muốn ăn mặt lợn kích thước lớn hơn một chút.”_ Đổng Sĩ nói.
_“Tôi không hỏi cái này, tôi hỏi cái kia kìa.”_ Tần Hoài tay trái cầm chén trà, tay phải chỉ vào đám người đang tăng ca.
_“Ồ, cậu nói bọn Cổ Lực à, người của Tri Vị Cư đều như vậy.”_ Đổng Sĩ liếc nhìn khu vực Bạch án một cái, lúc đó nghĩ đến điều gì, hạ giọng, _“Chỗ tôi có một tin đồn của Tri Vị Cư, nhưng không đảm bảo, ăn không?”_
_“Ăn!”_ Tần Hoài biểu thị thật hay không không quan trọng, anh tự có phán đoán.
_“Bọn Cổ Lực lần này là bị chèn ép qua đây.”_ Đổng Sĩ nói, _“Đàm sư phụ tổng cộng có 5 đệ tử chân truyền, Đàm Duy An là tam sư huynh, Cổ Lực là tiểu sư đệ.”_
_“Đàm sư phụ từ ba bốn năm trước khi qua đời đã không thể xuống bếp nữa rồi, năm cuối cùng càng là trực tiếp nằm trong bệnh viện. Đàm sư phụ vừa đi, đại đồ đệ và nhị đồ đệ của ông ấy liền rời khỏi Tri Vị Cư đến tửu lâu khác rồi, năm ngoái tứ đồ đệ cũng đi rồi, bây giờ chỉ còn lại Đàm Duy An và Cổ Lực.”_
_“Thực ra tin đồn nhỏ này vẫn luôn có, lần này càng là trực tiếp được chứng thực. Cậu xem 6 người đến lần này, ngoại trừ Cổ Lực và Đàm Duy An những người khác đều là học đồ bình thường, ngay cả sư phụ cũng không có, không phải là chèn ép ván đã đóng thuyền sao?”_
_“Vậy tại sao không thể là Đàm Duy An nể tình giao tình tốt giữa Trịnh sư phụ và Đàm sư phụ muốn giúp một tay, cho nên dẫn theo tiểu sư đệ chủ động xin đi giết giặc qua đây hỗ trợ chứ?”_ Tần Hoài hỏi.
Câu hỏi này của Tần Hoài trực tiếp làm Đổng Sĩ nghẹn họng, Đổng Sĩ suy nghĩ một chút, cảm thấy vô cùng có lý, gật gật đầu.
_“Tôi cũng cảm thấy khả năng này lớn hơn, Tri Vị Cư mỗi năm nhận vào bao nhiêu đầu bếp, cho ra bao nhiêu đầu bếp, Đàm sư phụ không còn nữa, đệ tử của ông ấy ra ngoài phát triển cũng rất bình thường.”_
_“Chèn ép Cổ Lực thì cũng thôi đi, Đàm Duy An dù sao cũng là cháu nội ruột của Đàm sư phụ, sao có thể chèn ép cả Đàm Duy An cùng nhau. Tin đồn này chắc chắn là tin đồn giả, lát nữa tôi sẽ vào nhóm ăn dưa nói một tiếng.”_ Đổng Sĩ nói xong liền định lấy điện thoại ra.
_“Tại sao chèn ép Cổ Lực thì cũng thôi đi, Cổ Lực thường xuyên bị chèn ép sao? Thực ra buổi sáng tôi cảm thấy rất kỳ lạ, theo lý mà nói Đàm Duy An là người có trù nghệ tốt nhất bối phận cao nhất trong 6 người này, lại là cháu nội ruột của Đàm sư phụ, về mặt lý thuyết anh ta nên là người có độ nhận diện cao nhất. Nhưng tôi cảm giác hình như sự chú ý của rất nhiều người đều đặt trên người Cổ Lực, cái nhìn đầu tiên đều là nhìn Cổ Lực.”_
_“Cổ Lực làm sao vậy? Anh ta rất nổi tiếng sao?”_ Tần Hoài hỏi.
Đổng Sĩ lúc này mới phản ứng lại, Tần Hoài với tư cách là một người đi đường ngang ngõ tắt thuần túy, không biết rất nhiều sự thật được công nhận trong giới trù nghệ, cũng như những kiến thức thường thức mà mọi người cho là đúng.
Đổng Sĩ lập tức bắt đầu phổ cập kiến thức.
Cổ Lực với tư cách là đệ tử đóng cửa của Đàm Văn Nham, cũng là đồ đệ nổi tiếng nhất của Đàm Văn Nham. Nguyên nhân nổi tiếng không phải vì thiên phú của anh ta cao bao nhiêu, mà là vì anh ta đủ vụng về.
Bàn về xuất thân, Cổ Lực cũng là xuất thân từ thế gia trù nghệ. Ba anh ta là bếp trưởng của Quan Hạc Lâu, ở bên Cô Tô này cũng là đại sư Hồng án hiển hách tiếng tăm, xếp hạng 67 trong Danh Trù Lục. Mẹ là đầu bếp Bạch án, không thể lọt vào Danh Trù Lục, nhưng với tư cách là nữ đầu bếp hiếm hoi ở vùng Giang Nam cũng có danh tiếng nhất định.
Trong tình huống bình thường, người có xuất thân như vậy cầm đều là kịch bản thiếu niên thiên tài của Trịnh Tư Nguyên, kém một chút là kịch bản thiếu đông gia của Hoàng An Nghiêu.
Nhưng Cổ Lực cố tình lại là sự kết hợp của hai người này.
Thiên phú của anh ta không tốt, nhưng lại đam mê trù nghệ, kiên trì muốn đi theo con đường Bạch án này. Ba mẹ anh ta bất đắc dĩ, yêu con tha thiết chỉ có thể động dụng nhân mạch đi cửa sau đưa con trai vào Tri Vị Cư.
Ở một nơi như Tri Vị Cư, một viên gạch ném xuống đều có thể trúng mấy thiên tài Bạch án có tiếng ở một vùng nào đó, người có tư chất bình thường như Cổ Lực trực tiếp bị làm nền thành học sinh siêu kém, lại còn là một học sinh kém đi cửa sau.
Chính là một học sinh kém như vậy, lại được đại sư Đàm Văn Nham cả đời dốc sức nghiên cứu điểm tâm cổ pháp, phục dựng công thức điểm tâm thất truyền nhiều năm nhìn trúng, thu làm đệ tử đóng cửa.
_“Nói một câu thật lòng, thiên phú của Cổ Lực kém là chuyện nổi tiếng trong giới trù nghệ, chỉ cần là đệ tử của danh sư, bất luận là Hồng án hay Bạch án đều biết. Nhưng anh ta chỉ là thiên phú kém, cũng không thể hắt nước bẩn gì lên người anh ta, mấy năm trước vẫn luôn có người đồn là ba mẹ anh ta đi cửa sau cho anh ta, Đàm sư phụ mới miễn cưỡng thu anh ta làm đệ tử đóng cửa.”_
_“Nói cái gì mà Đàm sư phụ thu anh ta là không tình nguyện, cho nên vẫn luôn không dạy kỹ thuật cho anh ta mà bắt anh ta đánh nền tảng. Người ta mới nhập môn lúc đánh nền tảng thì anh ta đang đánh nền tảng, người ta đánh nền tảng xong bắt đầu học kỹ thuật rồi anh ta vẫn đang đánh nền tảng.”_
_“Đây quả thực là vô trung sinh hữu, bịa đặt lung tung, chỉ cần là người có chút não đều biết, đồ đệ là thể diện của sư phụ. Đặc biệt là đại sư đã thành danh từ lâu như Đàm sư phụ, tuyệt đối không thể vì lý do hoang đường như vậy mà nhận đồ đệ rồi lại làm lỡ dở người ta.”_
_“Nhưng sau khi Cổ Lực được Đàm sư phụ thu làm đồ đệ, lại luyện nền tảng rất nhiều năm là sự thật. Trong số đệ tử của danh sư cơ bản rất khó tìm ra người thứ 2 có thiên phú kém hơn anh ta, thời gian lâu dần anh ta liền nổi tiếng, cũng không phải danh tiếng tốt đẹp gì cơ bản đều là cười nhạo anh ta, coi thường anh ta.”_
_“Thực ra nếu anh ta có thể sinh sớm mười mấy năm, tình hình có lẽ sẽ không tồi tệ như vậy. Cổ Lực luyện xong cơ bản công chưa được một hai năm, sức khỏe của Đàm sư phụ đã không được tốt rồi, anh ta không học được quá nhiều thứ, sau khi Đàm đại sư đi hẳn là Đàm Duy An dạy anh ta.”_
_“Tri Vị Cư là như vậy, có sư phụ thì học theo sư phụ, không có sư phụ thì chỉ có thể nhìn đông nhìn tây gom góp, nhân lúc người ta dạy đồ đệ thì đứng từ xa nhìn một chút học một chút.”_
_“Tình cảnh hiện tại của Cổ Lực còn không bằng những người không có sư phụ, người ta ít nhất còn có thể quang minh chính đại đứng trong góc nhìn. Nếu anh ta cũng giống như học đồ bình thường đứng trong góc nhìn thì quá mất mặt rồi, nhưng cố tình Đàm sư phụ lại đã qua đời.”_
_“Tay nghề của Đàm Duy An theo tôi được biết, cũng chỉ là bình thường, sư huynh dạy sao có thể sánh bằng sư phụ, trong Tri Vị Cư có rất nhiều lão sư phụ là đại sư thật sự.”_
_“Nếu Cổ Lực là kỳ tài ngút trời, những lão sư phụ đó chắc chắn sẽ nhiệt tình chủ động dạy anh ta, nhưng anh ta lại cố tình không phải.”_
Đổng Sĩ không nói tiếp nữa.
Tần Hoài nghe hiểu rồi.
Tình cảnh hiện tại của Cổ Lực chính là, mặc dù xuất thân danh môn, lại là đích truyền đệ tử của đại tông môn, nhưng sư phụ đã tiên du, bản lĩnh lại chưa học được bao nhiêu, uổng có thân phận và bối phận nhưng lại không có thực lực, rất dễ bị người ta cười nhạo sau lưng.
Đây là khuôn mẫu nhân vật chính nghịch tập trong truyện tu tiên chuẩn không cần chỉnh nha!
_“Đàm đại sư bảo anh ta luyện nền tảng rất nhiều năm là đúng.”_ Tần Hoài nói, _“Nếu thiên phú của anh ta không được, thì chỉ có thể cố gắng hết sức luyện cơ bản công cho thật vững chắc, như vậy sau này khi luyện các món điểm tâm khác mới có khả năng đạt được một thông bách thông.”_
_“Vậy sao?”_ Đổng Sĩ không quá hiểu, cảm thấy Tần Hoài đã nói như vậy thì chắc là đúng.
_“Vậy tôi có phải cũng nên luyện tập cơ bản công cho đàng hoàng không? Sư phụ cứ mắng tôi cơ bản công không vững chắc.”_
Tần Hoài:... Cậu nên học cách ngậm miệng lại khi thái rau trước đã, đừng có vừa nói chuyện vừa lơ đãng.
Đổng Sĩ còn muốn nói thêm gì đó, trong kho Hoàng Thắng Lợi và Cung Lương đã bàn bạc xong chi tiết cụ thể của Tam Đầu Yến, Cung Lương hài lòng bước ra, thấy Tần Hoài đang ở ngay cửa kho, nhiệt tình nói:
_“Tiểu Tần sư phụ, tối nay có rảnh không? Khoảng hơn 7 giờ tôi sang nhà cậu chơi, mang cho cậu mấy hộp trà ngon nha.”_
Tần Hoài thầm nghĩ hai ba con Cung Lương ý tưởng tặng quà ngược lại rất nhất trí, gật gật đầu: _“Tối nay tôi định thử làm Tứ Hỷ Thang Đoàn ở nhà, 7 giờ chắc chắn có ở nhà.”_
Cung Lương đương trường lại cảm động rồi, thậm chí muốn đòi lại mấy hộp trà tháng trước đưa cho Hoàng Thắng Lợi để tặng cho Tần Hoài.
_“Tiểu Tần, cậu nghỉ ngơi thêm nửa tiếng nữa, nửa tiếng sau chúng ta bắt đầu luyện Hỏa Hầu.”_ Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói.
_“Được rồi Hoàng sư phụ.”_
Hoàng Thắng Lợi nói xong liền đi ra ngoài, Tần Hoài đoán ông chắc là đi tiệm nắn xương bên cạnh ấn nhẹ 20 phút.
Đổng Sĩ còn muốn kéo Tần Hoài tám thêm chút chuyện, Tần Hoài lại có hứng thú với nhân vật chính của tin đồn vừa nghe được là Cổ Lực hơn, bưng chén trà đi dạo đến bên cạnh Cổ Lực.
Cổ Lực đang làm Như Ý Quyển.
Trên bàn bếp có một đĩa đã làm xong, hơi nguội, Cổ Lực đang làm phần thứ hai.
Tần Hoài liếc nhìn thành phẩm một cái, cảm thấy hương vị của Như Ý Quyển này thế nào tạm thời không tính, tạo hình còn khá đẹp.
Đây là một món điểm tâm tiêu chuẩn làm bằng cách chiên, vỏ trứng cuộn nhân thịt, bột mì bọc vỏ trứng, cuộn thành hình mây, thái thành lát dày cho vào chảo chiên đến khi vàng ươm.
Nhưng nhìn qua, Như Ý Quyển thành hình như ý, là món ăn chuẩn như tên gọi. Trước đó Tần Hoài lúc tìm kiếm Tứ Hỷ Thang Đoàn và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao trong nhà vệ sinh có tiện tay tìm kiếm Như Ý Quyển một chút, phát hiện món điểm tâm này là một trong những món điểm tâm chiêu bài của Đàm sư phụ. Từng là điểm tâm của Mông Cổ thân phiên yến trong Mãn Hán Toàn Tịch, sau một thời gian thất truyền, đã được Đàm đại sư phục dựng theo cổ tịch.
Lúc Tần Hoài tìm kiếm còn nhìn thấy cư dân mạng khoe Như Ý Quyển do Đàm đại sư làm, mặt cắt ngang của mỗi lát thịt đều có vân mây rõ nét, vô cùng đẹp mắt.
Còn về phần Cổ Lực đang làm trước mặt...
Tần Hoài nghiêm túc nhìn một chút, chỉ có thể nói nguyên liệu của Như Ý Quyển rất tốt, vỏ trứng cuộn nhân thịt lại còn là chiên ra, hương vị chắc chắn sẽ không khó ăn.
Tần Hoài lại liếc nhìn Cổ Lực một cái.
Cổ Lực đang thái rau.
Buổi sáng Tần Hoài đã phát hiện ra, với tư cách là đệ tử chân truyền của đại sư bước ra từ trại huấn luyện vua cuộn, tốc độ làm việc của Cổ Lực rất chậm. Sự chậm chạp của anh ta là ở mọi phương diện, nhào bột chậm, băm thịt chậm, cán bột chậm, lúc gói bánh trung thu thịt tươi cũng chậm, thậm chí ngay cả nói chuyện, gật đầu, biểu cảm cũng chậm.
Tính cách của con người anh ta dường như chính là như vậy, làm việc gì cũng phải suy nghĩ hai giây trước rồi mới đi làm.
Anh ta làm việc rất chậm, nhưng cũng rất tỉ mỉ.
Tần Hoài xem Cổ Lực thái rau một lúc, phát hiện Đao Công của anh ta cũng không tệ.
Anh ta không phải là lúc đánh nền tảng ngay cả nền tảng của Đao Công cũng đánh luôn rồi chứ, với tư cách là một đầu bếp Bạch án, Đao Công này của Cổ Lực coi như là khá ổn rồi.
Ít nhất cũng bỏ xa Tần Hoài cái người chỉ có 179 độ thuần thục Đao Công này 10 con phố.
Xem một lúc, Tần Hoài đột nhiên chỉ vào Như Ý Quyển lên tiếng: _“Tôi có thể nếm thử cái này không?”_
Tay băm thịt của Cổ Lực khựng lại, ngẩng đầu, do dự vài giây, gật đầu.
Tần Hoài lấy đũa gắp.
Nguội rồi, món điểm tâm này lúc vừa ra lò chắc là cũng được.
Ăn thêm.
Rượu Thiệu Hưng khử mùi tanh hình như cho hơi nhiều.
Lại nhai một chút.
Hỏa Hầu của Cổ Lực cũng không tệ, điểm tâm chiên rất thử thách Hỏa Hầu của đầu bếp, đặc biệt là loại yêu cầu ngoài giòn trong mềm như Như Ý Quyển này, sai một ly, đi một dặm.
_“Có thể chấm chút muối tiêu ăn.”_ Cổ Lực lặng lẽ bưng tới một đĩa nhỏ muối tiêu.
Tần Hoài chấm một chút, phát hiện hương vị quả nhiên ngon hơn rồi.
Nếu cứ khăng khăng phải nói có vấn đề gì, đại khái là bột không được lắm.
Lúc đầu Tần Hoài xem Cổ Lực nhào bột, tưởng Như Ý Quyển là bột mì bọc thịt, kết quả là vỏ trứng bọc thịt, chỉ là bên trong và bên ngoài đều phết một lớp bột.
Trong vỏ trứng cuộn một lớp vỏ bột mỏng, bên ngoài phết một lớp bột nhão dày. Nếu là cách làm này, lời Tần Hoài nói buổi trưa thực ra không đúng lắm, một lớp vỏ bột mỏng như vậy quả thực cần rất mềm.
Nếu phải đánh giá cấp bậc cho Như Ý Quyển trước mặt, Tần Hoài sẽ cho một điểm C-.
Nền tảng của Cổ Lực đánh rất tốt, nhưng cũng chỉ là nền tảng tốt. Anh ta cần luyện tập nhiều, luyện tập với số lượng lớn, để nền tảng tốt của anh ta phát huy ra hiệu quả vốn có.
_“Trước đó là tôi nói sai rồi, tôi không ngờ món điểm tâm này lại có hình dạng như thế này.”_ Tần Hoài nói, _“Bột cậu nhào không có vấn đề gì, nên nhào bột cho mềm xốp.”_
Cổ Lực gật đầu không nói gì.
_“Nhưng tôi vẫn khuyên cậu nên dùng nhiều xảo kìm một chút, bất luận là bột yêu cầu thế nào, cách nhào bột quá cứng nhắc nhào ra hiệu quả đều sẽ không quá tốt.”_ Tần Hoài chỉ vào cục bột bên cạnh, _“Dùng lời của Trịnh sư phụ mà nói, cục bột nhào ra như vậy không có linh hồn.”_
_“Còn nữa, phần Như Ý Quyển này của cậu lúc Điều Hãm cho nhiều rượu Thiệu Hưng rồi, vị gừng hơi quá nồng.”_
_“Những cái khác khá tốt, Đao Công mạnh hơn tôi nhiều.”_
_"Điểm Tâm Đại Toàn"_ hiện đã gia nhập gói nhân vật hào hoa