Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 205: Chương 205: Luyện Tay

## Chương 205: Luyện Tay

Tần Hoài lại đi dạo trong nhà bếp một lúc, phát hiện cách thức luyện tập của 6 người Tri Vị Cư đều rất thống nhất, chính là lặp đi lặp lại làm cùng một món điểm tâm.

Đây là cách thức luyện tập vô cùng truyền thống, trước đây Tần Hoài lúc luyện Giải Hoàng Thiêu Mại cũng luyện như vậy. Chẳng qua lúc Tần Hoài luyện Giải Hoàng Thiêu Mại, bên cạnh có hai vị sư phụ Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt nhìn chằm chằm, xuất hiện vấn đề rõ ràng có thể kịp thời chỉ ra, không rõ ràng và có thể bị anh tự mình phát hiện Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi sẽ đợi một chút trước, xem lần sau Tần Hoài làm có tái phạm hay không.

Còn 6 người của Tri Vị Cư bên cạnh không có sư phụ chỉ điểm, xảy ra vấn đề thì chỉ có thể dựa vào bản thân phát hiện bản thân tự kiểm điểm, có thể phải đợi đến khi mãi không giải quyết được, mới có thể canh một thời cơ thích hợp hợp lý thỉnh giáo đại sư phụ.

Cách thức luyện tập như vậy sẽ khiến trù nghệ của họ tiến bộ rất chậm, vấn đề không có cách nào được chỉ ra ngay lập tức, mà là lặp đi lặp lại nhiều lần luôn kích hoạt luôn tồn tại. Đợi đến khi bản thân đầu bếp ý thức được, đã hình thành thói quen xấu, lại tốn thời gian bẻ thói quen xấu lại, thời gian và tinh thần lãng phí ở giữa quả thực đừng quá nhiều.

Giờ khắc này Tần Hoài mới ý thức được, vai trò của sư phụ trong quá trình học nghề của đầu bếp quan trọng đến mức nào.

Thảo nào ai cũng muốn bái một người sư phụ tốt.

Ấy không đúng, những năm đầu mình cũng không có sư phụ, chẳng phải cũng cứ thế lăn lộn qua đây sao.

Hàm lượng vàng của _"Điểm Tâm Đại Toàn"_ vẫn đang tăng lên.

Tần Hoài cứ như vậy bưng chén trà nhìn đông nhìn tây, thấy ai xuất hiện vấn đề rõ ràng liền thuận miệng nhắc nhở một chút.

_“Tỷ lệ nhân này của cậu rõ ràng có vấn đề, cho nhiều hương liệu như vậy che lấp hết hương vị vốn có của nguyên liệu rồi, bất luận là hấp chiên rán luộc, điểm tâm ngon đều không thể hạ hương liệu nặng như vậy, cậu đây còn là điểm tâm nhân thịt lợn.”_

_“Nhào nặn không phải nặn như vậy, nhào và nặn, đây là hai động tác. Cục bột đến bước này, việc cậu phải làm là thông qua việc nhào nặn lặp đi lặp lại để đẩy khí ra ngoài, cậu nhìn Cổ Lực xem, đó mới là cách nhào nặn chính xác.”_

_“Bây giờ cậu đang làm gì vậy? Tứ Hỷ Giảo? 4 loại nhân này làm là Tứ Hỷ Giảo? Có vấn đề gì... không phải, tôi chỉ đơn thuần là có chút kinh ngạc, đợi lồng này hấp xong thì bảo tôi, tôi đến nếm thử, tôi còn chưa từng ăn Tứ Hỷ Giảo chính tông như vậy đâu.”_

_“Cái này của cậu...”_

Lúc đầu Tần Hoài không định chỉ tay năm ngón.

Anh nhìn thấy lúc Cổ Lực luyện tập không nhịn được tiến lên nói hai câu, là vì cơ bản công của Cổ Lực thật sự quá tốt rồi. Quả thực giống như nền tảng chuẩn sách giáo khoa, kỹ xảo như sổ ghi chép lỗi sai, không nói hai câu đều có lỗi với _"Điểm Tâm Đại Toàn"_.

Tần Hoài chỉ muốn nói một chút, không ngờ Cổ Lực không những nghe, mà còn lập tức sửa ngay, mặc dù hiệu quả sửa đổi không được lý tưởng lắm, nhưng quyết tâm sửa đổi khiến người ta cảm động.

Sau đó khi Tần Hoài bưng chén trà ung dung đi đến trước mặt một người khác, nghĩ đến vị không nhớ tên này buổi sáng còn rót trà cho mình, không nhịn được lại nói một câu.

Sửa đổi cực nhanh.

Lại nhìn người khác, người này cũng từng rót trà.

Nói một câu

Lập tức sửa ngay.

Người tiếp theo, người này là pha trà, nói một câu.

Không những sửa, còn tặng kèm một câu: Cảm ơn Tần sư phụ.

Không hổ là người pha trà.

Phía sau... người này chưa từng pha trà, cũng chưa từng rót trà, người này là Đàm Duy An.

Tần Hoài do dự một chút, vẫn nói.

Đàm Duy An không trực tiếp sửa, mà là thảo luận cùng Tần Hoài, đem cách làm, kỹ xảo, hiệu quả, nguyên lý của điểm tâm nói hết một lượt. Trọng điểm nhấn mạnh một chút lúc ông nội Đàm đại sư của anh ta còn sống làm ra là như thế nào, và bây giờ anh ta làm ra là như thế nào, muốn Tần Hoài cho chút lời khuyên.

Tần Hoài khuyên món ăn thì nên luyện nhiều.

Đàm Duy An là người có trình độ cao nhất trong nhóm người này, anh ta là cháu ruột của danh sư, cơ bản công vững chắc, kỹ pháp cũng học được không ít. Bàn về vấn đề lớn thì thật sự không có gì, vấn đề nhỏ chắc chắn có, không có đầu bếp nào lúc làm món ăn là không có vấn đề.

Tần Hoài cảm thấy Đàm Duy An không đạt được độ cao của ông nội hoàn toàn là vì trình độ chưa tới nhà, khuyên giống như mình, luyện nhiều.

Lời khuyên nhạt nhẽo như vậy, Đàm Duy An lại cảm thấy vô cùng tán đồng, lập tức bắt đầu luyện nhiều.

Đến đây, Tần Hoài phát hiện ra, đám người Tri Vị Cư này thật sự rất biết nghe lời khuyên nha.

Đặc biệt là học đồ bình thường, nói gì thì làm nấy, đi ngang qua bên cạnh họ nhặt cho họ hai khuyết điểm mà vui như Tết vậy.

Tần Hoài cảm thấy điều này có thể liên quan đến mô hình nội quyển của Tri Vị Cư, trong Tri Vị Cư có rất nhiều lão sư phụ kỹ nghệ cao siêu, cũng có rất nhiều sư phụ thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, nhưng thực tế ít nhất nắm giữ một môn tuyệt học.

Những sư phụ này trong tình huống bình thường không nhận đồ đệ, nhưng đồng thời cũng không giấu nghề, dạy đồ đệ đều trực tiếp dạy trong nhà bếp, những người trong góc có thể nhìn được bao nhiêu học được bao nhiêu đều là bản lĩnh của họ.

Đối với những sư phụ có thể nhận đồ đệ mà nói, đây là một cách họ khảo sát học đồ. Học đồ vây xem trong góc đều là đồ đệ dự bị của họ, ai học nhanh, ai phẩm tính tốt, ai chăm chỉ mọi người đều nhìn thấy trong mắt.

Thời kỳ học đồ chính là thời kỳ khảo sát, ngắn thì một hai năm, nhiều thì ba năm năm, học đồ có thể kiên trì đến 5 năm trở lên vô cùng ít. Suy cho cùng tiền lương của học đồ thấp đến mức căn bản không thể nuôi sống gia đình, là công việc khổ sai tiền ít việc nhiều tuyệt đối.

Đối với những học đồ bình thường không có bối cảnh mà nói, có thể làm cảm động sư phụ hay không là ngưỡng cửa cá chép hóa rồng của họ, khiêm tốn là yêu cầu của họ, hiếu học là phẩm chất của họ.

Mô hình này vô cùng truyền thống, rất giống với cách thức nhận đồ đệ giảng dạy của thế kỷ trước thậm chí là thời Dân quốc. Học đồ được bồi dưỡng dưới mô hình này, từng người một đều là mầm non tốt để làm đồ đệ.

Sau khi Tần Hoài phát hiện mọi người đều rất thích hợp làm đồ đệ, quyết định lấy đám người Tri Vị Cư luyện tay một chút.

Tần Hoài vẫn còn nhớ, trước khi anh đến Hoàng Ký đã từng hứa với Trần An và An Du Du sẽ chỉ điểm họ, dạy họ tay nghề.

Còn về Bùi Hành và Lý Hoa, lúc tuyển dụng ban đầu, trên thông tin tuyển dụng cũng đã ghi chú có thể học tay nghề.

Tần Hoài chưa từng dạy người khác, anh chỉ từng phụ đạo bài vở cho Tần Lạc lúc Tần Lạc học cấp hai, sau đó suýt chút nữa bị Tần Lạc chọc tức chết, cảm thấy số tiền này vẫn nên để giáo viên phụ đạo kiếm thì tốt hơn.

Tần Hoài đến Hoàng Ký lâu như vậy, vẫn luôn làm học sinh, đều là được giáo viên dạy, lại còn là được hai giáo viên phong cách khác biệt, hoàn toàn khác nhau dạy.

Bây giờ có một nhóm học sinh thích hợp được dạy như vậy đến, Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc luyện tập kỹ năng nhận đồ đệ của mình rồi.

Các lao mô của Tri Vị Cư, chê cười rồi.

_“Cái cậu làm này là Mai Hoa Tùng Cao, nhân đậu đỏ dùng là trong tủ đông đúng không? Nhân đậu đỏ trong tủ đông không thích hợp với Mai Hoa Tùng Cao, đó là tôi làm sẵn từ 4 ngày trước, chuẩn bị cho bánh bao đường hình tam giác, đã thêm gấp đôi lượng đường.”_

_“Nếu tháng này cậu đều phải luyện tập Mai Hoa Tùng Cao, tôi khuyên cậu hôm nay tìm thời gian tự mình làm một mẻ nhân đậu đỏ. Yêu cầu về nhân của các món điểm tâm khác nhau là khác nhau, cho dù đều là nhân đậu đỏ cũng không thể áp dụng cho toàn bộ các món điểm tâm được.”_

Tần Hoài lại uống một ngụm trà, phát hiện cốc đã cạn.

_“Tần sư phụ, tôi đi châm trà cho ngài.”_ DNA của phụ bếp lập tức động đậy.

Tần Hoài xua xua tay: _“Không cần đâu, lát nữa tôi cũng phải... Ơ, Hoàng sư phụ đến rồi.”_

Tần Hoài đặt chén trà xuống, đi về phía Hoàng Thắng Lợi đang giơ điện thoại ở cửa kho không biết đang quay cái gì.

Hoàng Thắng Lợi tạm dừng quay phim, gửi đoạn video vừa quay cho Trịnh Đạt, một câu thừa thãi cũng không nói.

_“Tiểu Tần, ngày càng có phong thái của đại sư phụ rồi.”_ Hoàng Thắng Lợi cười nói.

_“Không có, chỉ là rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, thấy mọi người đều đang luyện tập thuận miệng nói hai câu, luyện mồm mép một chút. Lúc trước Trịnh sư phụ giúp nhà ăn tuyển người, trên thông báo tuyển dụng đã hứa sẽ dạy tay nghề, cháu phải luyện tập trước, kẻo lúc về mở miệng ra một chữ cũng không nói được.”_ Tần Hoài nói.

_“Trịnh Đạt đúng là làm bậy, làm gì có thông báo tuyển dụng nào hứa hẹn kiểu này.”_ Hoàng Thắng Lợi lắc đầu.

_“Hoàng sư phụ, thông báo tuyển dụng của Hoàng Ký bình thường viết thế nào?”_ Tần Hoài có chút tò mò.

_“Chỉ ghi chú vị trí và số lượng tuyển dụng, mức lương thỏa thuận là được rồi.”_ Hoàng Thắng Lợi nói, _“Trong tình huống bình thường không cần đăng thông báo, chính là học đồ tự tìm đến cửa mao toại tự tiến, tôi không hay xử lý những chuyện này, đều là An Nghiêu và Hoàng Gia đi xử lý.”_

Tần Hoài:... Xin lỗi, đã làm phiền.

Tửu lâu lớn tuyển người thật sự có thể muốn làm gì thì làm.

_“Hôm nay chúng ta tiếp tục luyện Hỏa Hầu, thịt xào của cậu hôm qua có tiến bộ, hôm nay tiếp tục, xào trước vài đĩa cho tôi xem.”_

_“Được rồi!”_

Tần sư phụ lập tức biến thành học đồ Tiểu Tần.

Gần như cả buổi chiều, Tần Hoài đều ở trước bếp lò ra sức vung xẻng xào, Hoàng Thắng Lợi ở bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng chỉ điểm vài câu, nghiễm nhiên là một bức tranh ấm áp sư phụ dạy đồ đệ.

Bức tranh ấm áp đến mức làm 5 người Tri Vị Cư xem mà ngơ ngác.

Còn về tại sao là 5 người, bởi vì Cổ Lực không xem mấy, anh ta vẫn luôn cắm cúi làm điểm tâm của mình trước bàn bếp.

Đàm Duy An không ngờ Tần Hoài lại là học tay nghề từ Hoàng Thắng Lợi, chứ không phải học tay nghề từ Trịnh Đạt, nhân lúc Đổng Sĩ vào nếm thử thức ăn liền kéo Đổng Sĩ lại hỏi:

_“Tần sư phụ rốt cuộc là đồ đệ của ai?”_

_“Tần Hoài không có sư phụ nha.”_ Đổng Sĩ nói, _“Cậu ấy chính là đến Hoàng Ký học hỏi giao lưu.”_

Đàm Duy An:?

Đàm Duy An nhìn Hoàng Thắng Lợi thân thiết, nhìn Tần Hoài hiếu học, nhìn bức tranh sư phụ cầm tay chỉ việc dạy đồ đệ tiêu chuẩn trước mắt này, giọng nói bất giác cao lên.

_“Tửu lâu nhà ai giao lưu học hỏi lại dạy như vậy chứ?”_

_“Sư phụ và sư thúc của tôi đều dạy như vậy nha.”_ Đổng Sĩ mang vẻ mặt đương nhiên, _“Anh là chưa thấy lúc trước Tần Hoài học Giải Hoàng Thiêu Mại, sư phụ và sư thúc tôi hai người ở bên cạnh nhìn chằm chằm. Tần Hoài làm một lần Trịnh sư thúc làm một lần, có đôi khi Tần Hoài làm một lần Trịnh sư thúc phải làm hai lần, một ngày xuống Trịnh sư thúc làm Giải Hoàng Thiêu Mại còn nhiều hơn Tần Hoài làm.”_

Đàm Duy An hít một ngụm khí lạnh, trong ánh mắt có thêm vài phần hy vọng.

Công việc học hỏi giao lưu của Hoàng Ký này, mọi người đều mặc định là thiếu người bắt người qua phụ việc.

Học đồ trong Tri Vị Cư đều không quá muốn đến, bình thường phụ việc trong Tri Vị Cư không chừng còn có cơ hội nhận được sự ưu ái của các đại sư phụ, không nói được nhận làm đệ tử, được một hai câu chỉ điểm cũng là tốt rồi.

Đến Hoàng Ký phụ việc, đó là phụ việc thuần túy thật sự, ngoại trừ tiền lương cao hơn một chút có trợ cấp công tác ra thì không có gì cả.

Đàm Duy An sở dĩ sẽ chủ động xin đi giết giặc dẫn theo tiểu sư đệ đến, là vì anh ta biết kể từ sau khi ông nội đi, những ngày tháng của tiểu sư đệ trong Tri Vị Cư không được tốt lắm, sống rất áp lực. Cố tình tiểu sư đệ lại là một kẻ cuồng công việc một ngày hận không thể làm điểm tâm 24 tiếng, Đàm Duy An mượn cơ hội này dẫn tiểu sư đệ đổi một nơi đổi tâm trạng.

Hơn nữa Trịnh Đạt trước đây và Đàm Văn Nham giao tình không tệ, Đàm Duy An hy vọng Trịnh Đạt có thể nể tình giao tình trước kia chỉ điểm tiểu sư đệ một hai, người sư huynh như anh ta trình độ bình thường, trình độ dạy người khác càng bình thường hơn.

Cố tình tiểu sư đệ lại là một cái đầu gỗ, sư phụ bình thường căn bản không dạy được, danh sư chỉ điểm có thể mới hữu dụng.

Nhưng bây giờ...

Hoàng Ký các người học hỏi giao lưu thật sự có thể học hỏi còn có giao lưu sao?

_“Vậy Trịnh sư phụ khi nào...”_ Đàm Duy An hỏi.

_“Trịnh sư thúc của tôi dạo này buổi chiều chắc chắn sẽ không ở lại Hoàng Ký.”_ Đổng Sĩ biết Đàm Duy An muốn hỏi gì, _“Tần Hoài bây giờ luyện Hỏa Hầu, không cần ông ấy dạy, buổi chiều ông ấy tuyệt đối không thể xuất hiện trong nhà bếp một giây nào.”_

_“Nếu anh có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi Tần Hoài đi, không cần vòng vo tam quốc, Tần Hoài thích có gì nói thẳng.”_

_“Ồ đúng rồi, Trịnh sư thúc có nói với các anh thời gian làm việc không? Khuyên các anh tốt nhất là khoảng 8 giờ 30 phút sáng thì qua đây.”_

_“Tôi biết, Bạch án phải nhào bột ủ bột trước có rất nhiều công việc chuẩn bị phải làm, chúng tôi sẽ có mặt trước 7 giờ 30 phút.”_

_“Không phải cái này, là khoảng 8 giờ 30 phút sáng Kê Thang Diện ra lò, giờ này qua đây ăn sáng là vừa vặn.”_

_“Nói cho anh biết, Kê Thang Diện Tần Hoài làm siêu ngon! Anh ăn rồi sẽ biết, đây tuyệt đối là thứ ngon thứ hai... không, thứ ba do cậu ấy làm!”_

Đàm Duy An:?

Chiều hôm đó, Tần Hoài còn kết thúc buổi luyện tập Hỏa Hầu vui vẻ, trong ánh mắt tuyệt vọng viết đầy mẹ ơi, tối nay lại ăn nhiều súp lơ xào thịt thế này của Đổng Sĩ mà tan làm, đến tiệm nắn xương hội họp với Âu Dương.

Tiện thể nhắc tới, lúc Tần Hoài tan làm 6 vị vua cuộn của Tri Vị Cư vẫn đang làm việc.

Trên đường đến tiệm nắn xương Tần Hoài liếc nhìn độ thuần thục của Hỏa Hầu một cái.

(4721/10000)

Có tiến bộ, nhưng không nhiều.

Trước đây lúc Tần Hoài chưa luyện Hỏa Hầu mấy thì Hỏa Hầu tăng trưởng ổn định, bây giờ nắm chặt luyện tập rồi tốc độ tăng trưởng cũng không trở nên rất rõ rệt, hoàn toàn không thể so sánh với việc một tháng cày ra 3 vạn độ thuần thục Điều Vị.

Nhưng cũng bình thường, Giải Hoàng Thiêu Mại là món điểm tâm thích hợp nhất để cày độ thuần thục Điều Vị mà Tần Hoài gặp được ở giai đoạn hiện tại, nhưng hiện tại anh chưa gặp được món điểm tâm vô cùng thích hợp để cày Hỏa Hầu.

Không có món nào phù hợp với trình độ hiện tại của anh.

Tần Hoài với tư cách là một đầu bếp Bạch án, dùng cách của Hồng án để cày độ thuần thục ít nhiều vẫn có chút không hợp thủy thổ.

Tần Hoài xách bữa tối đóng gói hội họp với Âu Dương trong phòng của tiệm nắn xương, nắn xương hay không không quan trọng, chủ yếu là thích ăn cơm ở đây.

Môi trường tốt, có lò sưởi, còn có đĩa trái cây thơm ngon để ăn.

Hơn nữa tiệm nắn xương không biết nghĩ thế nào, lại còn trang bị bàn ăn trong phòng bao. Lần đầu tiên Tần Hoài qua đây ăn cơm vẫn chưa có, lần thứ 2 đến thì đã có rồi.

Âu Dương mua lẩu xiên que cùng mang qua, lẩu xiên que 32 tệ ăn kèm với bếp nhỏ do Hoàng Thắng Lợi đích thân mở, lúc Tần Hoài ăn Phúc Đại Trứng Cá cảm thấy mình nên xin lỗi Hoàng Thắng Lợi.

_“Tôi nghe nói hôm nay Hứa Thành đi Ma Đô rồi, đặt điểm tâm tối mai. Cậu ta đi đi về về chuyến này chỉ vì ăn sáu món điểm tâm của cậu, cậu ta không phải thật sự muốn ăn hết tất cả các món điểm tâm cậu biết làm một lượt chứ?”_ Âu Dương cả người như hổ đói vồ mồi, ăn ngấu nghiến thịt anh đào.

_“Cậu nghe ai nói vậy?”_

_“Lúc ăn cơm trưa Hoàng An Nghiêu nói với tôi, cậu ta không phải là thiếu đông gia của Hoàng Ký sao?”_

_“Buổi trưa Hoàng An Nghiêu ăn cơm cùng cậu?”_ Tần Hoài kinh hãi, anh chẳng qua chỉ nhờ Hoàng An Nghiêu giúp đưa điểm tâm cho Âu Dương vài lần vào buổi trưa, giao tình của hai người sao lại tốt đến mức ăn chung một bàn rồi.

_“Đúng vậy, cậu ta nói chiết khấu của cậu ta cao hơn cậu, có thể giảm 40%, tôi liền dùng chiết khấu của cậu ta ăn cơm.”_ Âu Dương gật đầu.

Tần Hoài rơi lệ rồi, Hoàng An Nghiêu với tư cách là thiếu đông gia của Hoàng Ký, ăn cơm lại chỉ được giảm 40%.

_“Hôm nay Hứa Thành đi Ma Đô rồi, tòa soạn của _"Tri Vị"_ ở Ma Đô, sắp đến tháng 1 rồi, tôi nghe nói _"Tri Vị"_ muốn tranh thủ phát hành trước ngày 3 tháng 1, cậu ta chắc là đi Ma Đô xử lý chuyện của _"Tri Vị"_.”_ Tần Hoài ăn một miếng cam, _“Cậu tìm được nhà chưa?”_

_“Tìm được rồi, ngay tầng trên nhà cậu, hợp đồng thuê ngắn hạn một tháng tôi đều ký rồi, đợi Lạc Lạc đến tôi sẽ chuyển qua đó.”_ Âu Dương biểu thị người anh em làm việc cậu cứ yên tâm, _“Ồ đúng rồi, có một chuyện.”_

_“Trưa nay Hồng Tỷ gọi điện cho tôi nhờ giúp tìm một căn nhà thuê ngắn hạn ở Cô Tô, nói là ngày 4 tháng 1 Tuệ Tuệ được nghỉ rồi, chị ấy định đưa Tuệ Tuệ đến bên này ở một tháng.”_

_“Nói cái gì mà Trần Bì Trà chạy vặt giao đến vẫn không ngon bằng mua uống tại chỗ, Sơn Thị còn có Trần Bì Trà nào ngon khác không?”_

Tần Hoài muốn nói sự nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của chị, chuyển niệm nghĩ lại, nhớ ra Âu Dương lại là một phú nhị đại, chỉ có thể nói Âu Dương có thể quả thực không có trí tưởng tượng gì.

_“Cậu giúp Hồng Tỷ tìm nhà xong là được, đúng rồi, cậu ăn ít lẩu xiên que thôi.”_

_“Hả?”_ Âu Dương theo bản năng lại nhét một miếng to vào miệng.

_“Tối nay tôi muốn làm một món điểm tâm mới, Tứ Hỷ Thang Đoàn, bánh trôi lớn, cậu để bụng mà ăn bánh trôi.”_

Âu Dương cảm thấy Tần Hoài đây chính là coi thường mình rồi, cậu ta là người thế nào, chút bánh trôi cỏn con mà lại còn phải đặc biệt để bụng.

_“Yên tâm, người anh em chắc chắn có thể ăn được!”_

_“Cậu cứ làm thoải mái, ăn thử chuyên nghiệp, đáng để tin cậy.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!