## Chương 215: Lẽ Nào Tần Hoài Vẫn Luôn Âm Thầm Nỗ Lực? (Cho Zhuz
_“Mẻ cuối cùng đã cho vào nồi hấp chưa?”_
_“Thống kê, thống kê báo số!”_
_“Còn bao lâu nữa ra nồi?”_
_“Xin mời khách hàng số 1102, 1103, 1104, 1105, 1106 lấy đồ ăn.”_
Trong nhà bếp của Hoàng Ký, Đàm Duy An cảm thấy mình vừa mới cày xong hai mẫu ruộng. Mặc dù cảm thấy mình hình như cũng chẳng làm công việc chân tay nặng nhọc gì, chỉ là không ngừng nghỉ luộc nhân, trộn nhân, gói bánh bao, nhưng chính là mệt.
Sờ ra sau lưng, một tầng mồ hôi mỏng.
_“Thật là mệt chết tôi rồi, cho dù là Tri Vị Cư, e rằng cũng chỉ có lúc ăn Tết mới có việc buôn bán như thế này thôi.”_ Đàm Duy An vừa dọn dẹp bàn bếp, vừa cảm thán với Cổ Lực.
Cổ Lực trầm mặc chậm chạp dọn dẹp, không tiếp lời.
Đàm Duy An đã sớm quen với tính cách trầm mặc ít nói này của tiểu sư đệ, tiếp tục nói: _“Tôi nghe Đổng Sĩ nói, lúc Tần Hoài học cấp hai cậu của hắn suýt chút nữa đã giới thiệu hắn đến Tri Vị Cư chúng ta làm học đồ, cậu nói xem nếu hắn đến Tri Vị Cư chúng ta sẽ được sư phụ nào nhận làm đồ đệ? Chu sư phụ? Lý sư phụ? Lưu sư phụ? Tôi cảm thấy chắc chắn là Chu sư phụ, các sư phụ khác đều không giành lại ông ấy.”_
_“Thiên phú này của hắn thật sự là không có gì để nói, ông trời ở phía sau bưng bát cơm cầu xin hắn ăn cơm. Mấy ngày trước làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, nguyên liệu phức tạp như vậy, hắn và Trịnh Tư Nguyên cũng dám thử, còn dám đổi các phương pháp khác nhau để thử.”_
_“Tôi thấy Dư Dương đều sắp hận không thể được Tần Hoài nhìn trúng, nhận làm đệ tử rồi.”_ Đàm Duy An cười nói.
Dư Dương chính là đầu bếp Tri Vị Cư hơi hiểu một chút về xoa bóp.
_“Tần sư phụ rất lợi hại.”_ Cổ Lực đột nhiên nói, nhìn Tần Hoài đang vươn vai sau bàn bếp, cười trò chuyện với Trịnh Tư Nguyên.
Đàm Duy An đột nhiên nhận ra mình hình như lỡ lời chọc trúng chỗ đau của tiểu sư đệ rồi, luận về thiên phú, Cổ Lực và Tần Hoài thực sự là một người ở địa ngục tầng 18, một người đi thẳng lên thiên đình.
_“Tiểu sư đệ, ý của tôi là...”_
_“Tần sư phụ nói cơ bản công của tôi rất tốt, chỉ là chưa dung hội quán thông.”_ Cổ Lực nói.
Đàm Duy An không ngờ Tần Hoài còn nói với Cổ Lực chuyện này, sững sờ: _“Cái này... thực ra mấy vị sư phụ đều từng nói, tiểu sư đệ cậu chịu được khổ, cơ bản công vô cùng vững chắc.”_
_“Chỉ là thiên phú... kém một chút, không ngộ ra được.”_
Làm đầu bếp là phải xem thiên phú.
Cần cù bù thông minh, chim ngốc bay trước. 8 chữ này nhìn thì đơn giản, nhưng muốn thực sự làm được, thời gian bỏ ra phía sau, mồ hôi đổ xuống tuyệt đối là khó có thể tưởng tượng được.
_“Tần sư phụ bảo tôi luyện nhiều hơn.”_ Cổ Lực nói, _“Hắn nói kỹ pháp của tôi không đúng, chưa dung hội quán thông, không biết học đi đôi với hành, là bởi vì luyện vẫn chưa đủ nhiều.”_
_“Đợi đến khi thực sự luyện đến một lượng nhất định thì sẽ thông suốt.”_
_“Tôi cảm thấy Tần sư phụ nói rất đúng.”_ Cổ Lực nhìn Tần Hoài, _“Tần sư phụ mặc dù nhìn có vẻ hơi lười biếng, lúc làm điểm tâm thỉnh thoảng cũng sẽ trò chuyện với Đổng Sĩ, không thích cứ làm mãi một loại điểm tâm, luôn thích thử nghiệm những thứ mới mẻ.”_
_“Nhưng hôm nay tôi nhìn ra rồi, Tần sư phụ thực ra lén lút luyện rất nhiều.”_
_“Rất nhiều thứ đối với hắn mà nói đều đã là ký ức cơ bắp rồi, tôi cảm thấy Tần sư phụ chính là muốn nói với tôi, chỉ cần luyện đến cảnh giới như hắn là có thể dung hội quán thông.”_
_“Sư huynh.”_ Cổ Lực ánh mắt sáng rực nhìn Đàm Duy An, _“Tôi muốn mỗi ngày luyện thêm một tiếng nữa!”_
Đàm Duy An: _“Hả?”_
Còn thêm?
Tiểu sư đệ cậu trung bình một ngày làm việc 14 tiếng, đã là đứa con cuộn trào nhất trong Tri Vị Cư chúng ta rồi, thêm nữa, cơ thể chịu đựng nổi không?
Còn nữa, Tần Hoài lẽ nào thực sự là vua cuộn trào ẩn giấu?
Đàm Duy An bắt đầu cẩn thận nhớ lại trạng thái lúc làm việc hôm nay của Tần Hoài.
Ung dung, bình tĩnh, hiệu suất cao.
Lúc đầu Đàm Duy An không để ý, bởi vì từ khoảnh khắc anh ta nhìn thấy _"Tri Vị"_ sáng nay đã nhận định Tần Hoài là đại lão, là cự lão có điểm tâm lên trang bìa số báo lớn đầu năm của _"Tri Vị"_.
Đàm Duy An cảm thấy, nếu điểm tâm của anh ta lên trang bìa _"Tri Vị"_ , từ nay về sau ra cửa đều không nhìn xuống dưới, mắt chỉ trôi nổi trên trời.
Đại lão làm gì cũng đều hợp lý, ung dung bình tĩnh là chuẩn mực cơ bản của đại lão.
Nhưng qua lời nhắc nhở này của Cổ Lực, Đàm Duy An mới nhận ra muộn màng, Tần Hoài hình như thực sự rất giỏi làm việc.
Tần Hoài có thể theo kịp tốc độ của phụ bếp Tri Vị Cư.
Đây cũng không phải là một chuyện đơn giản, Tri Vị Cư nổi tiếng là nơi tụ tập của vua cuộn trào, hiệu suất làm việc đó đều là ai nấy đều cao. Trịnh Đạt không theo kịp thực ra là bình thường, Tần Hoài có thể theo kịp mới là không bình thường.
Nghĩ đến đây, Đàm Duy An trong lòng kinh hãi.
Lẽ nào Tần Hoài vẫn luôn âm thầm nỗ lực sau lưng?
Hắn nhìn có vẻ mỗi sáng đến Hoàng Ký đi làm, buổi trưa ăn cơm xong thì nghỉ ngơi, buổi chiều tùy tiện luyện chút gì đó không liên quan đến Bạch án, đóng gói bữa ăn nhân viên đến tiệm nắn xương thư giãn, sau đó nhàn nhã về nhà, thực tế mỗi ngày đều ở nơi mọi người không nhìn thấy âm thầm nỗ lực, cuộn chết tất cả mọi người.
Đàm Duy An hít sâu một ngụm khí lạnh.
Tần Hoài lại khủng bố như tư.
Có thiên phú thì thôi đi, lại còn nỗ lực như vậy.
Thật là khiến người ta túc nhiên khởi kính a.
Tần Hoài đang vặn cổ.
_“Tôi vừa nãy nghe thấy bên ngoài gọi số đều gọi đến hơn 1000 rồi, hôm nay chúng ta rốt cuộc đã làm bao nhiêu bánh bao màn thầu? Tiên Nhục Nguyệt Bính của anh bán được bao nhiêu rồi?”_ Tần Hoài vừa đợi cơm vừa tán gẫu, tràn đầy sức sống.
_“Không biết, chưa tính.”_ Trịnh Tư Nguyên lắc đầu, _“Chắc là có rất nhiều số bị qua, không thể nào một buổi trưa lưu lượng khách đạt đến 1000 người.”_
Tần Hoài vặn cổ xong vặn vai, chỉ thiếu nước tập một bài thể dục nhịp điệu nữa thôi.
_“Cậu không mệt sao?”_ Trịnh Tư Nguyên rất kỳ lạ.
Anh ta vẫn còn nhớ lúc Tần Hoài vừa đến Hoàng Ký, lưu lượng khách lúc đó nhìn có vẻ rất nhiều, nhưng so với bây giờ cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng chính là lưu lượng khách chỉ đến thế mà thôi đó, suýt chút nữa đã làm Tần Hoài lúc đó mệt chết.
Bây giờ phụ bếp nhiều rồi, khối lượng công việc cũng gần như tăng gấp đôi, Tần Hoài không những không mệt chết ngược lại còn tỏ ra tràn đầy sức sống.
Tình huống gì đây?
_“Cũng được.”_ Tần Hoài nói thật, _“Mệt thì chắc chắn là mệt, nhưng trong lòng rất thỏa mãn.”_
Trịnh Tư Nguyên:?
_“Không biết tại sao, tôi cảm thấy lưu lượng khách lớn như hôm nay mới là lượng vừa vặn đối với tôi. Không nhẹ nhàng, cũng không tính là quá mệt, bầu không khí môi trường gì đó đều rất thoải mái, tôi thậm chí cảm thấy mình còn có thể làm thêm hai tiếng nữa.”_ Tần Hoài biểu thị một giờ là giới hạn của Hoàng Ký, không phải giới hạn của hắn.
Trịnh Tư Nguyên:??
Trịnh Tư Nguyên nhìn Tần Hoài thật sâu: _“Cậu khiến tôi cảm thấy sợ hãi.”_
_“Tôi đột nhiên không muốn ngày mai giúp cậu làm Tam Đinh Bao nữa.”_
Mắt Tần Hoài sáng lên: _“Ngày mai anh giúp tôi làm Tam Đinh Bao?”_
_“Đúng vậy.”_ Trịnh Tư Nguyên mặt không cảm xúc nói, _“Ba tôi sợ ngày mai cậu quá mệt không thích ứng kịp, bảo tôi làm phụ tá cho cậu, giúp cậu làm một phần Tam Đinh Bao.”_
_“Bây giờ tôi cảm thấy không cần tôi giúp cậu, tôi khá cần cậu giúp tôi làm Tiên Nhục Nguyệt Bính.”_
_“Tôi mệt quá.”_
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy, tiệm bánh ngọt yêu dấu của anh ta đã đến lúc mở cửa trở lại rồi.
Đã sớm trang hoàng xong rồi.
Tửu lâu cao cấp mệt quá, không hợp với anh ta.
Rõ ràng người lên _"Tri Vị"_ là Tần Hoài, tại sao cuối cùng người mệt sống mệt chết lại là anh ta?
Tần Hoài không mấy chú ý đến biểu cảm hơi tuyệt vọng của Trịnh Tư Nguyên, hắn vừa nãy đột nhiên nhận ra một chuyện.
Nếu ngày mai Trịnh Đạt giúp hắn làm Tửu Nương Man Đầu, Trịnh Tư Nguyên giúp hắn làm Tam Đinh Bao, Hoàng Thắng Lợi cùng hắn hợp tác làm Quả Nhi, vậy thì từ một ý nghĩa nào đó mà nói, ngoại trừ Hoàng Gia ra thì tất cả đại sư phụ và đại sư phụ dự bị của Hoàng Ký đều đang làm phụ tá hoặc hợp tác với hắn.
Hoàng Gia không thể tham gia vào, không phải Hoàng Gia không muốn, là Hoàng Gia không giúp được gì.
Làm tròn lên tính như vậy, hắn thành đại sư phụ của Hoàng Ký rồi.
Thành bếp trưởng rồi.
Theo sự phát triển của cốt truyện sảng văn, bước tiếp theo chính là thu phục nhân tâm, độc chưởng đại quyền, thu mua cổ phần, sau đó cưu chiêm thước sào.
Hoàng Ký Tửu Lâu đổi tên thành Tần Ký Tửu Lâu.
_“Buổi chiều cậu còn luyện Hỏa Hầu không?”_ Lời của Trịnh Tư Nguyên kéo Tần Hoài về thực tại.
Tần Hoài lắc đầu: _“Hôm nay tạm thời không luyện, Hoàng sư phụ cũng không có thời gian, chiều nay ông ấy phải cùng Tào Lĩnh Ban bàn bạc lại chuyện đặt chỗ lấy số.”_
_“Tôi định ăn cơm xong đi nắn xương, sau đó tôi về nhà luyện nhân bách quả nghỉ ngơi điều chỉnh thời gian làm việc nghỉ ngơi cho tốt, từ ngày mai trở đi tôi phải điều chỉnh thời gian đi làm.”_
_“Được, vậy chiều nay tôi cũng về.”_ Trịnh Tư Nguyên biểu thị đã biết.
Tần Hoài tiếp tục đợi cơm, nhân tiện đến chỗ Đổng Sĩ nghe chút bát quái.
Đổng Sĩ đang kể lại sinh động như thật đám đông xếp hàng bên ngoài sáng nay dài đến mức nào, đều sắp đuổi kịp xuân vận rồi.
Tần Hoài cảm thấy cái này ít nhiều có chút ăn vạ lên mặt trăng, thực khách là đến ăn cơm, không phải đến đánh chiếm Hoàng Ký.
Ngay lúc bát quái của Đổng Sĩ kể đến cao trào, ngoài cửa nhà bếp có một nhân viên phục vụ mặt tròn thò đầu vào, nhỏ giọng hỏi: _“Tần sư phụ có đang bận không? Bên ngoài có một người hàng xóm của hắn nói mang cho hắn chút đồ, bảo Tần sư phụ xem điện thoại.”_
Tần Hoài nghe thấy liền trực tiếp bước ra ngoài, điện thoại của hắn để trong phòng thay đồ, có tin nhắn cũng không xem được.
Cửa nhà bếp, Vương Căn Sinh và Trần Quyên đứng sát tường, trên tay Vương Căn Sinh ôm Mật ong hoa hòe, trên tay Trần Quyên xách hai cái túi, trong túi rõ ràng là Tửu Nương Man Đầu và Tam Đinh Bao vượt quá khẩu phần của hai người.
Lúc Tần Hoài bước ra Trần Quyên đang mắng Vương Căn Sinh, căn bản không chú ý Tần Hoài đã đến rồi.
_“Vương Căn Sinh a, Vương Căn Sinh, ông bảo tôi phải nói ông thế nào mới tốt đây? Bánh bao màn thầu này ông cũng không biết ngượng mà cầm? Người ta Lão Tiền một nhà bốn người hơn 9 giờ đã xếp hàng bên ngoài mua bánh bao màn thầu chia cho ông một nửa ông vậy mà cũng cầm thật a, ông ăn được nhiều như vậy sao? Ông thiếu hai miếng bánh bao màn thầu này a? Đợi Tiểu Tần sư phụ về Vân Trung Thực Đường ông không ăn được hay là thế nào?”_
_“Người ta ở nhà còn có một đứa cháu gái đấy? Ba mẹ ông bà nội ra ngoài xếp hàng cả một buổi sáng, chỉ mang về được ngần ấy bánh bao màn thầu, cô bé người ta nhìn thấy sẽ đau lòng biết bao a!”_
Vương đại gia cúi đầu đầy mặt xấu hổ, sám hối: _“Tôi chính là nhất thời không nhịn được, quỷ mê tâm khiếu, Lão Tiền đưa đồ cho tôi, tôi kích động một cái liền nhận lấy.”_
_“Tôi cũng không muốn đâu, tôi biết tôi không nên nhận, tôi thực sự là... tôi thật đáng chết.”_
Tần Hoài:...
Nghe giống như nhận hối lộ 3 triệu tệ, không giống như nhận hai túi bánh bao màn thầu.
_“Vương đại gia, Trần di, hai bác đến Cô Tô rồi sao không nói với cháu một tiếng trên WeChat?”_ Tần Hoài bước nhanh tới.
Vương đại gia vẫn đang ở trong giọng điệu sám hối chưa chuyển đổi lại được, sám hối nói với Tần Hoài: _“Chính là qua đây chơi gặp gỡ đồng nghiệp cũ, Đinh viện trưởng bảo tôi mang cho cậu mấy hũ Mật ong hoa hòe.”_
Tần Hoài nhận lấy Mật ong hoa hòe: _“Thật vất vả cho bác cố ý mang qua đây rồi, buổi trưa đã ăn chưa ạ?”_
_“Ăn rồi, số 555, mua ba cái Tửu Nương Man Đầu, ba cái Tam Đinh Bao.”_
_“Số 555 xếp đến mấy giờ vậy ạ?”_ Tần Hoài có chút tò mò.
_“Cô bé ở cửa nói 12 giờ 10 phút, nhưng phía trước có rất nhiều số bị qua, chúng tôi và Khuất y sinh đi dạo quanh đây, 12 giờ là xếp tới rồi. Nhưng phía sau thì chậm rồi, có rất nhiều số bị qua lấy số lại tại hiện trường tiếp tục xếp.”_
_“Khoảng 12 giờ 40 phút xung quanh toàn là người đợi số, còn đông hơn cả người giành trứng gà lúc siêu thị giảm giá trứng gà lúc 7 giờ sáng.”_
_“Khuất y sinh? Khuất Tĩnh cũng đến sao?”_ Tần Hoài có chút kinh ngạc.
Khoảng thời gian này hắn bận, Khuất Tĩnh cũng không mấy khi tìm hắn mua điểm tâm, hắn đều sắp quên mất Khuất Tĩnh thực ra cũng ở Cô Tô.
_“Đúng vậy, Khuất y sinh hôm nay nghỉ ngơi.”_ Đặc sắc lớn nhất của Vương đại gia chính là thích nói thật, toàn là lời nói thật.
Tần Hoài cơ bản hiểu rồi, đoán được Khuất Tĩnh là ngại mở bếp nhỏ.
_“Cháu nhớ Vương đại gia bác từng nói bác nhiều năm rồi chưa đến Cô Tô, ước chừng cũng chưa mấy khi ăn món ăn của Hoàng Ký nhỉ.”_ Tần Hoài cười nói, nhanh tay lẹ mắt tóm lấy một nhân viên phục vụ đi ngang qua, _“Phiền cô giúp tôi hỏi Tào Lĩnh Ban, trưa ngày mai có thể giữ lại cho tôi một bàn cỡ trung ở sảnh lớn không, tôi có bạn muốn đến ăn cơm.”_
Nhân viên phục vụ gật gật đầu, đi nhanh tìm Tào Lĩnh Ban, chưa đầy vài phút đã quay lại trả lời.
_“Tào Lĩnh Ban nói không thành vấn đề, chỉ là bạn của Tần sư phụ ngài phải đến đúng giờ lúc mở cửa, nếu không không dễ sắp xếp.”_
_“Vương đại gia, ngày mai...”_
_“Đến được, đến được!”_
_“Yên tâm đi, sẽ đến đúng giờ.”_ Tần Hoài cười nói, sau đó nói với Vương đại gia, _“Vừa nãy nghe Trần a di nói cái gì mà Lão Tiền chia cho bác hai túi bánh bao màn thầu, chắc là Tiền đại gia giúp giới thiệu nhỉ.”_
_“Tiền đại gia cũng là khách quen của Hoàng Ký, cháu có ấn tượng, có lúc đi dạo trong tiểu khu còn có thể gặp được.”_
_“Ngày mai Hoàng Ký lên món mới Quả Nhi, chỉ có khách ăn tại quán mới có thể gọi, mỗi người giới hạn một cái. Cháu có thể sẽ tùy tiện làm một chút điểm tâm khác, đến lúc đó cháu sẽ xem xét lên món cho bác, cháu nhớ nhà Tiền đại gia có năm người, bàn cỡ trung có thể hơi chật, nhưng sắp xếp bàn lớn thực sự là không tiện, phòng bao càng là toàn bộ đều đã đặt kín rồi, Vương đại gia bác đừng để bụng.”_
Vương đại gia vội vàng xua tay: _“Không để bụng, cái này có gì mà để bụng, bưng bát đứng ăn ở cửa cũng được.”_
Trần Quyên hận sắt không thành thép lườm ông bạn già một cái, từ bỏ việc nói chuyện.
_“Bên cháu vẫn chưa ăn cơm, nên đi ăn cơm trước đây, Vương đại gia, Trần di, chơi vui vẻ ở bên Cô Tô này nhé.”_
Tần Hoài nói xong liền đi vào trong.
Vương đại gia ở cửa cảm thán: _“Tiểu Tần sư phụ cho dù có nổi tiếng cũng vẫn chu toàn như trước.”_
Trần Quyên:... Đây là cách hình dung rách nát gì vậy?
Vương đại gia vội vàng gọi điện thoại cho Tiền Trung Hằng, tôi nói cho ông biết ngày mai không cần đặt Quan Hạc Lâu nữa, quan hệ bên tôi đủ cứng, đặt được bàn rồi.
Nhà Tiền đại gia, Tiền Trung Hằng vẫn đang xót xa cho Tửu Nương Man Đầu và Tam Đinh Bao mình nhất thời kích động đưa ra ngoài, điện thoại của Vương đại gia đã gọi tới rồi.
_“Cái gì? Tiểu Tần sư phụ giúp giữ chỗ rồi, bàn cỡ trung ở sảnh lớn?”_
_“7 người có hơi chật không? Không chật không chật, cháu gái tôi mới bao lớn a, nó ngồi trên đùi ba nó ăn là được!”_
Con trai Tiền Trung Hằng:?
_“Lão Vương, năm xưa lúc ông làm kế toán tôi đã biết, ông là một người trưởng thành chín chắn và đáng tin cậy. Yên tâm, ngày mai nhất định đến đúng giờ, tôi 9 giờ sẽ đến, qua đó giả vờ là xếp hàng mà có được.”_
Cúp điện thoại, Tiền Trung Hằng tràn đầy trung khí nói: _“Đi, con trai, đi mua chút trái cây cho Vương thúc của con! Chiều nay đến khách sạn thăm Vương thúc của con!”_
_“Được ngay ba!”_