Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 216: Chương 216: Đại Sư Phụ Tần Hoài Thượng Tuyến

## Chương 216: Đại Sư Phụ Tần Hoài Thượng Tuyến

Ngày 3 tháng 1, trời nắng, gió nhẹ.

Là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết Dương lịch, việc kinh doanh của các tửu lâu lớn, trung tâm thương mại và một loạt các địa điểm giải trí trên toàn quốc luôn tốt hơn ngày thường một chút.

Việc kinh doanh của Hoàng Ký Tửu Lâu cũng tốt hơn ngày thường một chút.

Hôm qua Tần Hoài về nghỉ ngơi từ sớm muốn điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt, ngặt nỗi đồng hồ sinh học nhất thời không thể điều chỉnh lại được, muốn dậy muộn cũng không được.

So với đồng hồ sinh học 4 giờ sáng đã dậy trước đây, giờ giấc 9 rưỡi mới đi làm hiện tại chênh lệch hẳn mấy múi giờ.

Tần Hoài sáng sớm đã tỉnh, không có việc gì làm, xem show giải trí mười mấy phút cảm thấy vô vị, phô mai que trong tủ lạnh cũng ăn ngán rồi nên muốn tùy tiện ăn hai miếng đồ ngọt cho vui miệng.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Hoài cảm thấy ở nhà làm bữa sáng cũng rất tốt.

Làm Tứ Hỷ Thang Đoàn.

Âu Dương nghe thấy động tĩnh trong bếp, đội cái đầu tổ chim từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Tứ Hỷ Thang Đoàn đang luộc trong nồi không phân biệt tạo hình, thuộc kiểu mở hộp mù, mặt liền xanh lè.

Nếu nói khoảng thời gian này ai ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân bách quả nhiều nhất, Âu Dương có lời muốn nói.

Đừng thấy buổi chiều Tần Hoài luyện tập làm thang đoàn trong bếp bị đám người không sợ chết của Hoàng Ký chia nhau ăn hết, phần lớn số thang đoàn Tần Hoài tập thêm ở nhà buổi tối đều chui vào bụng Âu Dương đấy.

Có đôi khi Âu Dương đều cảm thấy, bữa ăn nhỏ mỗi tối đi tiệm nắn xương ăn, là tiền bồi thường Tần Hoài dành cho cậu.

_“Tần Hoài, cái cậu làm này… là vị gì vậy……”_ Âu Dương cẩn thận mở miệng.

_“Vị bình thường, nhân củ cải thái sợi, không có nhân bách quả.”_ Tần Hoài khuấy thang đoàn trong nồi, _“Cậu ăn không, ăn mấy bát?”_

Nghe Tần Hoài nói vậy Âu Dương liền yên tâm, lập tức tỏ thái độ: _“Hai bát!”_

Vài phút sau, thang đoàn ra lò.

Tần Hoài múc một bát bình thường, Âu Dương múc một bát to chà bá, hai người đều rất có kinh nghiệm không ăn ngay mà nói chuyện phiếm trước, đợi thang đoàn nguội bớt.

_“Ngày mốt Tuệ Tuệ được nghỉ rồi nhỉ?”_ Tần Hoài nói, _“Nhà của Hồng Tỷ cậu đã thuê giúp chị ấy chưa?”_

_“Thuê xong rồi.”_ Âu Dương tay cầm thìa, trong thìa múc một viên thang đoàn, vừa thổi vừa nói, _“Ngay tòa nhà phía sau, Hồng Tỷ thích mua sắm, thuê cho chị ấy một căn ba phòng ngủ. Căn nhà đó tôi xem rồi, hơi cũ, đồ nội thất đều là kiểu dáng của 20 năm trước, tôi bàn bạc với Hồng Tỷ một chút rồi thay một loạt đồ nội thất mới, mấy ngày nay đều đang bận việc này.”_

_“Tuệ Tuệ chiều mùng 5 thi xong, mùng 6 Hồng Tỷ bọn họ sẽ qua đây.”_

_“Thay đồ nội thất?”_ Tần Hoài hơi kinh ngạc, _“Thế tốn không ít tiền đâu nhỉ?”_

_“Khá nhiều.”_ Âu Dương gật đầu, _“Tôi sang nhà bên cạnh hỏi Cung tiên sinh một chút, thay toàn bộ đồ gia dụng thông minh mà ông ấy đề cử. Hồng Tỷ định mua đứt luôn căn nhà đó, chủ nhà hình như không muốn bán lắm, vẫn đang thương lượng.”_

Tần Hoài: ……

Việc thuê nhà của người có tiền thật khiến người ta khó hiểu.

_“Vậy hôm nay cậu có việc gì không?”_ Tần Hoài hỏi tiếp.

Âu Dương lại thổi hai cái, bắt đầu ăn, vận khí rất tốt là nhân thịt, không cần nhảy thiết hài.

_“Không có.”_ Âu Dương hàm hồ nói, _“Vốn định hôm nay đến Hoàng Ký ăn cơm, nhưng không phải cậu lên cái tạp chí gì đó nổi tiếng rồi sao? Cơm chắc chắn là không ăn được rồi, tiền ba tôi cho tôi vẫn còn thừa không ít, tôi định buổi trưa đến Quan Hạc Lâu ăn một bữa ra trò.”_

_“Buổi chiều có việc gì không?”_

_“Không có.”_

_“Nếu tiện thì buổi trưa ăn cơm xong cậu đến Hoàng Ký một chuyến. Hôm qua Vương đại gia đến Cô Tô có thể cậu không biết……”_

_“Tôi biết.”_ Âu Dương nhai nhai một ngụm nuốt nốt viên thang đoàn còn lại, từ trong túi áo ngủ mò ra điện thoại, mở WeChat, trực tiếp đưa nhóm chat được ghim lên đầu cho Tần Hoài xem.

[Nhóm giao lưu chủ sở hữu Vân Trung Tiểu Khu]

Tần Hoài:?

Vân Trung Tiểu Khu còn có nhóm chủ sở hữu này sao? Anh là chủ sở hữu của tiểu khu sao lại không biết.

Tần Hoài mở tin nhắn nhóm, phát hiện người trong nhóm thật sự không ít, cơ bản đều là người quen. Hứa Đồ Cường, Vương đại gia, Tiền đại gia, Đinh nãi nãi đều ở đó, Trần Huệ Hồng cũng ở đó, mọi người đều đang bàn luận về vé máy bay, chỗ ở, khách sạn.

_“Đinh nãi nãi bọn họ định lập đoàn đi du lịch sao?”_ Tần Hoài hỏi.

_“Là lập đoàn qua đây.”_ Âu Dương chỉ vào điện thoại, _“Cũng không biết là ai tung tin đồn nhảm, nói cậu bị ông chủ Hoàng Ký nhắm trúng, muốn gả con gái cho cậu nhân tiện để cậu kế thừa Hoàng Ký, cậu sắp ở lại Cô Tô làm rể hiền, không về Vân Trung Thực Đường nữa.”_

_“Tôi cũng chưa từng nghe nói Hoàng An Nghiêu có chị em gái nha.”_

Tần Hoài: ……

Đây là trọng điểm sao?!

_“Mọi người chỉ vì chuyện này mà đặc biệt lập một đoàn du lịch đến Cô Tô?”_ Tần Hoài kinh ngạc.

Anh phát hiện quả nhiên anh vẫn không hiểu lắm về các chủ sở hữu của Vân Trung Tiểu Khu, thảo nào anh không vào được cái nhóm chủ sở hữu này.

_“Chắc cũng là muốn qua đây chơi một chút thôi.”_ Âu Dương tỏ vẻ cậu cũng không rõ lắm tại sao, _“Cô Tô cũng rất tốt mà, Hồng Tỷ không phải cũng đưa Tuệ Tuệ qua đây chơi sao?”_

Tần Hoài tạm thời bị thuyết phục, suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra chuyện anh muốn nói không phải chuyện này, vội vàng kéo chủ đề quay lại.

_“Tôi nói tiếp, hôm qua Vương đại gia đến Hoàng Ký xếp hàng mua điểm tâm, tình cờ gặp Khuất Tĩnh. Dạo này việc kinh doanh của Hoàng Ký tốt, Khuất Tĩnh ngại tìm tôi chen ngang mở bếp nhỏ, đều tranh thủ lúc nghỉ lễ tự mình qua đây lén xếp hàng mua điểm tâm.”_

_“Hôm nay không phải lên món mới Quả Nhi sao? Cộng thêm Khuất Tĩnh cũng chưa từng ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, buổi trưa cậu ăn cơm xong qua đây một chuyến, giúp tôi mang điểm tâm cho Khuất Tĩnh, địa chỉ bệnh viện của cô ấy cậu biết chứ?”_

_“Biết.”_ Âu Dương gật đầu, nghĩ nghĩ, hỏi, _“Tứ Hỷ Thang Đoàn cậu cho Khuất y sinh, là thang đoàn đàng hoàng chứ?”_

Tần Hoài: _“…… Tôi biết làm thang đoàn nhân bách quả bình thường!”_

Ăn cơm xong Tần Hoài lại xem phim truyền hình nửa tiếng, thấy thời gian xấp xỉ rồi mới ra cửa đến Hoàng Ký.

Hiếm khi đi làm muộn thế này, thật không quen.

Vừa ra khỏi cổng tiểu khu, Tần Hoài đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Tiểu khu Tần Hoài ở ngay đối diện Hoàng Ký, đi làm chỉ cần đi bộ 5 phút, rất gần.

Đương nhiên, thực ra còn có tiểu khu gần hơn. Gần Hoàng Ký toàn là tiểu khu cũ, người hiểu rõ tiểu khu cũ đều biết, những tiểu khu cũ này phân bố rất tập trung, rất dày đặc, có nơi không có ban quản lý rất lỏng lẻo, cổng lớn cơ bản đều mở toang quanh năm.

Nhưng đây cũng không phải là lý do để người xếp hàng xếp vào tận trong tiểu khu nhà người ta a!

Bây giờ không phải mới 9 rưỡi sao?

Cái này còn chưa bắt đầu giờ mở cửa mà, hôm qua ít nhất cũng là sau giờ mở cửa mới xếp hàng vào tận trong tiểu khu nhà người ta nha.

Tần Hoài cẩn thận từng li từng tí đi về phía Hoàng Ký, phát hiện trước cửa Hoàng Ký thực ra có kéo rào chắn xếp hàng, nhưng người quá đông, đám đông mà Tần Hoài nhìn thấy đầu tiên đã ở ngoài rào chắn rồi.

Xếp ở đầu hàng là bảy tám sinh viên đại học rõ ràng là đi cùng nhau, có nam có nữ, kinh nghiệm phong phú, tràn đầy sức sống.

Trên tay kéo vali rõ ràng là vừa xuống tàu cao tốc đã đến xếp hàng, vali nhỏ thì trực tiếp ngồi lên vali, vali to thì tự mang theo ghế đẩu gấp. Găng tay, mũ, miếng dán giữ nhiệt các loại càng là đầy đủ mọi thứ, còn tự chuẩn bị nước và trái cây, nhiệt tình phân phát cho những cặp đôi trẻ xếp phía sau họ, rõ ràng kinh nghiệm không phong phú bằng, không mang đủ trang bị.

Tần Hoài lặng lẽ đi vào từ cửa sau, thay quần áo vào bếp.

Trong bếp sau, tất cả mọi người đều đang làm việc khí thế ngất trời, ngay cả Trịnh Đạt cũng phá lệ thay đồng phục của Hoàng Ký, ra sức nhào bột.

_“Tần sư phụ!”_ Đầu bếp Tri Vị Cư đầu tiên tinh mắt nhìn thấy Tần Hoài vội vàng chào hỏi, _“Ăn sáng chưa?”_

_“Ăn rồi, sáng nay ở nhà tự luộc chút Tứ Hỷ Thang Đoàn.”_ Tần Hoài gật đầu, liếc thấy Như Ý Quyển, Tứ Hỷ Giảo và La Bạc Cao đặt trong tủ giữ nhiệt.

Xem ra những điểm tâm này là các đầu bếp Tri Vị Cư đặc biệt làm cho anh.

Tần Hoài chuyển đề tài: _“Nhưng cũng chưa ăn no hẳn, có thể ăn thêm một chút lót dạ.”_

Đầu bếp gần tủ giữ nhiệt nhất vội vàng đi lấy điểm tâm.

Đầu bếp Tri Vị Cư cũng giống Trịnh Tư Nguyên, trong một khoảng thời gian chỉ luyện tập một hai loại điểm tâm, Tần Hoài không cần nếm mùi vị, chỉ cần nhìn xem là món gì là biết ai làm.

Trước tiên cắn một miếng Tứ Hỷ Giảo chính tông.

Ừm, không bằng mình.

_“Phối hợp không tốt, Tứ Hỷ Giảo quan trọng nhất là phối hợp nguyên liệu, 4 loại nguyên liệu này chắc là không có vấn đề gì nhưng tỷ lệ không được. Thử nghiệm nhiều vào, luyện tập nhiều vào, luyện ra tỷ lệ phù hợp, còn nữa, hành lá không thích hợp cho vào đây.”_

Lại cắn một miếng La Bạc Cao.

Bình thường.

_“Mềm xèo, nhiều dầu, chiên không đạt, cơ bản công chưa luyện tốt, luyện tập cho tử tế.”_

Đến lượt Như Ý Quyển rồi.

Tần Hoài cắn một miếng, theo bản năng liếc nhìn Cổ Lực, Cổ Lực hôm nay được phân công phụ việc cho Trịnh Đạt, đang nhào bột.

Tần Hoài không đưa ra lời nhận xét, bởi vì không cần nhận xét.

Cơ bản công của Cổ Lực không có bất kỳ vấn đề gì, vấn đề của cậu ta toàn bộ xuất hiện ở kỹ pháp, chỉ cần tìm đúng hướng cắm đầu khổ luyện là được.

Trong ba loại điểm tâm Như Ý Quyển không nghi ngờ gì là ngon nhất, lượng cũng không nhiều, Tần Hoài bưng đĩa vừa ăn vừa đi dạo đến cạnh Đổng Sĩ, hỏi:

_“Bên ngoài xếp hàng đông người như vậy, Tào lĩnh ban không nghĩ cách giải quyết sao? Bây giờ mới mấy giờ chứ, đợi đến mười một, mười hai giờ chẳng phải xếp hàng sang tận con phố đối diện sao.”_

Đổng Sĩ đang thái cà rốt, không dám phân tâm, nghe vậy trực tiếp đặt dao xuống: _“Đợi đến 9 giờ 40 phút Tào lĩnh ban sẽ phát số.”_

Nói xong Đổng Sĩ liếc nhìn Hoàng Thắng Lợi, thấy sư phụ cũng đang nhìn mình, không lộ ra biểu cảm gì không vui, coi như ngầm đồng ý cho mình bây giờ tạm thời lười biếng 5 phút, yên tâm to gan nói tiếp:

_“Chiều hôm qua sư phụ và Tào lĩnh ban bàn bạc rất lâu, nếu mở lấy số trực tuyến sớm, sẽ không công bằng với những vị khách đến xếp hàng từ sớm. Nhưng nếu không mở lấy số trực tuyến, khách hàng cứ đứng mãi ở cửa, xếp hàng mười mấy tiếng đồng hồ càng mệt mỏi hơn.”_

_“Sư phụ và Tào lĩnh ban cũng không nghĩ ra cách giải quyết nào đặc biệt tốt, chỉ có thể mỗi ngày 9 giờ 40 phút phát số trước cho khách xếp hàng trực tiếp, 10 giờ 10 phút mở lấy số trực tuyến.”_

_“Để đảm bảo khách lấy số trực tuyến không đến mức hoàn toàn không ăn được cơm, đại sảnh sẽ chừa ra 5 bàn dành riêng cho khách lấy số trực tuyến.”_

_“Qua số phải xếp lại.”_

_“Hơn nữa tầng 1 không phải có rất nhiều bàn tròn lớn sao? Đều là tiệc cưới, tiệc rượu, bàn lớn 12 chỗ ngồi. Ý của Tào lĩnh ban là, có khách đi nguyên bàn xấp xỉ số lượng thì nhận, không có thì để khách lẻ ghép bàn.”_

_“Việc này đối với bếp sau chúng ta thực ra không có ảnh hưởng gì, chỉ là khối lượng công việc của đại sảnh bọn họ sẽ lớn hơn rất nhiều.”_

_“À đúng rồi, hôm qua anh có phải đã tìm Tào lĩnh ban giữ trước một bàn vừa không? Anh phải nói trước với bạn anh, bảo họ đến sớm một chút, mùng 6 sẽ thao tác ngầm giữ lại cho họ.”_

Nghe Đổng Sĩ nói vậy, Tần Hoài đột nhiên có chút thấu hiểu Khuất Tĩnh rồi.

Trong tình huống này, ăn bếp nhỏ áp lực quả thực rất lớn.

Quả nhiên, bếp nhỏ vẫn là phải ngồi trong bếp hoặc gói mang đến tiệm nắn xương ăn mới không có áp lực gì.

Nghe xong báo cáo của Đổng Sĩ, Tần Hoài quay lại trước bàn bếp bắt đầu làm việc.

Làm Quả Nhi, Tần Hoài rất quen thuộc.

Mặc dù điểm tâm này anh chưa từng luyện tập một khoảng thời gian dài như Giải Hoàng Thiêu Mại, nhưng bản chất của Quả Nhi thực ra là Bình Quả Diện Quả Nhi, ít nhất về mặt tạo hình là như vậy.

Mà Tần Hoài đối với Bình Quả Diện Quả Nhi, có một sự quen thuộc và thành thạo khó hiểu, thuận buồm xuôi gió.

Lần đầu tiên bắt tay vào làm trực tiếp phục chế lại Bình Quả Diện Quả Nhi do Trịnh Tư Nguyên làm, thao tác ly kỳ như vậy, không chỉ Trịnh Tư Nguyên cảm thấy ly kỳ, ngay cả Tần Hoài người trong cuộc này cũng cảm thấy rất ly kỳ.

Lúc đó Tần Hoài thậm chí từng nghi ngờ bản thân có phải là Ctrl+c thành tinh không, Ctrl+c, Ctrl+v một cái, Bình Quả Diện Quả Nhi của Trịnh Tư Nguyên đã bị anh sao chép đến tay rồi.

Nhưng thiên phú này cũng chỉ giới hạn ở Bình Quả Diện Quả Nhi, các loại Diện Quả Nhi khác thì không được.

Ctrl+c thành tinh chỉ thích ăn táo.

Quả Nhi là nền tảng của Bình Quả Diện Quả Nhi, tốc độ làm tuyệt đối không thể quá nhanh.

Bất luận là nhào bột, tạo hình hay lên màu, đều không nhanh được.

Muốn vẽ Quả Nhi đủ xấu cũng có hàm lượng kỹ thuật nhất định, không phải thật sự cầm cọ chấm chút nước cốt củ dền, tùy ý quét lên là có thể quét ra được, là có kỹ xảo, có phương pháp.

Tần Hoài đâu vào đấy làm Quả Nhi.

Hoàng Thắng Lợi tinh thần phấn chấn xào nhân.

Trịnh Đạt dốc hết toàn lực làm Tửu Nương Man Đầu.

Trịnh Tư Nguyên sống không còn gì luyến tiếc làm Tam Đinh Bao, làm được một nửa, còn đầy nghi ngờ hỏi Hoàng Thắng Lợi Tam Đinh Bao để anh ta làm thật sự được sao?

Trịnh Tư Nguyên tỏ vẻ kỹ thuật làm Tam Đinh Bao của anh ta chính là không tốt bằng Tần Hoài, anh ta không giỏi làm món này.

Đến lúc đó bánh bao không phải do Tần Hoài làm, mùi vị cũng không ngon bằng Tần Hoài làm, khách hàng xếp hàng nửa ngày mua phải bánh bao không đúng với quảng cáo, chẳng phải là lừa gạt khách hàng sao.

Hoàng Thắng Lợi an ủi Trịnh Tư Nguyên không cần lo lắng, bởi vì hôm nay bán không phải là Tam Đinh Bao tinh phẩm, là Tam Đinh Bao bình thường.

Rẻ.

Khách hàng nhìn thấy giá cả sẽ biết cái bánh bao này của rẻ là của ôi.

Còn về việc tại sao cứ phải bán Tam Đinh Bao……

Còn không phải vì Tần Hoài dạo này vẫn luôn bán Tam Đinh Bao bán đến nổi tiếng rồi sao, Tam Đinh Bao tinh phẩm đã trở thành món điểm tâm chiêu bài thứ 2 của Hoàng Ký sau Tửu Nương Man Đầu, rất nhiều khách hàng chỉ nhận Tam Đinh Bao và Tửu Nương Man Đầu.

Đặc biệt là khách từ nơi khác đến.

Không ăn được Quả Nhi, Tam Đinh Bao và Tửu Nương Man Đầu nhất định phải ăn được.

Hai món điểm tâm này là ai làm không quan trọng, chỉ cần mùi vị trên mức tiêu chuẩn, khiến mọi người cảm thấy chuyến đi này không uổng công là được.

Trịnh Tư Nguyên: ……

Mệt mỏi rồi, hủy diệt đi, tiệm bánh ngọt nên mở cửa lại thôi.

So với đám người căng thẳng và nhịp độ nhanh, bên phía Tần Hoài thực sự có chút giống như đang đi nghỉ mát.

Hôm nay thợ phụ của Tần Hoài khá ít.

Không dùng đến.

Trong số những người này biết làm Bình Quả Diện Quả Nhi, chỉ có Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt. Hai cha con họ một người phải làm Tửu Nương Man Đầu, một người phải làm Tam Đinh Bao, ai cũng không rút ra được thời gian rảnh để phụ việc cho Tần Hoài.

Cho nên đừng thấy hôm nay Tần Hoài thoạt nhìn đã mưu quyền soán vị, lên làm bếp trưởng Hoàng Ký, thực tế hôm nay mới là ngày Tần Hoài độc lập nhất sau khi đến Hoàng Ký.

Tất cả công việc đều do một mình anh làm, người khác căn bản không giúp được gì.

Hai thợ phụ duy nhất, một Vương Tuấn, một Đàm Duy An, là đến giúp lên màu.

Trình độ nghệ thuật của hai vị này khá độc đáo, Quả Nhi quét ra còn xấu hơn người khác một chút.

_“Mảng màu này của cậu quá đều rồi, không thể đều như vậy, cũng không thể một chỗ đều như vậy một chỗ không có màu quá cố ý. Cậu nhìn cái này của tôi, kiểu loang lổ khó hiểu này mới có thể thể hiện ra hiệu quả đủ xấu.”_ Tần Hoài vừa quét vừa hướng dẫn.

Đàm Duy An cầm cọ, quét Quả Nhi như thể báo thù rửa hận.

Cậu ta thật sự không hiểu, bản thân ở Bạch án không có thiên phú của Tần Hoài thì cũng thôi đi, thiên phú này có thể gặp không thể cầu.

Nhưng tại sao ở tạo hình cũng không bằng?

Đều là khó coi, cái khó coi của cậu ta sao lại có vẻ bình thường không có gì lạ như vậy, không có linh hồn.

_“Phần còn lại giao cho các cậu, nhân của Hoàng sư phụ xong rồi, tôi phải đi bọc Quả Nhi tạo hình đây.”_ Tần Hoài để lại một mẫu, đi làm việc.

_“Đinh.”_

Máy nhận đơn đột nhiên vang lên một tiếng.

Điều này đại diện cho bên ngoài đã bắt đầu nhận đơn, việc kinh doanh hôm nay của Hoàng Ký chính thức bắt đầu.

_“Quả Nhi bây giờ có thể lên món chưa? Đợt 1 có thể lên bao nhiêu cái? Báo số, báo số!”_

Tần Hoài đang chuyên tâm tạo hình.

Hoàng Thắng Lợi lặng lẽ đi đến sau lưng Tần Hoài, vỗ vỗ anh.

_“Tiểu Tần, có muốn ra ngoài xem thử không?”_

_“Hả?”_ Tần Hoài không hiểu lắm ý của Hoàng Thắng Lợi.

_“Bây giờ hơn 90% khách hàng trong đại sảnh, đều là đặc biệt vì cậu mà đến.”_ Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói, _“Có muốn đi xem những thực khách từ xa đến này, phản ứng khi lần đầu tiên ăn được điểm tâm chiêu bài của cậu không?”_

Tần Hoài động lòng rồi.

_“Tin tôi đi, phản hồi chân thực nhất của khách hàng là lời khen ngợi lớn nhất đối với đầu bếp.”_

_“Năm đó lúc tôi vừa lên làm đại sư phụ của tiệm cơm quốc doanh, việc thích làm nhất chính là lén nhìn trạng thái lúc ăn cơm của khách hàng bên ngoài qua cửa sổ.”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!