## Chương 220: Ra Ngoài Đừng Nói Là Vi Sư Dạy
Âu Dương đứng ở cửa bếp sau, rột rột gặm xong một cái Quả Nhi hơi nguội, chép chép miệng thoạt nhìn hơi muốn gặm cái thứ 2, nhưng đã kiềm chế được dục vọng của mình.
Quả Nhi hơi nguội vẫn là không đủ ngon, mang về lấy nồi hấp hâm nóng vài phút mới ngon.
_“Đúng rồi, cái vị Hứa tiên sinh viết _"Tri Vị"_ đó đi chưa?”_ Âu Dương có chút tò mò hỏi.
Trong tình huống bình thường, Âu Dương là mỗi sáng và tối ở nhà nói chuyện bát quái với Tần Hoài.
Nhưng hôm qua xảy ra chút tình huống ngoài ý muốn, Tần Hoài sáng dậy muộn, lại làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, Tần Hoài và Âu Dương nói chuyện là chính sự không phải bát quái. Buổi tối Âu Dương ở trong đồn suýt chút nữa hỉ đề nước mắt song sắt, bị giáo dục đến 1 giờ sáng mới thả về nhà, cũng không nói chuyện được.
Sáng nay càng không cần phải nói, Âu Dương không dậy nổi, Tứ Hỷ Thang Đoàn Tần Hoài làm Âu Dương đều không ăn được, Tần Hoài bưng phần của Âu Dương cho nhà bên cạnh rồi.
Chỉ nghĩ đến trải nghiệm từ hôm qua đến hôm nay, Âu Dương đã muốn chảy hai hàng lệ trong.
Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài liền biết thời gian bát quái đến rồi.
Mặc dù trường hợp không đúng lắm, đứng ở cửa bếp sau Hoàng Ký nói chuyện bát quái dường như không tốt lắm. Nhưng không sao, Hoàng Ký có Đổng Sĩ, Đổng Sĩ đã mở khóa thành tựu nói chuyện bát quái ở mọi nơi trong Hoàng Ký.
Từ bếp sau đến nhà kho, từ nhà kho đến đại sảnh, từ mỗi góc của đại sảnh đến bao sương tầng 2 thậm chí là nhà vệ sinh, đều có bóng dáng Đổng Sĩ nói chuyện bát quái và nghe ngóng bát quái.
Dù sao giờ này trong đại sảnh đã không còn khách nữa, nói chuyện ở đâu cũng được.
_“Đi rồi.”_ Tần Hoài nói, _“Trước ngày _"Tri Vị"_ phát hành một ngày đã đi rồi, nói là bên Cảng Thành có việc kinh doanh phải xử lý nên đi Cảng Thành ngay trong đêm.”_
Thành thật mà nói, Hứa Thành thân là một phú hào nổi tiếng, danh hạ vô số sản nghiệp, thỉnh thoảng có tình huống đột xuất cần đi Cảng Thành ngay trong đêm xử lý chuyện kinh doanh vô cùng hợp lý.
Nhưng.
Tần Hoài cứ cảm thấy Hứa Thành là không muốn ăn điểm tâm nữa tìm cái cớ chuồn mất.
Những ngày này Tần Hoài mặc dù tiếp xúc không nhiều với Hứa Thành (cơ bản không gặp được), nhưng từ miệng Hoàng An Nghiêu nghe được rất nhiều. Thân là fan trung thành của Hứa Thành, Hoàng An Nghiêu đối với mỗi một món ăn gia đình của mỗi một vị bếp trưởng trong mỗi một nhà hàng mà Hứa Thành thích ăn đều thuộc như lòng bàn tay, trước đây là không có cơ hội nói, sau khi Hứa Thành đến thì trực tiếp treo trên miệng lải nhải.
Nếu có người nói Hoàng An Nghiêu là một người mắc chứng sợ xã hội không giỏi ăn nói, Tần Hoài nhất định sẽ vác thiết bị ghi âm xông lên phát cho anh ta nghe những lời nhảm nhí Hoàng An Nghiêu nói mấy ngày nay.
Ai nói Hoàng An Nghiêu sợ xã hội, anh ta quả thực là một kẻ lắm lời!
Thông qua sự đề cử mạnh mẽ của Hoàng An Nghiêu, Tần Hoài đối với khẩu vị kén chọn của Hứa Thành cũng có hiểu biết nhất định.
Nói đơn giản chính là một câu: Chỉ ăn đồ ngon nhất.
Nếu dùng đánh giá món ăn do hệ thống trò chơi đưa ra để chấm điểm, vậy thì cấp B tùy tiện ăn ăn, cấp A nghiêm túc ăn ăn, cấp S ăn to ăn lớn, dưới cấp B nhạt như nhai sáp.
Tần Hoài biết làm rất nhiều điểm tâm, nhưng không phải tất cả điểm tâm đều có thể đảm bảo kiểm soát chất lượng ở cấp B.
Hứa Thành muốn ăn điểm tâm khác nhau, Tần Hoài có thể làm. Mỗi ngày sáu loại điểm tâm, mấy ngày đầu là có thể đảm bảo kiểm soát chất lượng là cấp B. Nhưng làm đến phía sau, Tần Hoài cũng chỉ có thể cố gắng chọn món sở trường để làm, cố gắng không lật xe, kiểm soát chất lượng đảm bảo trên cấp C, có thể đạt cấp B hay không toàn bộ dựa vào phát huy.
Hứa Thành ở Cô Tô ăn được một khoảng thời gian rồi.
Ăn đến phía sau Tần Hoài đều có thể cảm nhận rõ ràng Hứa Thành thực ra đã không muốn ăn nữa, ông ta đã hoàn toàn không lộ diện chỉ để trợ lý mua thay rồi, nhưng. Ông ta dường như chính là muốn xem Tần Hoài rốt cuộc biết làm bao nhiêu loại điểm tâm.
Cắn răng ăn.
Đối với Hứa Thành mà nói, có Quả Nhi cấp A+ không ăn, đi ăn những điểm tâm đẳng cấp ngay cả cấp B cũng không đạt, tuyệt đối là tự chuốc lấy đau khổ.
Cho nên trước ngày _"Tri Vị"_ phát hành một ngày, Hứa Thành không chịu nổi tìm cái cớ chuồn rồi.
Còn không chuồn, độc giả trung thành của _"Tri Vị"_ từ khắp nơi trên thế giới sẽ đổ xô đến Hoàng Ký ăn Quả Nhi. Lỡ như trong số những độc giả trung thành này có người quan hệ khá tốt với Hứa Thành, thậm chí có bạn bè của Hứa Thành, nghe ngóng một chút phát hiện Hứa Thành cũng ở Cô Tô, lại nghe ngóng một chút phát hiện Hứa Thành ở lại Cô Tô không ăn Quả Nhi ngược lại ăn một số điểm tâm linh tinh, Hứa Thành giải thích thế nào.
Nói mình ăn quen sơn hào hải vị rồi, muốn ăn chút đồ bình dị gần gũi.
Chỉ có thể nói, những ngày này vì thăm dò Tần Hoài rốt cuộc biết làm bao nhiêu loại điểm tâm, cũng khổ cho Hứa Thành rồi.
_“Sao cậu đột nhiên nghĩ đến việc hỏi cái này?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Sáng nay lúc tôi ra cửa xuống lầu tình cờ gặp Cung tiên sinh lên lầu, ông ấy đang nói điện thoại cái gì mà không mượn được bao sương nữa, bao sương tuần sau bị Hứa Thành mượn đi rồi. Tôi còn tưởng Hứa Thành chưa đi, định ăn luôn đến tuần sau cơ.”_ Âu Dương nói, _“Hồng Tỷ và Tuệ Tuệ không phải sắp đến rồi sao, vốn dĩ tôi muốn mượn bao sương của Cung tiên sinh, mời Hồng Tỷ và Tuệ Tuệ ăn một bữa cơm.”_
_“Bao sương thì cậu đừng nghĩ nữa, đến lúc đó tôi tìm Tào lĩnh ban giữ cho các cậu một bàn nhỏ ở đại sảnh.”_ Tần Hoài trực tiếp phá vỡ ảo tưởng của Âu Dương, _“VIP của Hoàng Ký nhiều nhất có thể đặt trước bao sương một tuần, bây giờ tất cả bao sương có thể đặt ra ngoài toàn bộ đều đã được đặt hết rồi.”_
_“Tôi nghe nói bây giờ ghép bàn đều ghép đến tận bao sương rồi, sáng nay Đổng Sĩ còn nói trong bếp sau, nghe nói điện thoại của khách hàng cũ có thẻ VIP Hoàng Ký đều bị gọi cháy máy rồi, có người mua chỗ với giá cao, một chỗ 500-1000 không đợi, còn có phe vé làm trung gian muốn kiếm tiền chênh lệch gì đó.”_
_“Thẻ VIP của Hoàng Ký cậu biết đấy, đều là ăn từng bữa từng bữa cơm mà ra. Khách hàng cũ có số lượng thẻ VIP không nhiều, có người thậm chí trực tiếp chính là hàng xóm láng giềng xung quanh, lương hưu những năm nay toàn bộ đều ăn hết ở Hoàng Ký rồi.”_
_“Có người thiếu tiền, có người không thiếu tiền. Tào lĩnh ban sáng nay biết chuyện này xong thì vẫn luôn suy nghĩ nên xử lý thế nào, ghép đơn bao sương là khó tránh khỏi, nhưng nếu thật sự có phe vé xen vào trong đó lại sẽ làm hỏng danh tiếng của Hoàng Ký. Hơn nữa có khách hàng tình hình kinh tế không khá giả, là sẵn sàng đặt trước bao sương bán chỗ.”_
Âu Dương nghe mà sửng sốt, theo bản năng lại lấy ra một cái Quả Nhi từ trong hộp đóng gói, cầm lấy rồi mới ý thức được mình đang làm gì, lặng lẽ đặt Quả Nhi về lại.
Tần Hoài nhìn dáng vẻ này của Âu Dương, liền biết cậu ta giờ này khắc này không ăn chút gì chắc chắn là cả người không được tự nhiên. Nghĩ nghĩ, quay người vào bếp sau tóm lấy một đầu bếp Tri Vị Cư.
_“Có điểm tâm không?”_
Ba phút sau, Âu Dương ăn được Lưu Sa Bao.
Địa điểm trò chuyện của hai người cũng từ cửa bếp sau biến thành bàn nhỏ trong góc, Dư Dương có tên tuổi còn chu đáo dâng lên một ấm trà vừa pha xong, nhân tiện nói cho Tần Hoài tiến độ khuấy bánh gạo của Cổ Lực
Việc khuấy đã kết thúc, bánh gạo đang được hấp trên nồi, chỉ đợi hấp xong sẽ khuấy lần nữa.
Tần Hoài:?
Tại sao là Cổ Lực khuấy bánh gạo, người khuấy bánh gạo không phải là Đàm Duy An sao?
Âu Dương gặm Lưu Sa Bao, kinh vi thiên nhân: _“Trời ạ, cái bánh bao này!”_
Tần Hoài:?
_“Cảm giác thật kỳ diệu!”_ Âu Dương hiếm khi phát biểu bình luận đồ ăn nghiêm túc, _“Thật có lực nhai, tôi chưa từng ăn lớp vỏ bánh bao nào có khẩu cảm thần kỳ như vậy.”_
Dường như để chứng minh lời mình nói không ngoa, Âu Dương lại cắn mạnh một miếng lớn, tán thán nói: _“Thật đấy, tôi chưa từng ăn bánh bao nào có khẩu cảm kỳ diệu như vậy, oa, cảm giác này, lực nhai này, ngon!”_
Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài đều có chút tò mò rồi. Lưu Sa Bao là do Dư Dương làm, Tần Hoài từng nếm thử, mùi vị vô cùng bình thường và chuẩn mực, là trình độ Lưu Sa Bao mà mỗi một nhà hàng bán trà sáng ở tỉnh Quảng Đông đều có thể làm ra, không tính là có đặc sắc gì.
Còn về vỏ bánh bao vô cùng có lực nhai thì càng khó hiểu hơn rồi, trình độ nhào bột của Dư Dương vô cùng bình thường, hơn nữa vỏ bánh bao của Lưu Sa Bao cậu ta làm là mềm xốp, không thể nào vô cùng có lực nhai được.
Tần Hoài cầm lên một cái Lưu Sa Bao, đang định nếm thử, nhìn kỹ, lại nhìn cái Lưu Sa Bao đã ăn được một nửa trên tay Âu Dương.
_“Giấy lót của cậu chưa bóc.”_ Tần Hoài nhất thời chỉ cảm thấy cạn lời nghẹn ngào, _“Lúc bình thường luyện tập Lưu Sa Bao là dùng lồng hấp nhỏ để hấp, có lót giấy, cậu chưa bóc giấy.”_
_“Cái bánh bao này chắc là hấp ra được mười mấy phút rồi, giấy dính vào vỏ bánh bao cậu không chú ý nhìn.”_
_“Khẩu cảm kỳ diệu mà cậu nói là ăn phải giấy rồi.”_
Âu Dương:?
Âu Dương nhìn kỹ, bừng tỉnh đại ngộ: _“Tôi nói sao bánh bao mua ở cửa hàng tiện lợi trước đây bên dưới đều lót giấy, hóa ra là tác dụng này a.”_
Tần Hoài: ……
Không phải tác dụng này!
Không phải người anh em, cậu……
Tôi……
Cái bánh bao này……
Giấy……
Thôi bỏ đi, mệt mỏi rồi, hủy diệt đi.
Người anh em, tôi cứ coi như là tối hôm qua cậu nửa đêm mới từ đồn ra không ngủ ngon, tinh thần có chút hoảng hốt.
Tần Hoài nhìn Âu Dương: _“Tôi coi như biết cậu làm sao có thể mở tiệm lẩu cá một năm lỗ đến 660 vạn rồi.”_
_“Nghe tôi này, đợi tiệm trà chanh giã tay của cậu khai trương ngàn vạn lần đừng tự mình sửa công thức, cứ làm theo công thức lúc làm trà chanh giã tay ở Vân Trung Thực Đường là được.”_
_“Sao cậu biết khoảng thời gian này tôi nghiên cứu mấy công thức.”_ Âu Dương kinh hãi, _“Nếu chỉ bán trà chanh giã tay tôi cảm thấy quá đơn điệu rồi, khoảng thời gian này tôi uống rất nhiều trà chanh giã tay ở Cô Tô, cảm thấy trà chanh giã tay vẫn có rất nhiều không gian để thay đổi.”_
_“Phô mai muối biển, đào ô mai, nước cốt dừa, Coca, Sprite, sữa canxi AD, tôi cảm thấy đều có thể thêm vào trong trà chanh giã tay.”_
Tần Hoài: ……
Tần Hoài nhìn Âu Dương, trong mắt toàn bộ đều là sự chân thành, khoảnh khắc này, anh đồng cảm với Giang Vệ Minh rồi.
_“Đợi trà chanh giã tay của cậu khai trương, đừng nói cho bọn họ biết công thức ban đầu là tôi cho cậu.”_
_“Cứ nói là cậu bái sư học nghề ở bên ngoài.”_
Cầu xin đấy.
Âu Dương tỏ vẻ cậu hiểu: _“Tôi hiểu, hai tiệm chúng ta cách nhau gần như vậy, nếu tôi nói công thức là cậu cho sẽ bị người ta chửi là ké fame Vân Trung Thực Đường. Người anh em yên tâm, đạo lý này tôi hiểu!”_
_“Khởi nghiệp phải dựa vào chính mình.”_
Tần Hoài vô cùng vui mừng, quyết định ngày mai cho Âu Dương thêm hai cái Quả Nhi.
Tần Hoài lại nói chuyện bát quái với Âu Dương 20 phút, trong lúc đó Dư Dương châm trà một lần, lên hai đợt điểm tâm, Tần Hoài đều chỉ nếm thử mùi vị đơn giản phần còn lại toàn bộ bị Âu Dương ăn hết.
Nhân tiện nhắc tới, lúc Tần Hoài nói chuyện bát quái không quên phê duyệt tấu chương trên vòng bạn bè, nên like thì like, nên bình luận thì bình luận.
Trong lúc đó lướt thấy vòng bạn bè của Băng Băng Tử, Băng Băng Tử lại nhân dịp nghỉ lễ Tết Dương lịch cùng bạn học đến Cô Tô chơi hai ngày, ngồi ghế cứng đi về, sinh viên đại học đặc chủng ăn dạo Cô Tô, đến Hoàng Ký check-in Quả Nhi.
Vòng bạn bè được trang trí tinh xảo khen Quả Nhi trên trời dưới đất không có.
Tần Hoài rất vui mừng, quả quyết like và bình luận: Nhìn là biết rất ngon!
Âu Dương ăn no uống say chuẩn bị về nhà tiếp tục nghiên cứu sản phẩm mới của trà chanh, lau miệng, cảm thán nói: _“Không ngờ chủng loại điểm tâm của Hoàng Ký còn khá nhiều, dạo trước lúc tôi đến ăn cơm sao đều chưa từng thấy, món mới ra sao?”_
_“Ăn thử món mới, nếu cậu thích, mỗi sáng và chiều đều đến, bao no.”_
Tay nghề làm điểm tâm của các đầu bếp Tri Vị Cư không đồng đều, Đàm Duy An mặc dù so với Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên tay nghề không tính là gì, nhưng đặt trong 6 người Tri Vị Cư đã là xuất sắc rồi.
Mọi người trong bếp sau Hoàng Ký cơ bản mỗi ngày đều có thể ăn được điểm tâm của Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên, khoảng thời gian này ăn điểm tâm cũng hơi kén miệng rồi, không thích ăn điểm tâm do mấy người Tri Vị Cư làm thử lắm.
Đương nhiên, ngoại trừ loại đặc biệt khó ăn.
Ví dụ như nhân bách quả, đó gọi là cung không đủ cầu.
Mỗi khi Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên làm ra một loại nhân bách quả đặc biệt khó ăn, đều sẽ thu hút sự tranh giành điên cuồng của mọi người. Mọi người đều muốn nếm thử rốt cuộc có thể khó ăn đến mức nào, sao có thể khó ăn hơn lần trước ăn được.
Lúc này có thể có người sẽ hỏi, nhân bách quả do Đàm Duy An làm không có ai tranh giành sao?
Nhân bách quả do Đàm Duy An làm không đủ khó ăn.
Nếu Âu Dương sẵn sàng đến ăn thử, đám người Tri Vị Cư vui mừng còn không kịp.
Hai mắt Âu Dương phát sáng: _“Còn có chuyện tốt như vậy, sao không nói sớm, sáng mai tôi đến sớm một chút!”_
Tần Hoài kết thúc thời gian nghỉ ngơi bát quái vui vẻ, về bếp xem bánh gạo làm thế nào rồi.
Cổ Lực đang khuấy bánh gạo.
Làm bánh gạo thủ công chính là như vậy, phải khuấy đi khuấy lại, hấp đi hấp lại, bàn về hàm lượng kỹ thuật thì không có gì, chính là rất phiền phức.
Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn không có hàm lượng kỹ thuật, chất lượng bánh gạo do những người khác nhau làm ra cũng khác nhau.
Cứ theo hiện tại mà xem, Tần Hoài cảm thấy chất lượng bánh gạo do Trịnh Tư Nguyên làm không nghi ngờ gì là tốt nhất, Trịnh Tư Nguyên bất luận là làm Giang Mễ Niên Cao hay Trư Du Niên Cao đều ngon hơn mình làm.
Tay nghề làm bánh gạo của bản thân Tần Hoài bình thường, dạo trước Giang Mễ Niên Cao làm nhiều, tốt hơn một chút, bây giờ cách hai tháng không làm mấy tay nghề lại quay về rồi.
Tay nghề làm bánh gạo của Đàm Duy An thực ra không tính là tệ, theo lời cậu ta nói cậu ta biết làm bánh gạo, trong tay cậu ta cũng có mấy công thức bánh gạo.
Chỉ là Đàm Duy An mấy năm nay cơ bản chưa từng làm bánh gạo thủ công giống như bây giờ, đều là dựa vào máy móc.
Tần Hoài hoàn toàn không cảm thấy dựa vào máy móc có vấn đề gì, khoa học công nghệ đang tiến bộ, dụng cụ nhà bếp cũng đang tiến bộ. Làm điểm tâm Bạch án hoàn toàn bằng sức người thủ công, cần lượng lớn nhân lực vật lực, tốn thời gian tốn sức lực, đầu bếp không có nhiều tinh lực như vậy, dùng máy móc có thể nâng cao hiệu suất ở mức độ lớn nhất.
Điểm tâm Bạch án cần chính là lượng xuất hàng lớn, nếu điểm tâm làm rất ngon nhưng mỗi ngày chỉ có thể làm số lượng cực kỳ hạn chế, cũng không phải là một chuyện tốt.
Tần Hoài làm Giang Mễ Niên Cao không dùng máy móc hoàn toàn là thủ công, là vì Tần Hoài phát hiện Khuất Tĩnh hình như có thể ăn ra sự khác biệt giữa thủ công và máy móc, và Khuất Tĩnh thiên vị bánh gạo làm bằng thủ công hơn.
Cho dù loại bánh gạo này có thể xuất hiện đủ loại vấn đề, Khuất Tĩnh cũng thích, thỉnh thoảng lật xe, không kiểm soát tốt quy trình chế biến, thời gian và lực độ, dẫn đến bánh gạo quá mềm quá cứng Khuất Tĩnh cũng thích.
Chỉ có thể nói Khuất Tĩnh quả thực rất thích ăn bánh gạo.
Tần Hoài nhìn trạng thái của bánh gạo, có chút muốn thở dài.
Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, Cổ Lực thật sự rất thần kỳ.
Cậu ta rõ ràng các điểm thuộc tính cũng không tệ, cơ bản công vô cùng vững chắc, nhưng chính là làm gì cũng kém người khác một chút, dường như chỉ vì kém một chút ngộ tính đó nên chuyện gì cũng kém, bước nào cũng kém.
Thảo nào Cổ Lực sẽ trở thành kẻ bất tài nổi tiếng trong giới đầu bếp, không thông suốt như vậy, quả thực rất dễ nổi tiếng.
_“Tần sư phụ, bánh gạo tôi làm có phải xảy ra vấn đề ở đâu rồi không?”_ Cổ Lực có chút căng thẳng hỏi.
Cậu ta có thể cảm nhận được trạng thái của bánh gạo cậu ta đang khuấy bây giờ có chút không đúng lắm, nhưng cậu ta không biết rốt cuộc không đúng ở đâu.
_“Lúc hấp lửa quá lớn rồi.”_ Tần Hoài nói, _“Lúc hấp bánh gạo, nếu dùng nguyên liệu tương đối kém chất lượng, độ tinh khiết của gạo nếp không đủ, bánh gạo sẽ xẹp xuống, không ra hình thù gì.”_
_“Lúc tôi dặn dò có nói hai ba lần hấp đầu tiên dùng lửa lớn hấp ba năm phút, lần cuối cùng đem bánh gạo đã thành cục khuấy thành trạng thái sền sệt, rồi hấp thành hình, đậy khăn ướt để yên 12 tiếng.”_
_“Thời gian và hỏa hầu trong đó đều phải dựa vào trạng thái của bánh gạo lúc đó để quyết định, cậu kiểm soát thời gian, nhưng không kiểm soát tốt hỏa hầu, cho nên bây giờ lúc cậu khuấy có phải cảm thấy bánh gạo rất cứng, không đủ sền sệt.”_
Cổ Lực gật đầu.
_“Là như vậy, lật xe rồi.”_ Tần Hoài làm tổng kết, _“Cậu chưa từng làm bánh gạo nhỉ?”_
Cổ Lực thành thật gật đầu: _“Rất ít, những năm trước giúp sư huynh phụ việc qua.”_
Vậy thì có thể hiểu được, Cổ Lực vốn dĩ ngộ tính không đủ, lại không có kinh nghiệm, lật xe cũng rất bình thường.
_“Đàm Duy An đâu?”_ Tần Hoài hỏi.
Nếu Đàm Duy An ở bên cạnh giúp trông chừng, Cổ Lực cũng không đến mức phạm phải sai lầm mang tính cơ bản như vậy.
_“Sư huynh lúc đi nhà kho tìm gạo nếp, bị rách quần rồi, về thay quần rồi.”_
Tần Hoài: ……
6.
_“Vẫn còn thời gian, tôi làm mẫu làm lại bánh gạo một lần cho cậu xem. Cậu có mẫu, xem một lần chắc sẽ dễ hiểu hơn. Bánh gạo trên tay cậu tiếp tục làm xong, ngày mai qua xem trạng thái, cậu sẽ biết giữa hai cái có gì khác biệt.”_ Tần Hoài nói.
Thời gian nghỉ ngơi không đủ không sao, Tần Hoài bây giờ đã là Tần sư phụ rồi, có rất nhiều công việc tốn sức không có hàm lượng kỹ thuật có thể để thợ phụ làm.
Tần Hoài thậm chí liền có chút muốn gọi điện thoại gọi Âu Dương quay lại, ăn nhiều điểm tâm như vậy, đã đến lúc làm chút công việc tốn sức tiêu thực rồi.
Mặc dù khẩu vị của Âu Dương rất độc đáo, nhưng trong một số chuyện, cậu ta thật sự có thiên phú trời ban.
Giống như khuấy bánh gạo, trà chanh giã tay gì đó, đó đều là Tần sư phụ tuyển chọn.
Người từng ăn đều nói ngon.