## Chương 258: Quà Năm Mới Của La Quân
Nghe Trịnh Tư Nguyên giới thiệu như vậy, Tần Hoài đột nhiên vô cùng tò mò về Tô lão bản.
Nói thật, Tần Hoài cho đến nay cũng không biết Tô lão bản rốt cuộc tên là gì. Chỉ biết ông ấy họ Tô, là ông chủ của Tri Vị Cư, có một cô con gái, Trịnh Đạt luôn muốn để Trịnh Tư Nguyên và con gái ông ấy xem mắt nhưng dường như kết quả không được như ý lắm.
Còn về những chuyện khác……
Được rồi, Tần Hoài không những không hiểu rõ Tô lão bản mà cũng không hiểu rõ Tri Vị Cư lắm, chỉ biết đại sư phụ nổi tiếng nhất của Tri Vị Cư họ Chu, cụ thể tên gì không rõ, các đại sư phụ khác họ gì cũng không biết.
Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Tần Hoài, sự hiểu biết của anh về Tri Vị Cư chỉ giới hạn trong lời kể của người khác. Đổng Sĩ, người thích buôn chuyện nhất toàn bộ Hoàng Ký, là một đầu bếp Hồng án thuần túy, không tinh thông lắm những chuyện tầm phào của Bạch án, người hiểu rõ nhất chuyện tầm phào của Tri Vị Cư là Đàm Duy An thì lại luôn mặc định Tần Hoài cái gì cũng biết, lúc kể chuyện không giới thiệu nhân vật trước mà kể thẳng vào chuyện luôn.
Thực sự tính ra, chủ yếu là trách Đàm Duy An.
Tần Hoài đề nghị với Trịnh Tư Nguyên rằng anh muốn kết bạn WeChat với Tô lão bản, như vậy đợi đến sau năm mới Tô lão bản đăng vòng bạn bè chửi anh, Tần Hoài cũng có thể nhìn thấy ngay lập tức.
Trịnh Tư Nguyên không hiểu, nhưng vẫn gửi WeChat qua.
Tên WeChat của Tô lão bản chính là tên thật của ông ấy, Tô Thất.
Sau khi kết bạn WeChat, Tần Hoài nói rõ ý định, biểu thị mình có thể sau năm mới sẽ mượn Cổ Lực và những người khác từ Tri Vị Cư đến Vân Trung Thực Đường giao lưu. Gửi tin nhắn xong Tần Hoài vô cùng thấp thỏm, cảm thấy với tính khí nóng nảy của Tô lão bản xác suất cao sẽ chửi anh một trận tơi bời, tệ nhất cũng phải đăng vòng bạn bè chửi anh.
Kết quả Tô lão bản trả lời bằng hai gói biểu tượng cảm xúc, nhiệt tình biểu thị: Mượn, cứ mượn thoải mái, Tri Vị Cư có thừa những đầu bếp trẻ chịu thương chịu khó, đều rất sẵn lòng đến các nhà hàng xuất sắc ở nơi khác để học hỏi giao lưu.
Sự nhiệt tình của Tô lão bản làm Tần Hoài không biết phải làm sao, vội vàng xem vòng bạn bè của ông ấy một chút, phát hiện tháng này ông ấy quả thực đã đăng ba dòng trạng thái chửi Trịnh Đạt rồi mới xác định mình không kết bạn nhầm người.
Để bày tỏ sự cảm ơn của mình, Tần Hoài quyết định gói thêm chút Tứ Hỷ Thang Đoàn gửi bưu điện cho Tô lão bản.
Ê, nói đi cũng phải nói lại, La Quân hình như vẫn chưa được ăn phiên bản thành công của Tứ Hỷ Thang Đoàn. Trần Huệ Hồng ngày nào cũng gọi video call trong nhóm, Tần Hoài trước khi đi ngủ buổi tối thường xuyên vào góp vui, ngày nào cũng gặp La Quân, lâu ngày suýt nữa quên mất La Quân thực ra vẫn luôn ở Sơn Thị không qua đây.
Cũng quên mất Tứ Hỷ Thang Đoàn vẫn luôn chưa đưa lên thực đơn, La Quân gọi shipper mua cũng không mua được.
Tối hôm đó, sau khi một vòng ăn thử nữa kết thúc, Tần Hoài vừa xem bảng câu hỏi khảo sát vừa tham gia vào cuộc gọi video vừa được khởi xướng.
Hôm nay nhân sự gọi điện rất đông đủ, Trần Huệ Hồng, La Quân và Khuất Tĩnh đều ở đó, Khuất Tĩnh vừa viết xong luận văn đang nấu canh bánh gạo trong bếp, La Quân ngồi trên sô pha xem tivi, âm thanh nền của tivi rất lớn, nghe tiếng giống như phim tiên hiệp đang hot dạo gần đây.
Còn về Trần Huệ Hồng, bà đã ngồi ở nhà cắn hạt dưa rồi.
_“Hồng Tỷ, Tuệ Tuệ ngủ chưa?”_ Tần Hoài quan tâm tình hình của Trần Tuệ Tuệ trước.
_“Ngủ rồi, trẻ con buồn ngủ nhanh lắm, chị vừa đưa con bé về nhà chưa được bao lâu đã ngủ rồi.”_ Trần Huệ Hồng vui vẻ nói, _“Tĩnh Tĩnh, nấu canh bánh gạo đấy à? Chị bảo này em cứ chuyển thẳng qua đây đi, lão Lưu, Mã mỏ rộng và Lý Thúy Bình đều về quê ăn Tết rồi, bên này bây giờ trống mấy phòng, chị nói giúp em một tiếng em trực tiếp dọn qua ở không thành vấn đề đâu.”_
_“Đúng lúc em cũng có thể tiết kiệm chút tiền, bệnh viện các em đã phát thưởng cuối năm chưa? Đừng có lại giống lần trước đem tiền tiết kiệm quyên góp hết đấy, tự mình giữ lại chút tiền trong tay, bây giờ ăn Tết tốn tiền lắm, rau ngoài chợ cứ đến Tết là tăng giá, rau cải chíp bán còn đắt hơn cả thịt.”_
Khuất Tĩnh đặt điện thoại trên kệ bếp, góc nhìn từ trên xuống, ngẩng đầu cười với ống kính: _“Hồng Tỷ, em có giữ lại tiền rồi.”_
_“Hơn nữa em vốn dĩ cũng không hay ăn Tết, năm nào ăn Tết cũng ở cô nhi viện, không tốn tiền.”_
Trần Huệ Hồng gật đầu: _“Đúng, chuyện này nghe em nói rồi. Lần trước em nói thế nào ấy nhỉ? Năm nay ăn Tết vẫn về cô nhi viện ăn?”_
_“Vâng, em đã nói với Khuất ma ma rồi, năm nay ăn Tết vẫn cùng mọi người.”_
_“Vậy cô định khi nào về Sơn Thị?”_ Tần Hoài hỏi.
_“Hai mươi chín Tết.”_
Tần Hoài hiểu rõ, cảm thấy cũng khá trùng hợp, Khuất Tĩnh và mình rời đi cùng một ngày.
_“Khuất Tĩnh nếu cô có thời gian, trước khi đi đến nhà tôi một chuyến, tôi gói thêm nhiều Thang Đoàn cho cô, cô mang đến cô nhi viện đúng lúc nấu cho bọn trẻ ăn.”_ Tần Hoài nói, liếc nhìn La Quân đang chăm chú xem tivi, ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng không chia cho ống kính, _“Phiền cô tiện thể mang phần của La tiên sinh cho ngài ấy luôn.”_
La Quân nghe Tần Hoài nhắc đến mình, liếc nhìn điện thoại: _“Tôi không thích ăn Thang Đoàn.”_
_“Cậu nếu có thời gian thì làm cho tôi ít Quả Nhi, cái Hoàng Ký Tửu Lâu gì đó của các cậu quy củ rách nát gì vậy, dựa vào đâu mà Quả Nhi chỉ được ăn tại chỗ mới được mua, còn mỗi người giới hạn một cái. Mua mang về không được sao? Tôi gọi 20 shipper xếp hàng mua mang về cho tôi sao lại không được?”_
Tần Hoài: …… Người có tiền các ngài đều mua điểm tâm như vậy sao?
_“La tiên sinh, ngài nếu muốn ăn Quả Nhi cứ nói thẳng với tôi, tôi làm xong gửi bưu điện cho ngài cũng giống nhau thôi.”_ Tần Hoài nhẹ nhàng nói.
_“Không cần, tôi có shipper chuyên trách mỗi ngày đến Hoàng Ký ăn tại chỗ, sau đó đóng gói Quả Nhi mang ra cho tôi.”_
Tần Hoài: ……?
La Quân tạm dừng xem tivi, cầm điện thoại nhìn thẳng vào ba người, bật chế độ súng máy quét: _“Từng người các người còn định ở Cô Tô bao lâu nữa? Sắp Tết đến nơi rồi, Cô Tô có dễ ở thế sao? Nói cô đấy Trần Huệ Hồng, cô không phải người Sơn Thị sao? Cô không phải muốn về quê ăn Tết sao? Cô có thể nói với người của ủy ban khu phố các cô một tiếng, đừng có năm nào cũng gửi tin nhắn cho tôi bảo tôi tham gia cái hoạt động liên hoan người cao tuổi trong khu phố dịp Tết gì đó nữa, tôi nhấn mạnh lại lần nữa, tôi không phải người già neo đơn, tôi không cần đến tận nhà quan tâm.”_
Trần Huệ Hồng tiếp tục cắn hạt dưa: _“Khu tiểu khu chúng ta người phù hợp với đặc điểm người già neo đơn nhất chính là ông, tôi thấy đằng nào ông ăn Tết cũng không có việc gì làm, bây giờ cũng chịu ra khỏi nhà rồi, thì phối hợp với công tác của ủy ban khu phố chúng tôi một chút đi.”_
_“Nếu ông có thể tham gia hoạt động liên hoan, ủy ban khu phố chúng tôi ít nhất có thể xuất bản được 5 bài báo.”_
La Quân:?
La Quân phát hiện Trần Huệ Hồng sau khi thức tỉnh ngày càng mặt dày và dầu muối không ăn, trước đây quét súng vào bà còn có chút tác dụng, bây giờ quét vào bà là bật ngược lại toàn bộ.
Tinh quái cây cỏ các người đều mặt dày như vậy sao?
_“Đừng có mơ.”_ La Quân rít qua kẽ răng 4 chữ, _“Tần Hoài và Khuất Tĩnh hai mươi chín Tết rời đi, Trần Huệ Hồng cô thì sao?”_
_“Tôi không kéo dài được muộn thế.”_ Trần Huệ Hồng thở dài một hơi, _“Màn thầu kiều mạch mẹ tôi đã làm xong rồi, chỉ đợi tôi và Tuệ Tuệ về ăn thôi. Bên tôi ước chừng khoảng ông Công ông Táo là phải rời đi, ủy ban khu phố còn một số công việc cần tôi về xử lý, đúng rồi, cửa hàng hoa quả lần trước tôi giới thiệu cho ông ông đã kết bạn WeChat chưa?”_
_“Nhà họ năm nay hình như mới nhập một lô hộp quà hoa quả, cherry, dưa lưới, kiwi, cam rốn, táo, hồng sấy, lê thơm, đào trơn đều có cả, tôi xem ảnh chất lượng tốt lắm.”_
La Quân không nói gì, trực tiếp đứng dậy, cầm điện thoại đi vào phòng chiếu phim. Phòng chiếu phim nhà La Quân rất lớn, rèm cửa quanh năm kéo kín không thấy ánh sáng, vị trí chính giữa phòng đặt ghế lười sô pha để tiện cho La Quân nằm ườn xem phim.
Bây giờ, rèm cửa đã được kéo ra, ghế lười sô pha biến mất, ngay cả bàn trà trước sô pha cũng không thấy tăm hơi, thay vào đó là cả một phòng đầy hộp quà hoa quả.
La Quân đối diện với ống kính nhạt nhẽo hỏi: _“Cô nói loại nào?”_
Ba người Tần Hoài đều kinh ngạc, Trần Huệ Hồng nhìn cả phòng hộp quà hoa quả nửa ngày không nói nên lời.
La Quân trước đây mới chỉ mở cửa hàng hoa quả, bây giờ trực tiếp làm bán buôn luôn rồi.
Hồi lâu, vẫn là Khuất Tĩnh lên tiếng trước: _“Nhiều… nhiều hoa quả thế này La tiên sinh một mình ngài ăn hết được sao?”_
_“Cửa hàng hoa quả giao nhầm.”_ La Quân rời khỏi phòng chiếu phim, _“Có một lô là phải giao đến cô nhi viện lại giao đến nhà tôi, còn có một lô là phải gửi về quê Tần Hoài cũng giao đến nhà tôi, ngày mai nhân viên chuyển phát nhanh sẽ đến lấy hết đồ đi.”_
_“Trần Huệ Hồng cô muốn hoa quả gì mau nói đi, lát nữa tôi bảo Trương Thục Mai sắp xếp giữ lại.”_
_“Còn có phần gửi đến nhà tôi nữa sao?”_ Tần Hoài kinh ngạc, ngay sau đó là vui mừng khôn xiết.
Tốt quá rồi, phải mau chóng gửi tin nhắn cho ông nội ở tít dưới quê, báo cho họ hàng ở quê biết năm nay đi chúc Tết không cần xách hoa quả theo nữa!
Công dân nhiệt tình La tiên sinh đã bao thầu toàn bộ hoa quả cần thiết cho dịp Tết của nhà họ Tần chúng ta rồi!
_“Không cẩn thận mua nhiều quá, giữ lại cũng lãng phí, chi bằng gửi đến nhà cậu.”_ La Quân nói, _“Địa chỉ ba cậu cho là Tần Gia Thôn, Lũng Hương, Cù Huyện, không sai chứ?”_
_“Không sai không sai.”_ Tần Hoài liên tục nói.
Thật không ngờ, hồng bao của Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt và Cung Lương còn chưa thấy đâu, quà năm mới của La Quân đã được xem trước rồi.
_“La tiên sinh, dạo này ngài có muốn ăn điểm tâm gì không?”_ Trong giọng nói của Tần Hoài đều toát lên sự nhiệt tình dạt dào, _“Tứ Hỷ Thang Đoàn? Tam Đinh Bao? Giang Mễ Niên Cao? Viên Mộng Thiêu Bính? Lư Đả Cổn? Giải Xác Hoàng? Hay là Ngũ Đinh Bao?”_
_“Cậu liệu mà làm.”_ La Quân đối với những món điểm tâm Tần Hoài báo đều không có hứng thú gì, _“Đừng có nói lảng sang chuyện khác nữa, tôi có chuyện chính cần nói.”_
Nghe La Quân nói vậy, ba người đồng loạt ngồi nghiêm chỉnh, vểnh tai lên.
Trong tình huống bình thường, La Quân nói có chuyện chính cần nói, thì chắc chắn là chuyện chính thực sự.
_“Khuất Tĩnh, cô còn nhớ trước đây cô nói với tôi, bảo tôi liên hệ thám tử tư tìm cha mẹ kiếp trước của cô không?”_
_“Cậu ta tìm thấy rồi.”_
Khuất Tĩnh sững sờ.
Còn nữa, cập nhật rất muộn.