## Chương 259: Cọng Rơm Cứu Mạng Của Cô Vẫn Luôn Ở Ngay Bên Cạnh
Không chỉ Khuất Tĩnh sững sờ, ngay cả Tần Hoài cũng ngẩn người.
Tần Hoài căn bản chưa từng nghĩ thám tử tư của La Quân thực sự có thể tìm thấy cha mẹ kiếp trước của Khuất Tĩnh. Mặc dù tinh quái ở ngay trước mắt anh, mỗi tinh quái cũng quả thực có tiền kiếp kiếp này, bản thân Tần Hoài thậm chí còn có một hệ thống, nhưng đối với Tần Hoài mà nói, tiền kiếp là thứ rất xa xôi rất mờ mịt.
Biểu cảm của Khuất Tĩnh đều trở nên đờ đẫn, rất đơn giản cũng rất phức tạp, trên mặt viết đầy vẻ không thể tin nổi, giống như mạng bị lag không nhúc nhích sững sờ rất lâu mới ngây ngốc hỏi: _“Tìm… tìm thấy rồi?”_
Câu hỏi này đối với La Quân mà nói không nghi ngờ gì là một câu hỏi rất ngu ngốc, bởi vì một giây trước La Quân còn đang nói tôi tìm thấy rồi.
La Quân rất bao dung gật đầu: _“Đúng vậy, hơn nữa căn cứ vào sự xác nhận thông tin thân phận, chính là cha mẹ kiếp trước của cô.”_
Khuất Tĩnh đột nhiên có chút sợ hãi, cô muốn hỏi rất nhiều câu hỏi nhưng lại không dám mở miệng hỏi, Tần Hoài và Trần Huệ Hồng đều đúng lúc giữ im lặng.
_“Họ… vẫn khỏe chứ?”_ Khuất Tĩnh hỏi.
_“Cũng tạm, ít nhất căn cứ vào tài liệu hiển thị thì cuộc sống không tệ, cơ thể coi như khỏe mạnh.”_ La Quân nói, _“Sau khi cô tự sát họ đã nhận nuôi đứa trẻ nhà họ hàng xa, đứa trẻ đó tên là Trần Đình Đình.”_
Khuất Tĩnh lại đờ đẫn.
Tần Hoài:?
Không phải cái tên Trần Đình Đình này trước đây từng xuất hiện rồi sao? Tại sao hai người các người lại làm ra vẻ đây là một nhân vật quan trọng, sao anh không có chút ký ức nào thế này.
Tần Hoài cố gắng suy nghĩ xem Trần Đình Đình là ai.
Cuộc gọi video lại chìm vào một mảnh im lặng.
_“Không phải, tôi biết bây giờ ngắt lời hai người rất đường đột, nhưng có ai có thể giải thích cho tôi Trần Đình Đình là ai không?”_ Trần Huệ Hồng nhất thời không nhịn được, hỏi.
Khuất Tĩnh vội vàng điều chỉnh biểu cảm, trong giọng nói vẫn còn tàn dư sự khiếp sợ: _“Là giáo viên ngữ văn cấp hai của tôi.”_
_“Lúc trước chính là Trần lão sư phát hiện tôi tự hoại, tưởng tôi bị cô nhi viện ngược đãi nên đã báo cảnh sát. Sau này sau khi tôi chuyển trường Trần lão sư vẫn thường xuyên đến cô nhi viện thăm tôi, những năm nay tuy không có liên lạc gì, nhưng Trần lão sư là một người rất tốt.”_
La Quân nói tiếp: _“Nếu chuyện này đã chấp nhận được rồi, vậy tôi sẽ nói tiếp xuống dưới.”_
_“Khuất Tĩnh ngoài việc định kỳ về cô nhi viện làm tình nguyện viên ra, cô có phải còn cố định hàng tháng làm tình nguyện viên ở viện dưỡng lão không?”_
Khuất Tĩnh gật đầu.
_“Bệnh viện các cô có hợp tác y tế với viện dưỡng lão Triêu Tịch, viện dưỡng lão Triêu Tịch là viện dưỡng lão cô làm tình nguyện viên nhiều nhất, đúng không?”_
Khuất Tĩnh tiếp tục gật đầu.
_“Viện trưởng của viện dưỡng lão Triêu Tịch họ Trần.”_
Tốc độ gật đầu của Khuất Tĩnh trở nên chậm chạp.
_“Cô chắc hẳn chưa từng để ý xem ông ấy tên là gì, ông ấy tên là Trần Đức Hành. Cái tên này là xếp theo chữ lót, ông ấy xếp thứ ba, anh cả ông ấy tên là Trần Đức Huy, anh hai tên là Trần Đức Châu.”_
_“Ông ấy là chú ba của cô.”_
_“Kiếp trước cô tên là Trần Thần Ái, cái tên này là cha mẹ cô đặt theo tên cháu gái của Vương Hi Chi là Vương Thần Ái. Cô là con gái một, phẩm học kiêm ưu, trước khi tinh thần thất thường vẫn luôn là con nhà người ta tiêu chuẩn, sau này cô vì bị nhốt trong ký ức tiền kiếp mà điên loạn tự sát, cha mẹ cô vẫn luôn rất tự trách, cảm thấy không đặt cho cô một cái tên hay may mắn.”_
_“Trong lịch sử Vương Thần Ái sống được 29 tuổi vì lo sợ mà chết, cô lại ngay cả 29 tuổi cũng không sống đến. Cho nên sau này lúc họ nhận nuôi con gái nuôi, đã đặt cho con gái nuôi một cái tên vô cùng đơn giản, hy vọng con gái nuôi có thể bình an khỏe mạnh lớn lên.”_
_“Vậy cha mẹ tôi họ……”_ Khuất Tĩnh không kịp chờ đợi hỏi.
_“Thực ra cô từng gặp họ rồi.”_ La Quân nói, _“Ngày 17 tháng 2 năm ngoái, ngày 19 tháng 3, 18 tháng 5, 24 tháng 7 năm kia, ngày 12 tháng 5, 27 tháng 6, 30 tháng 9 và 11 tháng 11 năm kìa cô đều từng gặp.”_
_“Họ cũng giống như cô làm tình nguyện viên ở viện dưỡng lão, lần trước cô sẽ chọn học y là vì cha mẹ cô đều là bác sĩ, các người từng cùng nhau kiểm tra sức khỏe cho người già trong viện dưỡng lão.”_
_“Thậm chí lúc cô còn nhỏ ở cô nhi viện chắc hẳn cũng từng gặp họ, trong cô nhi viện các cô có một lô sách thiếu nhi chính là do mẹ cô quyên tặng.”_
_“Cô có ấn tượng không?”_ La Quân nhìn chằm chằm vào Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh giống như đại não vừa mới nổ tung, nửa ngày không đưa ra được phản hồi, ngây ngốc đứng sững tại chỗ giống như đang nhớ lại.
_“Cô không nhận ra cũng rất bình thường, lúc đó cô chưa khôi phục ký ức, sau khi khôi phục ký ức họ đối với cô mà nói cũng chẳng qua chỉ là một khách qua đường trong đời.”_
_“Thực ra sau khi cô tỉnh lại, lúc kể cho chúng tôi nghe trải nghiệm kiếp thứ 1 của cô tôi đã nghĩ, kiếp nạn này của cô vị tất cũng quá khó độ rồi. Cô chẳng qua chỉ là Cừ Cừ chứ không phải Loan Điểu, độ khó này quả thực giống như phạm phải luật trời vậy.”_
_“Tôi độ kiếp thất bại coi như tôi tự làm tự chịu, Trần Huệ Hồng độ kiếp thất bại coi như đầu óc bà ta không linh hoạt, cô độ kiếp thất bại vị tất cũng có chút quá oan uổng.”_
_“Trước khi Tần Hoài xem xong ký ức của cô, tôi đều không nghĩ ra kiếp cuối cùng này của cô nên làm sao để độ kiếp thành công. Cô nói Tần Hoài là cọng rơm cứu mạng của cô, lúc đó tôi đã cảm thấy không phải, bây giờ tôi càng thêm xác định.”_
_“Cọng rơm cứu mạng của cô vẫn luôn ở ngay bên cạnh cô.”_
_“Kiêu ngạo cần phải trả giá cho nó, ích kỷ có thể dùng sự nhiệt tình để xóa bỏ, căm hận có thể bị tình yêu hóa giải, bản thân sự đáng yêu lại dùng cái gì để giải đây?”_
_“Đáp án là nhiều tình yêu hơn.”_
_“So với đa số tinh quái độ kiếp, mỗi một kiếp tình yêu mà cô sở hữu thực sự là nhiều đến mức có chút ly kỳ rồi.”_
_“Ngay cả cọng rơm cứu mạng của cô, bao nhiêu năm nay đều vẫn luôn treo rành rành bên cạnh cô, chờ cô đưa tay ra.”_
_“Tôi đã giúp cô nghe ngóng rõ ràng rồi, Trần lão sư của cô thích ăn đào trơn, con gái của Trần lão sư thích cherry, cha cô thích cam rốn, mẹ cô chung tình với táo, chú ba chỉ thích hồng sấy, chú hai thiên vị dưa lưới.”_
_“Sau khi nghỉ lễ về đừng quên đến nhà tôi lấy hộp quà hoa quả, tôi tin Trần lão sư chắc hẳn sẽ rất vui mừng khi vào dịp Tết nhìn thấy học sinh năm xưa vì vấn đề tâm lý tự hoại phải chuyển trường của mình, thay da đổi thịt, cơ thể khỏe mạnh, có công việc ổn định, tiền đồ tươi sáng, xách theo hộp quà hoa quả mà cả nhà cô ấy đều rất hài lòng đến nhà cô ấy chúc Tết.”_
La Quân kết thúc màn biểu diễn của mình.
Khuất Tĩnh lẳng lặng nghe xong liền nở một nụ cười, không nói thêm gì nhiều, để lại một câu: _“Cảm ơn La tiên sinh, tôi sẽ xin nghỉ phép về trước.”_
Liền thoát khỏi cuộc gọi video tự mình đi bình tĩnh lại.
Sau khi Khuất Tĩnh thoát khỏi cuộc gọi video, Trần Huệ Hồng mới bắt đầu cắn hạt dưa lại, thần sắc có chút lo lắng: _“La Quân, ông tuôn một tràng hết những tin tức nghe ngóng được ra như vậy có tốt không? Lỡ như Tĩnh Tĩnh vất vả lắm mới độ kiếp thành công, gặp lại cha mẹ kiếp trước lại sinh tâm ma, độ kiếp lại thất bại thì làm sao? Tần Hoài lại không thể sờ ra ký ức mới làm món ăn vớt con bé lên được.”_
La Quân bực tức nói: _“Trần Huệ Hồng cô có thể động não chút được không, vừa nãy tôi chẳng phải đã nói rồi sao, cha mẹ kiếp trước của cô ấy mới là cọng rơm cứu mạng thực sự của cô ấy. Cô từng thấy có tinh quái nào vì cọng rơm cứu mạng mà độ kiếp thành công rồi lại thất bại chưa?”_
_“Cách thức độ kiếp đầu cơ trục lợi vốn dĩ đã không thể lấy, trừ phi ngày mai Khuất Tĩnh đi chết ngay, nếu không trong lòng cô ấy nếu vẫn còn chấp niệm, không chừng ngày nào đó lại thất bại rồi.”_
_“Cũng đúng.”_ Trần Huệ Hồng vô cùng tán đồng, _“Lưu lại nhân gian chính là rủi ro lớn, chi bằng đi chết luôn.”_
Ánh mắt La Quân nháy mắt tràn ngập sự cạn lời: _“Cô còn không biết xấu hổ mà nói? Bây giờ cô không phải đang sống sờ sờ ra đấy sao?”_
_“Tình huống này của tôi không giống, tôi chắc chắn là phải nhìn Tuệ Tuệ nhà tôi lớn lên, để lại cho con bé một khoản di sản kếch xù, tôi vẫn chưa thể chết được.”_ Trần Huệ Hồng nói.
Tần Hoài: 6
Những tinh quái độ kiếp thành công các người hơi tí là treo chữ đi chết trên cửa miệng, đúng là 6 lật trời rồi.
Có kinh nghiệm đầu thai chuyển thế mấy kiếp trước, chết chóc rất thành thạo phải không.
_“Hóa ra… tinh quái không phải mỗi kiếp đều gọi cùng một cái tên a.”_ Tần Hoài thu lại sự oán thầm trong lòng, cảm thán nói, _“Tôi còn tưởng Khuất Tĩnh mỗi kiếp đều tên là Khuất Tĩnh chứ.”_
_“Tất nhiên là không thể nào, trong tình huống bình thường chỉ có kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng tên mới giống nhau. Đây cũng coi như là một chút gợi ý nhỏ ông trời ban cho, để tinh quái dùng cái tên giống nhau hóa giải chấp niệm.”_ Trần Huệ Hồng giải thích, _“Kiếp thứ hai của tôi ngay cả tên cũng không có, kiếp đột tử đó tên là Vương Nhị Viện, chị tôi tên là Vương Đại Viện.”_
_“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, La Quân cái tên này của ông đặt cũng được đấy. Lúc tôi chưa độ kiếp, trong tộc chúng tôi có một vị tiền bối kiếp đầu tiên tự đặt tên cho mình là Lý Cẩu Thặng, kiếp cuối cùng đội cái tên này độ kiếp thành công. Tiền bối sau khi độ kiếp thành công vẫn luôn ngàn dặn vạn dò, bảo chúng tôi đặt tên nhất định phải thận trọng, lỡ như độ kiếp thất bại kiếp cuối cùng vẫn còn có thể có một cái kết thể diện.”_
La Quân: _“…… Tinh quái cây cỏ các người có thể đừng dạy mấy thứ lộn xộn này được không, dạy chút gì có ích đi.”_
_“Các người không có tiền bối nhắc nhở chuyện này sao?”_ Trần Huệ Hồng hỏi ngược lại.
_“…… Có.”_
_“Thấy chưa, tôi nói rồi mà, tên rất quan trọng, chết cũng phải chết cho thể diện một chút.”_
La Quân cạn lời, thoát khỏi cuộc gọi video.
Thấy cuộc gọi video vốn dĩ náo nhiệt chỉ còn lại hai người, Trần Huệ Hồng cảm thán nói: _“Cọng rơm cứu mạng của Tĩnh Tĩnh tìm thấy rồi, cọng rơm cứu mạng của tôi rốt cuộc là cái gì nhỉ?”_
_“Tổng không thể là Tiểu Tần cậu chứ.”_
Tần Hoài cũng im lặng.
_“Có thể… Hồng Tỷ tinh quái cây cỏ các người độ kiếp chính là như vậy, hồ đồ thất bại, hồ đồ thành công, cọng rơm cứu mạng gì đó không quan trọng.”_
Tần Hoài nói xong, cũng thoát khỏi cuộc gọi video.