Virtus's Reader
Không Phải Chuyện Ẩm Thực Tầm Thường

Chương 260: Chương 260: Hành Trình Trở Về

## Chương 260: Hành Trình Trở Về

Ngày thứ 2, Khuất Tĩnh liền xin nghỉ phép năm trở về Sơn Thị trước.

Mọi người đều biết, cô về để chúc Tết.

Tối hôm đó, Tần Hoài đã lướt thấy ảnh chụp chung của Khuất Tĩnh và gia đình Trần Đình Đình trên vòng bạn bè. Trần phụ Trần mẫu đã tóc bạc hoa râm, cười vô cùng hiền từ.

Bức ảnh chụp chung được chụp trong phòng khách, trên chiếc bàn nhỏ ở góc ảnh có một khung ảnh, trong khung ảnh là một bức ảnh cũ.

Trong ảnh, Trần phụ Trần mẫu thời trẻ đang dắt tay một bé gái, bé gái đứng ở chính giữa, trên người mặc chiếc váy xinh xắn, cười rất rạng rỡ.

Dưới cùng của bức ảnh còn có một dòng chữ nhỏ: Chúc bạn nhỏ Trần Thần Ái sinh nhật 10 tuổi vui vẻ!

Tần Hoài lặng lẽ thả một lượt thích cho dòng trạng thái này.

Tần Hoài nghĩ, từ nay về sau mỗi dịp Tết Nguyên Đán, Trần lão sư bình thường không có gì lạ sẽ có một học sinh từng dạy nhiều năm trước xách hộp quà hoa quả đến nhà chúc Tết. Học sinh này sẽ xuất hiện trong mọi mặt cuộc sống của cô ấy, sẽ cùng cha mẹ nuôi của cô ấy khám bệnh miễn phí ở viện dưỡng lão, sẽ thỉnh thoảng tình cờ gặp gỡ, trò chuyện, đến nhà cô ấy làm khách.

Trên thế giới này lại có thêm một người có thể hiểu được bức ảnh trong phòng khách nhà họ.

Cùng với việc Khuất Tĩnh trở về trước, ngày càng nhiều các ông các bà chịu áp lực của việc ăn Tết, lên tàu cao tốc cho hành trình trở về.

Buổi tối người ăn thử ngày càng ít.

Tần Hoài lại không giảm bớt số lượng làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, anh mỗi ngày đều làm nhiều Tứ Hỷ Thang Đoàn như vậy, vốn dĩ là để cày độ thuần thục khắc khổ luyện tập, tranh thủ trước sinh nhật của Hàn Du Tín làm ra Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A, để cha cậu ta là Hàn Quý Sơn tỏa sáng rực rỡ trong tiệc sinh nhật của con trai, từ đó hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ của Trần Công.

Mặc dù Tần Hoài đã rất lâu không gặp Trần trợ lý, nhưng trong lòng anh vẫn luôn có anh ta.

Vòng bạn bè của Trần trợ lý anh cũng vẫn luôn thả tim.

Nếu vì số lượng người ăn thử giảm đi mà giảm bớt số lượng làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, thì có chút bản mạt đảo trí rồi. Hơn nữa người ít không có nghĩa là ăn ít, những ông bà còn lại cũng rất có sức chiến đấu, thực sự ăn không hết thì để trong tủ lạnh đông lại ngày mai ăn tiếp, nhiều quá thì để Âu Dương đến lúc đó mang về cho bố mẹ làm quà năm mới.

Âu Dương đến Cô Tô lăn lộn bao nhiêu ngày nay, uống một bụng trà chanh giã tay, nghiên cứu một đống công thức hoàn toàn không cần thiết, cũng đến lúc mang chút đặc sản Cô Tô về hiếu kính bố mẹ rồi.

Cái gì? Cậu nói Tứ Hỷ Thang Đoàn là đặc sản Thường Châu, không phải đặc sản Cô Tô.

Không sao, đợi bố mẹ Âu Dương ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn rồi, tự nhiên sẽ biết đặc sản Cô Tô thực sự là gì.

Dù sao thì gần Vân Trung Thực Đường cũng có rất nhiều dân văn phòng kiên định cho rằng Tửu Nương Man Đầu và Ngũ Đinh Bao chính là đặc sản Sơn Thị, có bạn bè đến Sơn Thị, họ đều giới thiệu bạn bè đến Vân Trung Thực Đường ăn hai món đặc sản này.

Không phải bạn bè vào sinh ra tử thì không giới thiệu đâu, đây chính là hàng ngon giấu đáy hòm đấy!

Trong không khí của năm mới, các ông các bà đến ăn thử mỗi ngày một ít đi.

Hứa Đồ Cường trụ được đến ngày hai mươi mốt, Đinh nãi nãi trụ được đến ngày hai mươi hai, Tiền đại gia so với hai vị này thì dẫn đầu xa tít tắp luôn trụ được đến ngày hai mươi tư.

Trần Huệ Hồng cũng chỉ trụ được đến ngày hai mươi sáu.

Ông Công ông Táo cũng qua rồi, phải về thôi, không về nữa thì thực sự không nói nổi nữa rồi. Không thể chỉ để gia đình em trai ruột ở quê ăn màn thầu kiều mạch khó ăn do mẹ ruột làm được, nhà họ Trần luôn chú trọng có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, đồ ngon cùng ăn, đồ khó ăn cũng phải cùng ăn.

Trần Anh Tuấn vẫn còn ở quê gào khóc đòi ăn, đợi người chị gái thân yêu của cậu ta cõng 40 cân Tô Bính về cho cậu ta đấy.

Trần Huệ Hồng trực tiếp hoàn thành vượt mức nhiệm vụ.

Tần Hoài mở miệng, giúp Trần Huệ Hồng tìm Trịnh Tư Nguyên xin 60 cân Tô Bính.

Được rồi, thực ra là 120 cân, bởi vì bên Tần Hoài cũng cần 60 cân, nhưng 60 cân này của Tần Hoài hai mươi chín Tết đưa là được.

Trịnh Tư Nguyên làm Tô Bính đến mức hoài nghi nhân sinh, vừa làm Tô Bính vừa hỏi Tần Hoài thực sự chỉ cần Tô Bính thôi sao, món điểm tâm anh lấy ra được nhất chẳng lẽ là Tô Bính sao, tại sao không có ai cần bánh trung thu thịt tươi?

Tần Hoài nói với Trịnh Tư Nguyên bởi vì Tô Bính để được lâu, bánh trung thu thịt tươi sau khi ra lò nguội rồi hâm nóng lại không ngon bằng lúc vừa ra lò. Nếu Trịnh Tư Nguyên bằng lòng theo Trần Huệ Hồng hoặc mình về quê, mỗi ngày muốn làm bánh trung thu thịt tươi bao lâu thì làm bánh trung thu thịt tươi bấy lâu, làm 18 tiếng cũng không sao.

Trong làng có thừa những người đồng hương đang gào khóc đòi ăn.

Đối với chuyện này, Trịnh Tư Nguyên trả lời Tần Hoài bằng sáu dấu chấm.

Ngoài 60 cân Tô Bính, Trần Huệ Hồng còn mang theo 60 cân Thang Đoàn, 30 cái Quả Nhi, 20 cân Tửu Nương Man Đầu và 20 cân Tam Đinh Bao.

Những thứ này là điểm tâm mang về Sơn Thị sau đó sẽ chia cho La Quân, Khuất Tĩnh và cô nhi viện.

Tửu Nương Man Đầu và Tam Đinh Bao là Khuất Tĩnh đặc biệt tìm Tần Hoài xin thêm, gia đình Trần lão sư tuy đều sống ở Sơn Thị, nhưng chưa từng nghe nói đến Vân Trung Thực Đường, cũng chưa từng ăn Tam Đinh Bao và Tửu Nương Man Đầu. Khuất Tĩnh muốn để cha mẹ kiếp trước ăn chút đồ ngon, hiếm khi mở miệng tìm Tần Hoài xin điểm tâm.

Cũng không phải chuyện gì khó, Tần Hoài tiện tay làm luôn.

Bởi vì đồ cần mang quá nhiều, Trần Huệ Hồng không đi tàu cao tốc, mà bảo trợ lý của Trần Anh Tuấn lái xe qua lấy điểm tâm.

_“Tiểu Tần, Lạc Lạc, ra năm gặp lại ở Sơn Thị nhé.”_ Trần Huệ Hồng ngồi ở ghế phụ vẫy tay, từ cửa sổ xe nhét ra một cái hồng bao cho Tần Lạc, _“Lạc Lạc, năm mới vui vẻ.”_

Tần Lạc căn bản không ngờ sớm thế này đã có hồng bao để nhận, kinh ngạc mừng rỡ đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên tại chỗ, vui vẻ nói: _“Cảm ơn Trần a di, Trần a di, Tuệ Tuệ, năm mới vui vẻ!”_

Đưa mắt nhìn chiếc Maybach của Trần Huệ Hồng rời đi, Tần Lạc vui vẻ bóc hồng bao, òa lên một tiếng.

Tần Hoài liếc nhìn, 6 tờ tiền đỏ, cũng khá nhiều.

Trần Huệ Hồng chính là người ở nhà ép nước táo, ép được một nửa phát hiện không đủ táo còn phải sang nhà La Quân tiện tay lấy hai quả táo, luôn quán triệt thực hiện phương châm toàn bộ di sản của mình sau này đều phải để lại cho Tuệ Tuệ.

Bây giờ mừng tuổi trước cho Tần Lạc một cái hồng bao lớn thế này, đã coi như là rất hào phóng rồi.

Tần Lạc càng vui đến bay lên, cô bé bao giờ mới nhận được hồng bao lớn thế này. Ăn Tết cho hồng bao cũng chỉ có người nhà cho nhiều một chút, họ hàng bình thường đều là 5 đồng 10 đồng, nhận được cái hồng bao 20 đồng đã vui mừng khôn xiết rồi.

_“Anh, tiền trong hồng bao này em có thể tự mình tiêu một nửa không, một nửa còn lại dùng để trả nợ cho anh.”_ Tần Lạc mắt mong mỏi nhìn Tần Hoài.

_“Dạo này học bù vất vả rồi, số tiền này cứ tự mình tiêu đi.”_ Tần Hoài vung bút lớn, củng cố vững chắc địa vị đại ca.

.

Ngày hai mươi bảy, sợ kéo dài thêm hai ngày nữa về sẽ thực sự bị ông nội nhà mình đánh gãy chân, Âu Dương kéo một vali Tứ Hỷ Thang Đoàn lên tàu cao tốc cho hành trình trở về.

Đến đây, các thành viên trong nhóm ăn thử ngoài Tần Hoài và Tần Lạc ra đều đã về quê ăn Tết.

Bên Tần Hoài không có ai ăn thử, thời gian buổi tối rảnh rỗi ra, Trịnh Đạt vốn luôn nhàn nhã lại đã sớm bận đến bay lên.

Năm nay Hoàng Ký tung ra hộp quà điểm tâm Bạch án năm mới, do Trịnh Đạt toàn quyền phụ trách, Trịnh Tư Nguyên hỗ trợ bên cạnh.

Từ lúc ông Công ông Táo, Trịnh Đạt đã suýt nữa thì ăn ngủ luôn trong bếp, mỗi ngày mở mắt ra là làm điểm tâm, nhắm mắt lại trong mơ cũng là làm điểm tâm. Sáng 8 giờ 30 phút đúng giờ có mặt bắt đầu làm việc, tối 8 giờ kéo theo thân thể mệt mỏi đúng giờ tan làm, khiến Trịnh Đạt ở độ tuổi tự do tài chính, lại sống cuộc sống của một người làm thuê 996 khác loài.

Nghỉ ngơi một ngày, Tần Hoài kinh ngạc phát hiện anh hình như hơi không rảnh rỗi được nữa rồi.

Tối ngày hai mươi bảy lúc nghịch điện thoại đều cảm thấy hơi trống rỗng nhàm chán, muốn tìm chút điểm tâm để làm.

Ở Hoàng Ký hai tháng, bất tri bất giác, anh đã sống thành hình dáng của một ông vua cuộn (người cuồng công việc).

Ngày cuối cùng đi làm ở Hoàng Ký, Tần Hoài đau đớn rút kinh nghiệm quyết định, kiên thủ cương vị đến giây phút cuối cùng, tăng ca một lát, cho đồng nghiệp chút bất ngờ.

Tần Hoài vào ngày hai mươi tám đã làm trọn vẹn 80 cân Tứ Hỷ Thang Đoàn, cày mạnh một đợt độ thuần thục Điều Hãm. Thang Đoàn làm ra chia cho mọi người ở Hoàng Ký mỗi người một ít, không nhiều, coi như một chút tâm ý của Tần Hoài.

Dù sao thì ngày thứ 2 anh cũng phải lên đường về quê rồi, sau này cũng sẽ không quay lại nữa, cuộc sống giao lưu học hỏi ở Hoàng Ký chính thức hạ màn.

Đổng Sĩ được chia Tứ Hỷ Thang Đoàn cảm động đến mức nước mắt sắp rơi xuống, ầm ĩ nói Tần Hoài chuẩn bị món quà nhỏ bất ngờ này cũng không nói trước với cậu ta một tiếng, cậu ta mà biết thì cậu ta chắc chắn sẽ chuẩn bị… chuẩn bị… chuẩn bị……

Dù sao thì chắc chắn sẽ chuẩn bị chút đồ.

Không giống như bây giờ, ngoài việc có thể thái tại chỗ cho Tần Hoài một đĩa củ cải mỏng tang xuyên thấu ánh sáng ra thì hình như chẳng tặng được gì.

_“Tần Hoài anh yên tâm, chỗ Tứ Hỷ Thang Đoàn này tôi nhất định giữ lại đến tối ba mươi Tết lúc ăn bữa cơm tất niên mới ăn, thà ăn ít đi hai miếng thức ăn sư phụ làm tôi cũng phải ăn hết chỗ Tứ Hỷ Thang Đoàn này cho anh!”_ Đổng Sĩ thề.

_“Thế thì cũng không cần thiết, vẫn là bữa cơm tất niên quan trọng hơn, mùng một ăn cũng giống nhau thôi.”_ Tần Hoài thật lòng khuyên nhủ.

Đổng Sĩ tuy là đệ tử đóng cửa của Hoàng Thắng Lợi, nhưng cả năm trời thực sự không được ăn mấy bữa tiệc lớn do chính tay Hoàng Thắng Lợi xuống bếp làm, vì Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp B mà ăn ít đi hai miếng thì không đáng.

Tối ba mươi Tết năm sau để bụng ăn cấp A.

Ngông cuồng một chút, ăn cấp S!

Mặc dù cấp S xác suất cao là cần phải ăn trong mơ, nhưng không quan trọng, năm mới năm me, còn không cho người ta nằm mơ giữa ban ngày sao.

10 giờ tối, Tần Hoài lần thứ 1 tan làm muộn thế này, chính thức kết thúc cuộc sống giao lưu ở Hoàng Ký.

Anh mua vé tàu cao tốc 10 giờ sáng ngày thứ 2, ngồi tàu cao tốc đến Cù Huyện, sau đó ngồi xe buýt nhỏ về làng.

Hành lý đều đã thu dọn xong, không có gì đáng mang theo, quần áo thay giặt ở nhà đều có, chủ yếu là mang theo một ít dụng cụ nhà bếp mới sắm ở Cô Tô và bài tập mà các gia sư của Tần Lạc để lại cho cô bé.

Bài tập các gia sư để lại không nhiều, mỗi người chỉ để lại hai tờ đề, có thể để Tần Lạc trong lúc vui vẻ ăn Tết không đến mức chơi vui quá, đem những kiến thức đã học bù trước đó vứt đi hết.

Ngày 6 tháng 2, tức là hai mươi chín Tết, ba người Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt và Cung Lương đưa Tần Hoài và Tần Lạc ra ga tàu cao tốc.

_“Về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, đến nhà gửi tin nhắn báo bình an nhé.”_ Hoàng Thắng Lợi cười híp mắt nói, móc từ trong túi ra một phong hồng bao dày cộp, _“Vốn dĩ hồng bao này là định ba mươi Tết mới đưa, Tiểu Tần cháu đã về trước, vậy ta cũng đưa trước luôn.”_

_“Năm mới vui vẻ.”_

Tần Hoài đáp: _“Năm mới vui vẻ.”_

Nói xong, Hoàng Thắng Lợi móc từ một cái túi khác ra một phong hồng bao không dày bằng đưa cho Tần Lạc: _“Đây là hồng bao của Lạc Lạc, năm mới vui vẻ!”_

_“Oa, cảm ơn Hoàng bá bá, năm mới vui vẻ!”_ Tần Lạc cảm thấy đây chắc chắn là cái Tết vui vẻ nhất mà cô bé từng trải qua.

Trịnh Đạt không cam lòng yếu thế, cũng móc từ trong túi ra hai cái hồng bao, Tần Hoài một cái Tần Lạc một cái.

_“Nào, Lạc Lạc, bên Trịnh bá cũng có hồng bao!”_

_“Cảm ơn Trịnh bá, năm mới vui vẻ!”_

Trịnh Đạt xúc động nói: _“Tiểu Tần, những lời khác không nói nữa, tâm ý của ta cháu cũng biết, suy nghĩ của cháu ta cũng rõ. Ta vẫn là câu nói đó, mặc dù cháu không bái ta làm thầy, nhưng trong lòng ta cháu và đồ đệ của ta không có gì khác biệt, hồng bao ăn Tết của cháu cũng chắc chắn là dày nhất phần lớn nhất, đây là một chút tâm ý của Trịnh sư phụ cháu!”_

_“Cảm ơn Trịnh sư phụ.”_ Tần Hoài cũng nhận lấy hồng bao.

_“Được rồi được rồi, phát cái hồng bao mà cũng sướt mướt thế.”_ Cung Lương cười đi đến giữa Tần Hoài và Trịnh Đạt, lấy từ trong túi xách ra một xấp hồng bao.

_“Tần sư phụ, sở thích của tôi người này cậu biết đấy, cứ thích ăn Tết phát chút hồng bao, số lượng ít không phải phong cách của tôi, những hồng bao này cậu cứ cầm lấy trước.”_

_“Bên tôi còn chuẩn bị một số quà năm mới, gửi về quê cậu không tiện, đợi ra năm tôi lại tìm người gửi đến Sơn Thị.”_

Tần Hoài nhìn một xấp hồng bao mà kinh ngạc, anh lớn ngần này rồi chưa từng nhận hồng bao kiểu này bao giờ.

Lời Đổng Sĩ nói Cung Lương vì để làm dịu bầu không khí, phát hồng bao phát suốt 5 phút đột nhiên có hình ảnh cụ thể.

Tần Lạc cũng kinh ngạc đến ngây người.

Cung Lương chú ý đến Tần Lạc bên cạnh, vung tay lớn, lại lấy từ trong túi xách ra một xấp hồng bao: _“Nào Lạc Lạc, đây là của cháu.”_

Tần Lạc hít một ngụm khí lạnh, xem bộ dạng đã sắp hạnh phúc đến ngất đi rồi.

Chỉ thấy Tần Lạc hung hăng véo cánh tay mình một cái, đau đến mức mặt mày nhăn nhó, sau đó vui vẻ nói: _“Trời ơi, không phải nằm mơ!”_

Tần Hoài: ……

Ngại quá, xá muội xem phim truyền hình nhiều quá, chê cười rồi.

_“Được rồi, chúng ta cũng đừng tụ tập ở cửa ga tàu cao tốc nữa, sắp đến giờ tàu chạy rồi, đừng làm lỡ việc Tiểu Tần không kịp lên tàu cao tốc.”_ Cung Lương vẫy vẫy tay, _“Bái bai, năm mới vui vẻ!”_

_“Năm mới vui vẻ!”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!